Đè ngã vị thái tử gia
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

"Nhưng tục ly hôn phải nghe ba. Để liên hệ luật sư soạn thảo thuận, rồi mới ly, trước mắt phải giữ kín chuyện này."
Dù sao cũng là ty niêm yết, vừa mới công bố liên hôn mà đã ly gây ra đồn đoán tiêu cực và giá cổ phiếu biến động.
"Vâng." Tôi gật đầu, cổ họng ứ.
mà kết thúc đi.
Dù sao, cũng đã đủ mọi cách.
Lục Vân Tranh, anh ấy... vốn dĩ thích tôi.
12
hôm sau, Tranh đến biệt thự nhà họ Mạnh.
Anh đứng dưới ánh sáng ban mai, đường nét gương mặt rõ ràng, đến người.
Quản gia rất biết điều, lẽ rút lui.
Cũng tiện thể đuổi hết người hầu khác ngoài.
Căn phòng khách rộng lớn, chỉ còn lại hai người tôi.
Tôi chặt ngón tay, rõ muốn cứng rắn, nhưng vừa nhìn thấy anh, khóe mắt nóng lên không kìm được.
"Vãn Ninh."
Giọng anh khàn định nước mắt cho tôi.
Tôi nghiêng đầu né tránh.
Đầu ngón tay anh dừng giữa không trung, khựng lại một rồi chậm rãi rút về.
Trong mắt ánh lên một đau đớn.
hôn... sao?"
Tôi bật cười lạnh.
vờ à? Đầu hồi phục rồi?"
"Chúng ta có hiểu lầm."
"Hiểu Tôi cao giọng, "Phản ứng tối của còn chưa đủ rõ sao? Ghê tởm tôi đó, ly hôn chẳng phải là hợp lý nhất sao?"
Sắc mặt anh gần như không còn chút huyết sắc:
"Không phải vì em."
"Không ghét mà lại nôn ghét mà thà tắm nước lạnh còn hơn chạm vào ——"
"Anh em mang thai." Anh cắt lời tôi, khản
Tôi cười mà như muốn khóc.
"Vậy mà gọi là không ghét tôi sao?"
Anh nuốt nước bọt, yết hầu trượt lên xuống, mắt hoe đỏ...
"Đêm qua... anh phát điên rồi."
"Nhưng mỗi khi chạm vào em, anh nhớ đến
Tôi khựng lại. Mẹ của Lục Vân Tranh đã mất nhiều năm trước.
anh khàn đặc, như đang cố nén một cảm xúc mãnh liệt nào đó:
"Khi anh, mẹ đã bị tổn thương nghiêm trọng. Sau đó mang thai đứa thứ hai thì gặp khó khi sinh... không qua khỏi mổ."
Tim tôi đột ngột thắt lại.
Chuyện này, anh chưa từng nhắc đến bao giờ.
"Đêm suýt anh không kiểm soát được..." Anh nhắm mắt "Anh sợ em cũng sẽ như mẹ."
Sống mũi tôi cay giọng dịu đi:
"Vậy sao anh không rõ? Sao không đến em?"
mạnh quá, anh gắng gượng đến khi ra khỏi phòng tắm, thì đã rồi." Anh cười khổ, "Anh phải đến viện truyền dịch, sáng nay mới hạ
"Anh nhắn cho em nhiều tin, nhưng em chặn anh rồi."
"Gọi điện cũng không được, máy nào cũng bận."
chột dạ đưa tay gãi mũi.
Tối qua tôi quá, chặn anh ngay, khóc vừa gọi cho Chu Vận chửi anh suốt ba tiếng đồng hồ.
tiến một bước, đầu ngón tay khẽ chạm mu bàn tôi:
"Vãn Ninh."
Anh cúi đầu nhìn tôi, mắt gần như là cầu khẩn:
"Chúng ta nói mọi đừng ly hôn nữa... được
Thiếu gia Lục cũng dùng giọng nói như sao?
Tôi đầu thấy
Tôi hít một hơi, cùng cũng hỏi ra câu mà tôi giấu lòng nhiều
"Lục Vân Tranh, có thích không?"
Anh cụp mắt, hồi lâu không như đang cân nhắc cách trả lời.
Tim tôi từng chút một chìm xuống.
Quả nhiên, vẫn là như vậy...
Tôi quay người định rời đi, thì anh nắm chặt cổ tay tôi kéo lại.
không thích em." Giọng anh trầm thấp.
Khoảnh khắc tiếp theo, anh mạnh mẽ kéo tôi vào lòng, đôi nóng áp sát tai tôi:
"Anh yêu em, Mạnh Vãn Ninh."
Trái tim lạnh của một dòng ấm tưới lên.
Kỳ diệu mà hồi sinh.
Người tôi thầm yêu bao năm, ra cũng yêu tôi.
Thật ra, tôi còn giận gì nữa rồi.
môi tôi bất giác cong lên, lại vàng nén lại.
Không thể để anh biết tôi như thế.
"Vậy yêu em rồi," tôi cố tỏ vẻ nghiêm lúc trước lại chịu cưới?"
Lục Vân Tranh siết chặt tay quanh eo tôi.
"Anh tưởng trong lòng em đã có khác, cam tâm anh."
