Đè ngã vị thái tử gia
Trước khi ngất đi hoàn toàn, tôi thấy mặt đầy hoảng hốt của Lục Vân
Rồi cảm giác cả cơ thể nhẹ bẫng — hình như có tôi lên.
Lúc tỉnh lại, ánh sáng tràn ngập căn phòng.
Tôi nằm trên chiếc lớn mềm mại, chiếc sơ mi ướt nhẹp hôm qua đã không đâu.
đó là một bộ đồ ngủ lụa màu hồng nhạt.
Bà Vương bên giường, tôi mở mắt liền phào:
"Tiểu thư, cô tỉnh rồi."
Tôi chống người ngồi dậy.
Đầu vẫn còn hơi choáng, cổ họng khô khốc như bốc cháy.
07
Vải lụa áp sát da, khô ráo thoải mái.
Tôi đảo mắt nhìn quanh.
Vân Tranh không có đây.
giờ này chắc anh đang đi tập phục hồi rồi.
Ký ức qua đột ngột ùa về...
Phòng tắm.
Sơ mi ướt sũng.
Hơi thở nóng hừng hực.
Tiếng nước muội.
Hôn hết lần này đến lần khác.
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
Vương..." Giọng tôi "Tối qua... tôi ra đó kiểu gì vậy?"
Bà Vương mặt tỉnh bơ:
"Thiếu gia đá hỏng cửa phòng tắm, bế cô ra."
Đá hỏng cửa?
"Thiếu gia còn gọi luôn bác gia đình tới." Bà bổ sung.
"Ồ..." chui tọt vào trong chăn, vành tai đỏ bừng.
Xong đời rồi.
Giờ thì chắc ai cũng biết:
Vợ chồng mới cưới tụi tôi chơi ‘vận động mạnh’ trong phòng tắm nỗi hỏng cả cửa, còn sốt đến ngất xỉu.
Tôi mặt, giọng nghẹn trong bàn tay:
vậy quần áo tôi... là thay vậy?"
"Bọn tôi vào cô đã mặc bộ này rồi."
Tôi đơ
Vậy tức Lục Vân Tranh thay?
Đầu lập tức một ảnh không nên tới:
Anh ấy tự tay cởi chiếc sơ mi ướt dính trên người tôi, từng chút từng chút lau khô thân rồi nhẹ nhàng mặc vào đồ ngủ...
Dừng! Không thể tiếp nữa!
Nhưng khoan đã...
Vân Tranh có đá bế người, còn bình tĩnh gọi bác sĩ?
Cái này mà gọi là ngốc Não chắc đã hồi phục hơn nửa rồi!
Xem ra quá trình hồi phục rất hiệu quả.
Tôi siết chặt chăn, cảm giác nguy cơ tăng vọt.
Tiêu rồi, thời gian còn lại của tôi không nhiều!
Nếu giờ còn không ăn được anh ta, đợi đến khi anh ta hoàn toàn tỉnh táo, tôi thật sẽ không còn cơ hội nữa!
Tôi phải tranh thủ từng giây phút cố gắng xoay chuyển tình thế!
"Không cứu nổi đâu."
Chu Vận ngồi trên ban công của hàng sang trọng, xong chuyện trong phòng của tôi, lắc đầu đầy tiếc nuối.
Tôi lập tức đổi sang nũng mắt giả bộ tội nghiệp.
thế mà, vẫn cứu được, cứu được mà! Chị là quân sư lợi hại nhất của em, chị nhất định cách mà!"
ơi, người ta thêm lần nữa đi mà~"
Cô ấy liếc tôi một cái:
"Em dùng chiêu ‘ướt át quyến rũ’ mà người ta vẫn ứng?"
"Không chừng thích đàn ông đấy?"
ra là… có phản ứng.
tôi ôm anh ta hôn, dán sát không còn hở, tôi nhận rất
đó của rất có tinh thần.
tôi không dám nói ra.
Chu Vận thấy mặt tôi đến tận cổ, khẽ thở dài:
chị đây không chịu nổi cảnh bảo bối xinh đẹp bị ấm ức."
Cô ấy tay, hiệu tôi gần.
"Qua đây, chị chỉ cho em một chiêu
Tôi ghé sát lại gần, Chu Vận hạ thấp giọng:
"Cho anh ta uống... cái đó..."
"Hả?" Tôi không
Cô ấy thì thầm lại lần nữa.
"Vẫn không thấy!"
"Cho anh ta uống
Cả nhà hàng bỗng như tờ.
Bác trai bàn bên làm rơi cái nĩa xuống đất một
Chu Vận mặt không biến sắc:
"Ý tôi là... cho uống bổ thận, bồi bổ cơ thể."
Mọi người xung quanh đều tỏ "biết mà", hỏi thêm.
Tối, phòng tân hôn.
Tôi chặt lọ thuốc nhỏ mà Chu cho, lòng bàn đầy mồ hôi.
“Thuốc này… liệu có làm hỏng anh ấy không?”
Vẫn sợ run tin hỏi cô
Chu Vận trả lời ngay: [Yên tâm, em
[?]
Cô ấy gửi thêm một sticker mặt dê xồm:
[Nếu anh ta mà lên cơn, mai em đừng mong xuống
[Có khi mắt trợn trắng, hôn mê bất tỉnh cũng nên.]
Tay tôi run quá, suýt rơi luôn cả lọ
Vậy thì... chỉ cho một chút thôi...
Ba trăm triệu với trai đẹp thì cũng đáng, nhưng mạng sống vẫn là trên hết!
Tôi lén lút mò phòng ngủ, thấy bà Vương đã sẵn một ly nước chanh trên tủ giường.
Tôi chỉ dám đổ một phần ba thôi... không, một phần năm!
Ngay chuẩn bị rút lui, lương tâm tôi bỗng lên tiếng.
Thôi vậy, cưỡng cầu thì không ngọt.
Tôi vừa định cất lại
Phía bất ngờ vang lên một giọng nam trầm thấp:
"Em đang làm gì đấy?"
Tôi giật mình.
lọ thuốc đổ vào
Xong đời rồi!
Liều lượng này đủ "dọn" tôi luôn ấy chứ!
Tôi vội lại, thân mình cái ly, gượng cười như khóc:
"Không... không gì mà..."
Lục Vân Tranh nheo mắt, ánh mắt rơi vào cái ly phía sau tôi.
Ly nước chanh “có đặc biệt”.
Anh ta đáp nhàn nhạt.
Tôi nắm chặt cái ly, quay người định lao vào phòng tắm, phải đổ đi ngay!
Nhưng Lục Vân Tranh nhanh hơn, tức cổ tay tôi.
cái gì?" Anh ta nhướn mày, ánh trên cái ly trong tay tôi.
"Ủa, pha cho anh uống hả?"
Lục Vân Tranh vốn mê nước chanh, thay cà phê để tỉnh lại hại sức khỏe.
Nhưng ly nước này.
Có thể giết tôi.
Hôm nay ánh anh sáng rõ bất thường, chân mày nhướng lên, quan sát tôi tỉ mỉ.
Không lẽ... đầu anh hồi hoàn toàn rồi?
Tôi vội giải thích:
"Không phải, em pha cho mình uống."
"Em trước giờ ghét là chanh mà?" Anh nhìn chằm chằm tôi, giọng điệu như xét.
gồng cổ
"Bây rồi, không được à?"
"Vậy sao?" Anh cười khẽ, "Vậy thì uống đi?"