Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

4
Tới khi đến Cục tôi mới hiểu vì Tiền Cẩm Phong lại nói chắc như đinh đóng cột.
Hóa ra anh ta đã chuyển tài sản trong thời kỳ hôn nhân sang khác.
Ngay cả nhà đang ở cũng đứng cha mẹ anh ta.
Nói là chia đôi tài sản, nhưng phần của tôi được nổi ba tệ.
Anh ta không do dự, ký cái rẹt.
Tôi dài, muốn phí thời gian dây dưa với bọn họ thêm nữa.
Cũng khoát cầm bút, ký tên mình.
Sắc mặt Tiền Cẩm Phong thay đổi, cười nhạt: “Cứ tưởng mình ngầu sau này chịu khổ thì đừng có hối hận. Đến lúc đó coi cô dỗ nổi thằng con trai
“Còn nữa, cô không cầu xin tôi, thì đừng mong tôi rút đơn. Cứ đợi 30 ngày, chính bị đá khỏi cái nhà này đi!”
Nói rồi, hắn liếc sang tôi, chờ tôi quỳ xuống như bao lần trước.
Bởi vì chuyện thế này đã từng xảy ra quá nhiều lần.
Lần nào cũng hắn ép nộp ly hôn, dùng đứa con uy bắt quỳ xin tha thứ, hắn rút đơn.
Trước đây vì con, tôi chưa bao giờ thật sự dám cắt đứt.
lần này, tôi đứng dậy, đá vào đầu gối hắn cú, quay người đi.
Hắn chửi câu “con bà độc
Tôi không đáp.
Về trên vẫn nghe hắn mắng nhiếc.
Vừa mở cửa, tôi đã cảm thấy không khí có đó là
Cha mẹ chồng đẩy nhẹ con trai, thì thầm gì đó với nó.
Chỉ sau, trai đã hằm hằm bước tới chỗ mặt đầy oán khí.
“Này, đưa vé cho tôi, coi như tôi bỏ qua nãy. Miễn cưỡng để bà tiếp tục làm mẹ tôi.”
mỉm cười, lắc đầu: “Không cần cưỡng. Không làm thì thôi.”
Nó nữa phát khùng.
Mẹ chồng vội giữ nó lại, rồi cận của nó ra cho tôi xem.
Lan à, đừng làm loạn nhìn kính con cô cỡ nào rồi. Cô còn hơn ai hết Đông Đông đã cố gắng ra sao cho hôm nay.”
“Nếu lỡ mất cơ hội tập nước ngoài, Đông Đông sẽ lại thi đại học bao đứa khác, rồi sống một cuộc đời bình thường, thậm chí là tuyệt vọng.”
nhướng mày: “Sao lại vậy được? Bố nó bà nội đều giỏi giang như thế, chắc chắn có cách lo được tấm vé chứ, đúng không?”
Cả hai nhíu mày.
Tiền Cẩm Phong “Cô xin được thì tụi tôi xin được! Chỉ là tụi tôi bận, có thời gian lo. Mà nếu tụi lo rồi, không chừng sau này cô lại trách móc làm tổn thương
đôi mắt cùng nhìn chằm chằm tấm vé tay tôi.
Tôi nhìn đôi mắt bỉnh của con trai, rồi nhìn cặp dày hơn năm
Trái rốt vẫn mềm yếu.
Thôi thì... lần cuối cùng.
lấy vé ra, đưa cho nó.
“Từ nay về sau, giữa chúng còn nợ nần gì nhau.”
Nó lập tức cầm lấy, hừ lạnh: “Giả bộ! Mau đi kem cho tôi, tôi ăn việt quất! tôi sẽ bảo bố đi ly hôn thật đấy!”
bé vốn ớt, rất thích kem tôi tự làm.
Tôi không nói gì, quay vào đẩy hai vali hành lý ra cửa.
Không ai tôi lại.
Giọng chồng thì phía sau:
“Không đầy một ngày là cô ta khóc quay về cầu xin chúng ta thôi. Lần này đừng dễ tha thứ cho ta như mọi khi.”
Con trai phụ họa: “Bố, chuẩn bị một quả sầu riêng để bắt quỳ! Cho bà ta bàn giặt đập vào mặt mình!”
Cả nhà
Tôi chỉ biết khổ.
Tự nhủ với bản thân:
Không sao đâu, Y Lan, đau khổ này... thúc rồi.
5
Nhà mẹ đẻ tôi đã không còn, tôi chẳng còn nơi để về.