Anh còn dám đổ lỗi
"Nói linh tinh gì vậy!" Tôi giậm chân giận dữ, "Ngoài ra, em làm thí—"
Chưa kịp dứt câu, tôi đã tự khựng lại.
đã, phải câu đó...
Ánh Lục Vân Tranh sáng không biết nghĩ điều rồi lại trầm xuống.
"Em và Chu Vận, xung quanh lúc nào cũng đầy đàn em cười rất vui vẻ khi ở cạnh họ."
Tôi lập tức chột dạ.
Công nhận là vui vẻ thật.
Tôi chọc vào ngực anh, "Em chỉ thích nhiệt thích họ."
"Đến mấy chuyện này mà anh cũng ghen
Lục Vân Tranh ôm chặt tôi vào lòng, mặt vùi cổ tôi, giọng khẽ khàng, hơi nghèn nghẹn:
"Ừm, kìm được."
"Hai đừng ly hôn nữa, được không?" Hơi thở nóng hổi lướt qua cổ tôi.
"Phải xem thái độ anh đã." Tôi ngoài miệng còn mạnh miệng, nhưng lại rúc sâu vào lòng anh hơn.
Nhớ đến lời hứa của ba anh, tôi ngẩng đầu nhìn anh:
hay là tụi mình sinh một con nhé?"
Lục Vân Tranh lắc đầu, lần hiếm hoi nói lời ngọt ngào:
"Anh yêu em, không phải để cùng em tạo ra một sinh khác. Mà chỉ giản vì — em là em."
Tim tôi dại lên, cố
"Nhưng ba nói, một đứa sẽ ba trăm triệu đó."
"Anh đưa hết thẻ em, còn hơn ba trăm triệu."
Mắt tôi sáng rỡ: "Thật á? Nhưng mà… như thế có quá không? Mật khẩu là gì?"
"Mật khẩu là ngày của em."
Tôi sững người.
Anh nhìn tôi, mắt sâu thẳm: "Từ khi em mười tuổi, đã là như rồi."
Tim tôi lỡ một nhịp.
Cái tên khốn này... đã thầm yêu tôi lâu như thế sao?
"Lục Vân Tranh." Tôi nâng mặt anh lên, "Chẳng lẽ là... từ cấp đã..."
"Hay là còn sớm hơn nữa?"
anh đỏ bừng, cúi đầu hôn tôi, không cho tôi truy hỏi thêm.
Sau nụ hôn ấy, anh mới tựa trán vào trán tôi, khe khẽ đáp:
"Ừ."
13
Hôm đó, ba tôi còn chưa kịp soạn thỏa thuận hôn, tôi làm hòa với Lục Vân Tranh rồi.
Cả quay về phòng tân hôn.
Vừa vào cửa, đã ngửi thấy mùi tắm thoang thoảng, xen lẫn chút gì đó khó mơ hồ mang theo sự muội.
Cửa tắm hé mở, bị thức đẩy cửa —
Chiếc áo ren sẫm của tôi vắt trên thành bồn tắm, nhăn nhúm, giống như bị vò nát đến không nhận ra.
Tôi lập hiểu ra điều gì
Mặt lập đỏ máu.
"Cho nên... hôm qua trong phòng tắm, anh dùng... của em mà... tự xử à?"
Anh chẳng chối, còn mặt dày nhận không chớp mắt.
"Ừ."
Tôi vội chủ đề.
đầu óc từ khi nào hồi phục toàn?"
Lục Vân Tranh cười khẽ:
"Ngày cưới."
Tai tôi nóng ran. Thật là tên khốn!
"Vậy ra anh giả từ đầu, để nhìn em hết nhảy nhót lại bày trò quyến rũ anh à?!"
đầu tôi qua những tượng mất mặt:
Ultraman, mặc váy ngủ cảm, bò giường sữa chua... rồi cả ly nước chanh trong
xấu hổ đến mức chỉ muốn chết luôn cho xong.
Anh cười thấp, hơi thở phả bên tai tôi, vừa nóng vừa ngứa:
"Vậy... em có thể... quyến rũ lại lần nữa không?"
"Anh mơ đẹp quá rồi đấy!"
Ngay giây sau, trời đất đảo
Tôi bị anh bế bổng lên, quăng thẳng lên giường trong phòng ngủ.
...Tôi rồi.
Không phải anh không biết.
Là mẹ nó... biết rõ mới
Ngăn kéo đầu bị kéo ra, anh lấy thêm cái mới, dùng răng xé bao...
nụ hôn nóng bỏng rối loạn, đầu óc tôi mơ màng nghĩ:
đồ khốn rốt cuộc anh trữ bao nhiêu cái
này dùng xong lấy cái khác.
Dùng hoài... không hết.
14
Sáng hôm sau, tôi mang đầy dấu hôn đi Chu Vận.
Cô nhìn chằm chằm vào vết đỏ cổ tôi, "Thế này gọi là bàn chuyện ly hôn hả?"
"Đã bàn rồi, bàn... thất Tôi chột dạ rụt cổ, kéo cổ áo lên che đi.
Chu Vận "chậc" một lấy tay chọc trán tôi: "Có tiền đồ ghê! Không phải mày bảo đến khi ta quỳ xin cũng không lại sao?"
"...Anh ấy quỳ thật."
Tôi không nói thêm, thật ra nó quỳ xong thì tới lượt tôi quỳ.
trải quỳ đến nhăn hết rồi.
[HẾT]