Đè ngã vị thái tử gia
Uống cái đầu anh!
lắc đầu điên: "Không uống!"
Đôi mắt đen của anh tôi như muốn tận tâm sâu đến mức khiến người sợ hãi:
"Vừa mới là thích mà?"
"...Lần đầu pha nước non quá, em pha đặc quá, chua quá chịu không nổi."
Tôi giả thất vọng, "Đổ đi cho rồi."
Nhưng ngay giây sau, ly nước bị anh giật lấy.
Anh ngửa đầu, yết hầu khẽ động, sạch một hơi.
"Không
...Uống sạch rồi.
Tôi đơ tại trong đầu chỉ còn suy nghĩ duy nhất: Xong đời.
Lục Vân Tranh liếm bật
"Chỉ uống nước của em thôi, cần biểu thế này sao?"
Cần chứ! Rất cần!
Tối nay không anh chết thì là tôi!
Tôi lập tức tắt đèn trần, để một chiếc đèn ngủ màu vàng dịu.
10
"Ngủ, ngủ thôi!" chui tọt vào chăn, trùm kín đầu con chim
Ngủ rồi thì an toàn vậy?
Vân vén chăn chui vào nằm cạnh, tấm nệm lún một bên. Tôi nín thở.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi nằm giường.
Một lúc anh kéo chăn người, giọng khàn khàn:
"Mạnh Vãn Ninh, em có thấy... nóng không?"
Không chỉ nóng — chắc là sắp cháy luôn rồi!
Tôi chột dạ đến mức không dám răng.
Muốn trốn không trốn được!
"Có lẽ hòa hơi cao, để lại chút."
Tôi nói mà giọng run như sắp khóc, nhảy khỏi giường chỉnh điều hòa, tay run như mắc bệnh Parkinson, bấm thẳng xuống độ.
Quay lại, thấy Lục Vân Tranh đã dậy.
Dưới ánh ngủ dịu nhẹ, anh ngồi bên giường, yết hầu trượt mạnh, khóe mắt đỏ hoe.
Mồ hôi từ thái dương xuống tận xương quai xanh, biến mất trong cổ áo.
"Vẫn nóng."
cởi cúc ngủ, vải rơi xuống, để lộ lồng rắn
Ánh mắt như sói hoang, vừa dữ vừa mê hoặc, khóa chặt tôi.
Tim tôi đập như trống trận.
Nghiệp do mình gây quỳ cũng phải gánh!
Tôi từ từ tiến lại, áp bàn tay mát lạnh má anh:
"Như có đỡ hơn chút nào không?"
Anh giữ chặt tay tôi.
"Mạnh Vãn Ninh."
Giọng anh khàn khàn gọi tên tôi, như đang kìm nén vọng nổ.
Dáng vẻ anh đang bị ham muốn giày vò thật sự quá mức dụ người.
mi khẽ run, không kìm được, cúi đầu hôn lên bàn tay anh.
Môi khẽ lướt qua phần xương nhô nhẹ.
Ngẩng đầu lên, cắn môi, giọng run rẩy:
"Lục anh muốn... em không?"
Dường như anh đã mất nhận ánh mắt mờ mịt, liên đẩy tôi ra theo bản năng:
"Không được... được..."
Tôi đè chặt lấy anh, lòng bàn tay nóng rực.
"Rõ ràng… anh rất ổn
Ngay khoảnh khắc đó, trời đất đảo lộn.
Anh đè tôi xuống nệm, bàn tay đỡ nụ hôn dữ dội, cuồng nhiệt đến nghẹt thở.
lưỡi anh cạy hàm răng, quấn lấy tôi tôi kịp thở.
Ngón luồn vào tóc, ép tôi ngửa đầu chịu đựng tất cả.
"Ưm..."
Dây bị anh cắn lấy, từng chút một kéo xuống.
nóng bỏng từ bờ xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở cổ tôi, lưu luyến không rời.
Toàn thân tôi mềm nhũn, tay bấu chặt vào cơ lưng rắn chắc của anh.