Đúng lúc đó, nhà đối diện có người muốn cho thuê, tôi tạm thời thuê ở đó.
Bà chủ nhà nhờ tôi con gái ôn thi học, lại giảm hai phần ba tiền thuê.
Con bé tên là Chu Ninh, tư chất cũng bình thường, nhưng không sao, tôi dạy thêm vài lần là nó hiểu.
Chỉ sau tuần, bà nhà đã nói con bé có tiến bộ rõ
đích thân đến mời sang ăn cơm.
Vừa bước ra khỏi tôi đã mặt Tiền Cẩm Phong và con trai.
Hắn sững người, sau đó trách móc “Cô biến đâu vậy? Diễn trò đến nghiện rồi à? bảy lăm tuổi đầu rồi mà còn thay cô làm việc nhà, cô không biết xấu hổ
Chủ nhà vội vàng giải, nói rõ tôi dạy kèm con gái bà ấy học.
Con tôi cười: “Tôi bà đào đâu ra tiền thuê nhà trong khu này, thì là vậy.”
“Mà tiền đúng uổng phí, bà ta là đồ nhà quê, đầu óc chẳng có gì!”
Con tôi lùng liếc Ninh một cái, nói: “Đồ ngu thì mãi vẫn là ngu, tìm sư cũng tìm đúng
Chu Ninh tức tối bác: “Cô ấy là anh Anh sao có thể nói mình như vậy? lại, anh có được ngày hôm nay, công sức của mẹ anh không ít đâu. Anh tưởng mình thiên tài à?”
Nó vênh váo như ông trời con: “Hạng bét F mà đòi nghi ngờ thành tích của tôi lớp A?”
“Biết trại Sion Tôi sắp qua bên đó học rồi, còn cô thì sao?”
Nói xong, ánh mắt lạnh băng của nó nhìn chằm vào tôi.
“Bố, mau ly dị với cái đồ xuẩn này đi, nhà ta không cần bà ta nữa.”
Hai cha con chủ nhà định nói đỡ cho tôi, nhưng tôi lắc đầu ngăn
Không cần phải so đo với kẻ dốt.
Hơn nữa, họ không cười nổi nữa rồi.
tháng sau, kỳ thi cuối kỳ kết thúc.
Dưới sự hướng dẫn của tôi, Chu Ninh hạng 21 của lớp vọt lên hạng 8.
Bố cô bé vui tới mức không ngậm nổi, lại mời tôi ăn một bữa lớn.
Ăn xong, ba người chúng tôi còn đi xem thư giãn.
đường về, nói cười rôm rả.
Về đến cửa, thấy nhà Tiền Cẩm bốn người đứng đó như Diêm vương, mặt âm trầm nhìn tôi chằm chằm.
trai tôi xách túi hành lý, gương mặt vừa phẫn vừa thất thần.
“La Y Lan, tôi hỏi sao trại đông bảo vé không có hiệu lực?”
Tôi nhún vai: “À, vì tôi đã bán vé thật cho người khác rồi. chỉ là vé lưu niệm thôi.”
Vé lắm tôi bán được mười vạn tệ mà.
Cả nhất thời cứng họng.
Cẩm Phong tức phát cười: giỡn à? Nó là con trai duy nhất của cô đấy! Cô cố tình khiến nó mất mặt trước bàn dân thiên hạ?”
Con trai tôi mắt đỏ rực chằm tôi, tay nắm chặt, không ánh mắt kia như muốn xé nát tôi.
Tôi bình thản gì chứ, đâu phải chỉ một đợt, tuần còn đợt nữa mà.”
“Với năng lực xuất sắc và ba mẹ anh, kiếm một cái vé không phải dễ như trở tay à?”
Ba người nhìn nhau, lộ vẻ dạ.
Con trai tôi thì gào lên, miếng bắn cả ra: “Đúng! Không đến Bà cứ chờ xem, không có bà, tôi Mỹ được! tôi sẽ sống tốt hơn!”
Mẹ chồng vội vàng nhủ: “ giận, con cô ta nhỏ nhen đấy, ta mang cô về dạy cho một trận, rồi bảo cô ta vé con là xong.”
Nó hất bà ta ra: “Không cần! nhà quê như bà ta không xứng làm mẹ tô”i!
Nói rồi, nó quay lệnh Tiền Cẩm Phong:
trong ngày phải kiếm cho con được cái vé, để bà ta biết ai mới là giỏi!”
