1
Khi được ban quản lý khu phát hiện, chân đã bắt đầu bị dòi bọ đục khoét.
Tôi chỉ còn thoi thóp, giữ chút hơi tàn cuối để sống
Lần đầu tiên nhà đông đến vậy.
Có nhân viên quản lý, còn có cả cán bộ khu phố.
hộ lý trẻ nhẹ nhàng đút tôi ăn, dịu dàng khích lên, hẫy cố gắng sống
Có người mắc: “Lúc đầu bệnh này cũng đâu có gì nghiêm sao để thành ra thế này? Người nhà bà ấy đâu rồi?”
Tôi không được lời nào.
Họ những tấm ảnh đầy trên tường, nhận ra tôi.
“Thì ra con bà ấy nổi tiếng là doanh nhân lớn, có tên bảng xếp tỷ
“Kỳ lạ thật, anh đi định cư nước ngoài rồi sao không đưa bà ấy Lần lên phỏng vấn, ràng nói cả nhà đều bên cạnh nhau mà?”
Chẳng bao lâu họ giúp tôi liên lạc được với con
gắng gượng ngẩng đầu cố rõ gương đàn ông trên màn hình.
Từ lần gặp đến nay, gần hai mươi năm.
Giờ đây, nó là một người ở tuổi mươi.
trong mắt tôi, nó vẫn là cậu niên năm xưa.
Tôi hết sức mới gọi ra được cái tên ấy: “Đông
Nó nhíu mày, lùng hỏi: “Sao bà còn chưa chết?”
Nói xong, liền cúp máy.
nguyện viên gọi lại nó.
“Sao anh có vậy được? Mẹ anh gắng sống chỉ để gặp anh một lần cuối.”
“Bác sĩ nói bà không còn được bao lâu nữa. Anh không nên về lo hậu bà ấy
Đầu bên kia vang lên tặc lưỡi bực bội.
“Tôi thẳng bà ta với chỉ là một bà lạ, sống hay chết không liên quan gì đến tôi.”
“Muốn chôn dưới hay rải tro ra biển thì tùy các người, có làm đến
ầng ậc nước.
Trước mắt hiện lên biết bao hình ảnh.
Từ lúc con tôi bé đến khi nó trưởng thành, từng cảnh từng cảnh hiện về như thước phim chậm.
Bỗng một khung hình lại.
Tôi ngẩn người.
Phát hiện mình đứng gương trong tắm, khuôn là dáng vẻ thanh xuân.
2
mất một lúc lâu tôi hoàn hồn, nhận ra mình trọng sinh.
Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của con trai.
Bên ngoài là tiếng vui vẻ, hiền con
Còn tôi đang cầm trên tay một món quà sinh nhật.
Đây là tấm vé tham gia trại đông ở Mỹ mà tôi đã tốn bao công sức, nhờ cậy đủ quan hệ, mặt dày mày dạn lắm mới xin được cho
trẻ được chọn tham gia đều của giới quyền quý, minh chỉ là điều kiện tối thiểu.
trước, chính nhờ hội này mà con tôi quý từ đó khởi nghiệp thành
Lan, bà lề cái gì nữa, Đông Đông sắp ước nguyện rồi đấy!”
tiếng chồng gọi, tôi ra ngoài.
Y như kiếp trước, sự xuất hiện của như một thuốc làm đông lạnh khí, khiến bầu không khí đang náo nhiệt chợt đi.
Con trai liếc tôi một cái đầy thờ ơ.
Sau đó chắp tay đầu ước nguyện.
“Cầu ông bà nội sống lâu trăm tuổi, thọ tỷ Nam Sơn!
Cầu mong bố con làm ăn thuận lợi, từng bước thăng tiến, thu bạc triệu mỗi năm!”
Ba người lớn rạng rỡ vỗ tay, mặt mày hớn hở.
Ai nấy đều đưa món quà của mình.
Ông nó một quả bóng
Chồng tôi tặng nó một đôi thể
Con trai cảm nhận lấy, lượt hôn lên má từng
Ngay giây sau, nó định thổi
Mẹ chồng giữ tay nó lại, liếc tôi.
Ánh mắt như nói: “Không chúc cho cô ta, nữa lại làm loạn lên.”
Thế là, như trước, con trai cưỡng chắp tay làm bộ.
“Tôi ước bố mẹ sớm để mẹ—cái thứ xui xẻo này—rời xa chúng tôi càng sớm càng tốt! Tốt nhất là vĩnh viễn đừng hiện cuộc sống của tôi nữa!”
Y như trước.
Khác chăng là, tôi không còn phản ứng gắt, chẳng ngu òa khóc hỏi nó tại sao.
Cũng còn quỳ gối đưa quà, lấy lòng
Tiền Phong nhạo: “Ai bảo cô ngày thường nghiêm khắc với con quá làm chi, giờ thì hay rồi, nó không thân với cô đáng đời!”
Cha mẹ chồng cũng mỉa:
“Trẻ con rồi, biết ai mới là người thật thương nó. người cứ mượn cớ yêu thương để hành hạ con không tiếc.”
“Nếu mẹ nó mà là người dịu dàng, thằng tài gấp mấy lần rồi!”
Tôi gật
“Ừ, đã ước nguyện sinh nhật, tôi lý do không ứng. Vậy thì ly hôn đi.”
chợt im bặt.
Rồi người họ cùng nén cười, môi mím lại đầy chế giễu.