"Vãn Ninh..."
thều gọi tôi, hơi thở kèm theo những tiếng rên khẽ, gợi cảm đến chết người.
Cái loại thuốc thật sợ.
như biến thành một con hoàn toàn khác.
Lục Vân Tranh thường ngày kiềm chế, giờ lại một con thú khát chỉ biết chiếm lấy cả.
Tôi bất đáp lại
"Vãn Ninh..."
Anh cứ gọi tên tôi lặp đi lặp lại.
Vì miệng còn ngậm thứ gì lời anh phát ra khàn khàn, luyến tiếc không rời.
Tôi bị anh hôn đến mềm nhũn.
Nhưng đợi mãi vẫn những nụ hôn triền miên bất tận, mà không có bước kế tiếp.
Tôi sốt ruột, mắt ươn ướt mở ra nhìn anh:
"Có tiếp tục mà..."
"Không được... không có đồ."
Tôi khựng lại, sau đó lập tức hiểu ý anh.
Nhưng mà… là cố ý — tôi muốn có con.
Tôi ôm chặt lấy cổ anh, sát tai thì thầm, giọng mềm
"...Không cần đâu..."
người anh lập tức căng như không thể thêm được nữa, mạnh mẽ cắn xuống vai tôi một cái.
bất ngờ phát ra tiếng khan.
Anh đẩy tôi ra, vào phòng
Để lại tôi nằm rối tung trên giường.
Tôi nằm dang tay dang chân hình chữ vai vẫn còn dấu răng của anh.
Nhìn trân trân lên trần nhà, chìm vào suy nghĩ.
Hơi ấm cơ thể dần bị điều hòa làm nguội lạnh.
Tim lạnh hơn.
Vân — đối diện với tôi lại muốn nôn sao?
Nước mắt lặng lẽ tràn ra, thái dương.
Tiếng nước trong phòng tắm vang
Rõ ràng thuốc đến mức đó, anh thà dội nước lạnh còn hơn chạm vào tôi...
Tôi sự khiến anh ghê tởm đến vậy sao?
tim như bị bóp nghẹn, nỗi chua trào dâng.
Hóa ra… anh lại ghét đến mức này.
11
Cơn đau tim dữ dội khiến tôi thể tự lừa mình được nữa.
Tôi đáng ra nên nhận ra từ sớm.
Tôi thích Lục Vân
rất, rất lâu rồi.
Tôi thích dáng vẻ anh cau mày nghiêm khắc dạy người khác, thích cổ áo sơ mi luôn chỉn chu của anh, thích cái cách anh làm gì cũng đầy cả việc anh có thể dũng cảm chống cả gia tộc mình.
tôi lại một kẻ hèn nhát.
Chỉ dám nhân lúc anh nên nghếch mới can đảm đến gần, rồi tự lừa mình rằng:
Đợi khi “gạo nấu thành cơm”, anh rồi cũng sẽ nhìn tôi cái.
Thế nhưng tối đến thuốc cũng chẳng cứu nổi tôi.
Tôi vùi mặt vào cắn tay mà nghẹn
Khóc mức còn sức lực, cuối cùng với tay lấy điện thoại, gửi cho tôi một tin
[Con muốn ly hôn.]
Ba trăm triệu tôi không nữa.
Lục Vân Tranh... tôi cũng không cần nữa.
Tôi lau mắt, vơ quần áo không quay đầu mà rời họ Lục, trở về họ Mạnh.
Nửa tiếng sau, tại thư phòng họ Mạnh.
tôi đập vỡ tách trà: "Làm loạn! Liên hôn mà cũng coi như đùa được sao?!"
Tôi đỏ hoe, nhìn ông chằm chằm: "Con chính là làm loạn đấy! Cuộc nhân này con định phải ly hôn!"
nói càng tủi thân.
không hiểu đâu, Lục Vân Tranh... anh ấy ghét đến mức nào."
Giằng co một hồi, ba tôi cuối cùng cũng thở dài, bóp trán thỏa hiệp:
"Ly ly."