6
lấy được vé đó, đã cố suốt hơn một năm.
Trong suốt một năm qua, tôi làm việc theo giờ cạnh những bà vợ giàu.
Tôi nắm rõ sở thích và thói quen của tự biến mình một con không màng liêm để phục vụ những ngoài cả mức lương.
Có đêm ba giờ sáng, tôi phải bắt đến nhà một bà chỉ thỏa mãn thú vui cưỡi người như của bà ta.
Cũng có người thích được chân.
Vì thế, miệng tôi nấm chân, chữa nửa mới khỏi.
Mỗi lần gần như chịu nổi nữa, tôi lại nghĩ đến con tự chỉ cần nuôi nó thành tất cả sẽ đáng giá.
tháng tôi đe dọa các vợ kia: nếu không giúp tôi lo chuyện này, tôi sẽ phanh hết những từng làm cho họ.
họ là những nhân vật có máu không dám mất mặt, cuối cùng nghiến răng giúp tôi xử lý.
Họ bắt tôi quỳ trên băng, đến băng mới đưa cho tôi.
Đầu tôi lạnh buốt, tê dại, đau thể đứng dậy ba ngày
Nhưng lúc tôi vẫn cảm đáng giá.
Một tấm vé giá đến thế, đã có cơ hội sống lại, sao lại phải đưa cho con sói mắt trắng ấy?
Chẳng chỉ đùa họ chơi thôi.
Giờ phút này, mỉm cười gật đầu: “Phải rồi, bố con giỏi vậy, là trụ cột của kiếm vé trong một ngày chắc dễ chơi nhỉ, anh Tiền?”
Cảm nhận giễu cợt trong ánh mắt tôi, Tiền Cẩm nắm đấm mấy lần rồi lại buông kéo tôi hành lang cầu thang.
Đảm bảo Tiền Đông không đi theo, ta mới nhẹ:
“Y Lan à, anh biết lần có người xúi em. Em là mẹ nó, chắc chắn không nỡ đối xử tàn nhẫn thế với con trai mình, đúng không? Nghe anh lần này quan trọng với nó, dù em có giận cũng đừng đem chuyện này ra trút giận.”
Anh ta lấy ra phiếu giảm massage chân, đưa cho tôi: này nhé, trước đây em hay than mệt đúng phiếu ưu đãi ở tiệm massage chân, 20%, em đi dùng đi.”
Tôi sững người một bật cười.
"Tiền Cẩm anh hào phóng quá nhỉ? Cho tôi một phiếu rửa chân giảm tôi đủ tư cách để nhận sao? Hai mươi năm osin không công, cuối cùng thưởng này, tôi phải cảm kích lắm đúng không?"
Tia giận lóe lên mắt anh ta.
Nắm siết lại buông ra, anh ta lại vẻ dịu dàng:
“Chờ con Mỹ xong, anh dẫn em đi nghỉ, mình ly hôn nữa, coi như bù lại tuần mật, chẳng phải đây em cứ nhắc mãi chuyện chưa mật còn gì? Lần này, mình đi Tam Á nhé!”
Giọng điệu và nét mặt của anh ta giống như đang dỗ đứa ba tuổi, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc thắng.
Tất cả là lỗi tôi hèn mọn, không có giới hạn, nên ta mới nghĩ có thể tùy ý thao túng tôi.
Chỉ một câu “chồng lo ngoài, vợ lo trong”, tôi hết mọi chuyện
Dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó.
Tối đến còn phải xoa bóp anh ta.
Tôi từng là gia đình của mình. Nhưng quay đầu nhìn lại, hóa ra chỉ là ô sin không công kiêm máy mà anh ta lừa về.
Cuối tuần rảnh, tôi rủ anh ta đi mua đồ, anh ta không
Tôi đi chợ gặp mưa, quên mang theo ô, gọi anh ta đến đón, ta bảo tôi chạy về cho nhanh kẻo đồ bị ngập.
Tôi về trễ liền bị chửi không xứng làm mẹ.
Tôi kéo mình ra khỏi mớ ký ức lạnh lùng anh ta, không nói một lời.
Anh ta cũng cảm nhận được sự khinh bỉ trong ánh tôi, ánh dần trở nên hốt.
“Không phải, anh mỏng em còn muốn gì nữa? Làm người đừng tham quá, Y
hành bật mở.
Mẹ chồng tôi bước nhanh vào, một phát Cẩm Phong sang bên, rồi quay sang quỳ rạp trước mặt tôi.