Cẩm Phong vắt chữ trêu chọc tôi: “Được đấy, lần đầu thấy sảng vậy. Vậy mai mình đi làm thủ nhé.”
Tôi lắc đầu: “Không mai tôi bận.”
Họ càng cười to hơn.
Con trai thì như đã đoán mai: lý do lý trấu, nói ra là mẹ chẳng ly hôn, đồ thích
Tôi nhìn thẳng họ: “Ý tôi là, giờ mới mười giờ đâu cần đợi tới mai. Chiều nay có thể làm thủ tục luôn.”
chồng trợn mắt nhìn tôi: “Bớt giả vờ đi! Tôi thà trời còn tin cô chịu ly hôn! Mau đưa quà cho Đông đi!”
Bà ta giật món quà trong tay tôi.
Con trai tôi nhận lấy, ra một cách hờ hững, lẩm bẩm: “Nhìn mỏng chắc đồ rẻ tiền vớ đâu về! Tôi không thèm!”
Nói nó xé toạc gói.
Một tấm vé được trong túi rơi ra.
Nó nhìn rõ, hai mắt liền sáng rỡ mặt trời.
“Là tham gia trại đông Sion!”
Tôi lấy tấm vé lại.
“Đã không muốn tôi mẹ nữa, thì đồ tôi, con cũng lấy.”
3
Nụ cười trên khuôn mặt lập tức biến mất.
Tiền Cẩm Phong chỉ trích tôi: “Cô phiền quá rồi đấy, lại bắt giọng đạo lý à? Nó con cô không tặng nó thì ai?”
Miệng mẹ chồng như rắn độc, nghiến răng trợn mắt: chắn là cô nuôi trai bên ngoài rồi! Đúng đồ đàn bà nhà quê! Loại chẳng ra
Những thế này, trước tôi nghe không biết bao nhiêu lần.
khóc vì uất ức.
Nhưng vì muốn con có một mái ấm trọn tôi đều răng nhẫn nhịn.
Rốt cuộc, sự nhẫn nhịn ấy lại trở trò cười.
Đã tôi còn nhịn cái gì?
“Tôi lại nữa, ly hôn không?”
Tiền Cẩm Phong vừa định nói thì con trai đã nhảy dựng lên, chỉ tôi mà hét lớn:
“Cút mẹ Ly! Bố, ly hôn với bà ta đi! Chỉ là một tấm vé rách thôi mà! Bố không xin được Bà không xin được
Nó giận mức hai cánh mũi phập phồng, ánh mắt như phun ra từng tia lửa giận.
khi biết nói, đã chẳng lần nói mấy lời như thế.
Nó nói: bố là giám đốc bán hàng, biết kiếm
Ông nội là giáo về hưu, có học thức.
Chỉ có tôi là một đứa nhà quê tốt nghiệp cao đẳng, dù khoác long bào cũng không giống thái tử, đầu óc rỗng chẳng có chút tri thức nào.
Cả nhà bốn người họ chưa bao giờ xem trọng sự hy sinh của tôi suốt bao năm.
Tôi luôn tự nhủ: đợi nó sẽ hiểu. Khi nó xúc với thế giới rộng lớn hơn, nó nhận ra tôi là người tốt với nó
Thế nên, kiếp tôi mới dùng tấm vé này đưa nó thế giới ấy.
Để cái tôi nhận được là một căn phòng chật hẹp, ẩm thấp ở phố cũ bị nó bỏ đến chết trong cô độc.
Thật đáng mỉa mai!
Giờ những lời ấy, tôi không còn cãi.
Chỉ khẽ gật đầu: “Phải rồi, bố con giỏi như thế, đương nhiên là xin được
Ba người Tiền Cẩm Phong mặt mày đổi thấy rõ, lại
Tôi sâu một hơi, nói: sản chồng chia đôi. Con để nuôi. Vậy đi.”
Tôi bước vào phòng thu hành lý, không muốn nán lại một giây nào.
ngoài, con trai tôi vẫn đang la hét.
Ông bà nội nó thì ra sức dỗ dành, mà cách dỗ lại là chà đạp tôi.
con ác, mẹ con xấu xa, rồi cũng sẽ bị báo ứng thôi. Đông Đông đừng giận, giận có hại sức
“Mẹ con rời xa con đâu, toàn miệng nói vậy Con là con một mà, không có con, cô ta sống nổi? Con quê đầu óc cổ hủ, không sống nổi một mình đâu.”
Con vẫn gào lên: “Tôi không cần ta làm mẹ tôi! Đồ chết Bà ta có chết đi được không?”
Tim tôi vẫn cái.
Sau khi tôi thu dọn xong hai vali lớn, bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Tiền Cẩm Phong mở cửa.
Tay đút túi quần, mạn như kẻ bề trên, cười nhạt giễu cợt tôi: “Cũng biết diễn đấy chứ, thôi, cô thích diễn phải không? Đi, đi ngay làm tục ly hôn!”
Tôi lấy chứng dân và giấy đăng ký kết hôn ra:
Nụ cười hắn lập tức đờ.
“Muốn ly hả? Cô phải ra đi trắng, tôi đồng ý, nào?”
Tôi giận quá cười: ra là anh luyến cố tình nói để tôi đổi ý hả?”
“Luyến tiếc cô á? Nực cười! Cô rời khỏi chúng đi đâu được? Muốn chia đôi phải không? cô! Đừng hận!”