Cơ Doanh
Tôi sợ chỉ nhìn thêm một giây, sẽ không kiềm được mà nôn ra.
Lập kéo cửa kính xe lên.
“Bác đi thôi.”
“Doanh Doanh... Cơ
xe dần lăn bánh, bỏ lại Nghiễn Chu phía sau.
Vài phút sau, điện thoại bắt đầu rung lên.
Tôi mặc kệ.
cửa sổ ra lần
Chiều đầu hạ quá oi bức, gió nhẹ lướt qua, mang theo dành dành dìu dịu.
cùng, cảm giác buồn nôn trong lòng tan đi dần.
Chiếc từ từ lướt vào khu phố
Cuối cùng xe dừng lại tiệm bánh
Đây là một tiệm lâu năm.
Hồi nhỏ, tâm trạng không tốt, tôi thường đến đây gọi bánh souffle tự thưởng cho bản thân.
Trầm Nghiễn Chu cũng từng đến cùng tôi hai
Nhưng anh ta chê đây là quán vỉa bình dân.
Nên phần lớn thời gian, tôi đến một mình.
Về Chu nói tôi nặng 46 ký là quá béo.
Lại phụ nữ sau 25 tuổi kiêng đường, nếu thì collagen sẽ hao hụt chóng.
bị anh ta nói đến mức ám ảnh ngoại hình.
Tính ra, đã ba năm tôi không đồ ngọt.
Bà chủ quán vẫn còn nhớ tôi.
Trò chuyện vài câu, bà rất nhiệt tình, còn tặng thêm cho tôi một phần bánh kem nhỏ phủ kem
Tôi lén chuyển khoản trả tiền.
Cùng lúc đó thấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn trong
“Sắp mươi rồi mà còn không hiểu chuyện bằng mấy đứa con gái hai mươi.”
như hình thời tôi đến thăm em nữa. Bao giờ biết rồi, tự đến tôi!”
Không phải buồn, mà thấy buồn cười.
Trầm Nghiễn Chu sao có thể tự tin đến mức, nghĩ rằng ngay cả khi anh ta đã kết hôn, tôi vẫn sẽ mối yêu đương với anh ta?
Tôi buồn trả lời.
Mở khung chat với Thời Huynh.
Trên đó chỉ có một tin nhắn được gửi từ hai mươi phút trước:
“A Doanh, em đã lấy được sổ hộ khẩu chưa?”
07
“Tôi được rồi.”
Nghĩ một lúc, gõ thêm một dòng nữa:
Thời giờ anh có rảnh không? Muốn cùng ăn không?”
Nói thật, chuyện kết hôn với Hách Thời Huynh ra quá đột ngột.
Dù đã quen từ nhỏ, nhưng chuyện học hành, tôi hầu như không giao tiếp gì khác.
Lại thêm nhiều năm không gặp.
Thật ra cả hai đều chưa hiểu rõ nhau.
Nhưng đã định kết hôn, thì trước chính thức đăng ký, nên gặp nhau thêm vài lần cho quen.
Tin nhắn vừa gửi đi, bên kia đã đáp gần như ngay lập tức:
“Được, 15 nữa anh tới.”
Khi tôi gửi vị trí xong, mới sực nhớ—
Từ trụ Tập đoàn Hách đến đây 15 phút đi xe.
Nhưng sao anh ấy lại đoán trước
Tôi không nghĩ nhiều, cho là trùng hợp.
Lần tiên chủ động hẹn Hách Thời Huynh,
Trong lúc chờ đợi, tôi thấy có chút hồi hộp.
Lẽ ra nên chọn chỗ khác?
Anh ấy có chê nơi này Trầm Nghiễn Chu không?
cùng, Hách Thời cũng đến.
tôi đang định đứng dậy chào, thì bà chủ quán lại lên tiếng trước:
“Cậu Hách! đến rồi à? Mau vào trong ngồi!”
Hách Thời Huynh khẽ một Khi nhìn thấy tôi, gương mặt nghiêm nghị thường ngày bất nở nụ cười nhẹ.
để gặp vị hôn thê tôi.”
Không sao, hai chữ “vị hôn thê” từ miệng anh, tim khẽ một nhịp.
Bà chủ nghe vậy thêm hồ hởi.
Tôi tò mò hỏi:
“Anh Thời Huynh, anh thân với bà chủ lắm à?”
Hách Thời Huynh khẽ gật đầu.
Nhưng là bà chủ, mở máy kể thao bất tuyệt.
Giọng nói chan chứa sự biết ơn.
Chuyện phải kể lại từ hai trước.
bà chủ bị bệnh nặng, tiệm bánh cũng đứng bên bờ vực phá sản.
Vào lúc khó khăn nhất, Hách Thời Huynh họ.
Còn được cảm ơn, anh chỉ lạnh nhạt đáp:
“Tôi không sau này, cô ấy buồn, đến món bánh ngọt yêu thích còn để
đã không còn cô bé lớn mộng mơ năm nào.
08
Qua bà chủ, nhiều điều cần hỏi cũng đã rõ.
Ví dụ như – vì sao Hách Thời cưới tôi?
Hoặc – làm sao anh thể đoán trước được mọi chuyện?
Nhưng tôi vẫn thấy bất ngờ.
Hách Thời Huynh... có tình cảm với tôi?
Sao có thể?
Ngoài vài ngày gần đây, tôi chẳng được chút hiệu nào.
Thời Huynh, anh bắt đầu từ khi nào...?”
Câu hỏi hối hận.
chí bắt đầu nghi ngờ suy nghĩ vừa rồi.
Có phải đã tưởng tượng đà?
cũng là Hách Huynh.
Từ đã là người tài giỏi nổi
Sao anh có thể thầm cô gái từng yêu khác tôi?
Thế nhưng giọng nói bên tai lại vang lên:
“Lâu lắm rồi.”
“Từ em gọi anh là anh trai... cho đến tận giờ.”
“Cho nên, A Doanh, cưới được em... chính là mơ thành hiện thực
Lời tỏ tình đột ngột.
Như thể anh có thể thấu lòng tôi.
Trước đó, tôi luôn nghĩ anh muốn tôi thương hại.
Nhưng nhìn vào ánh mắt chân thành kia,
đập thình thịch không
Trong đầu chợt vang giọng anh khi còn là chàng thiếu niên nghiêm giảng bài tôi:
Doanh, này cách khác sẽ đơn giản hơn.”
“Không hiểu cũng không sao, anh giảng lại cho em.”
“A Doanh, ở nhà đừng gò bó quá.”
Có lẽ... cũng từng có dấu hiệu rồi.
Chỉ là tôi vô tâm.
Tưởng rằng tình cảm tuổi trẻ phải ồn ào, mãnh liệt như cách Nghiễn từng đeo bám lấy tôi.
09
khỏi tiệm bánh, tôi vẫn hết bàng hoàng.
Thời Huynh bất ngờ nắm lấy tôi.
“Nơi này gần ba, em có muốn về thăm cũ không?”
Tôi đầu.
một lúc, liền siết chặt anh lại.
mặt Hách Thời Huynh lập tức dịu dàng thêm vài
Chúng tôi sóng bước trên
Ban có chút ngượng ngùng.
Nhưng anh chủ động tìm đề tài trò chuyện,
Nói một lúc, không khí cũng trở nên tự hơn.
Chúng tôi nhau dạo quanh khuôn viên
Hách Thời Huynh dẫn tôi thăm vài thầy cô cũ.
Trong lúc trò chuyện, anh còn phát thiệp mời cưới cho các thầy cô.