Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Một câu nói mập mờ khiến tôi sầm mặt.
Sắc mặt Hứa Minh Lãng xanh mét, lộ vẻ khó coi, anh ta gần như không nể mặt mà thẳng: "Cô có thể đừng nói nhảm được không? bệnh à?"
Lâm Khả không hề bối rối: "Gì mà căng? Chẳng lẽ vợ anh lại nhỏ nhen đến mức chỉ vì một câu nói nổi giận? Hơn nữa, tôi sai à? Tôi là người bên nhà anh mà, không phải là người của anh sao? Mấy người đừng tự lung tung rồi lại giận kiếm chuyện nhé!"
Hứa Minh Lãng bực liếc cô ta một cái: "Gọi Trương Hạo mua cho cô, tôi bận lắm, không
câu nói là chối, nhưng không hiểu sao tôi vẫn cảm rất khó chịu.
03
xoay người đi, chẳng buồn chuyện vô nghĩa của họ.
Hứa Minh Lãng muốn đi theo tôi, lại bị Lâm Khả Khả kéo lại: "Cậu sao vậy? Tụi lặn lội ngàn dặm đến đám cưới cậu, lạnh thế này Làm rể nhà người ta rồi thì nhận anh em nữa à?"
Vì Minh Lãng tôi nên đã mua ở thành phố tôi sống, công cũng chuyển về đây, điều này khiến Lâm Khả Khả cực kỳ bất mãn, chút là cạnh khóe anh
"Sắp xếp chỗ cho tôi ngủ đi, dù cũng không về khách sạn nữa, tôi muốn ở nhà cậu. Tôi sẽ giúp cậu bảo cô ấy."
Tôi chẳng hề muốn, nhưng cuối cùng... Khả Khả vẫn ở lại tôi.
Bởi vì mẹ tôi không rõ sự tình cụ thể, thấy Khả vui vẻ khoác tay chào liền tưởng là bạn
nữa cô ta rất như người nhà, thì treo đèn lồng, lúc lại dọn dẹp phòng Lâu khiến tôi dao động, không khỏi tự hỏi mình có phải đã hiểu lầm ta, rằng cô ta là kiểu người tính, chứ hẳn người xấu?
Tối chín giờ, cuối cùng cũng thu xếp mọi thứ tạm ổn. Tôi và phù dâu tẩy để nghỉ ngơi.
Lâm Khả Khả đột nhiên tựa vào khung cửa, tay cầm một chiếc nội màu da, nhướng mày nói:
"Không thể không nói, mắt của Trương Hạo quê mùa thật, xem cái đi, có mặc nổi không chứ?"
"Điểm này cậu còn thua xa Hứa Minh Lãng, đúng là chị
Tôi đang chải đầu, tay hơi khựng lại lời cô ta, chuẩn đáp
Phù dâu tính thẳng lại nhanh hơn tôi: "Cô biết Chẳng anh rể từng mua cho Bây giờ đặt hàng giao nhanh tiện thế, cô không tự mua được à? Hay là sợ ai thấy cô đang ‘nóng’?!"
Con bé mồm mép sắc bén, câu khiến Khả Khả cứng họng.
Tôi tưởng cô ta mất mà im lặng, không ngờ cô ta vẫn thong vuốt tóc:
"Mấy người đừng nghĩ như tụi tôi là anh em, không phân biệt, nay cũng chẳng kiêng kỵ chuyện này. Hồi nhỏ ấy à, đến băng sinh mấy người họ còn giành nhau cho tôi. Nếu chị thấy ghen, thì chắc đâu."
"Chị dâu, nói câu hơi mong Nếu tôi với Hứa Lãng có gì, thì đã có lâu rồi, chị đâu còn chỗ vào? hai người chứng tỏ anh không phải gu của tôi. chị không xem tôi như tình địch gì."
Tôi bèn người lại, nói thẳng:
"Đã phải sao cứ khiêu khích mãi
"Cũng không hẳn là khiêu khích, chỉ muốn nhắc rằng phía sau Hứa Minh Lãng còn có tụi – hội anh em. Chị đối xử tốt với anh ấy là được, đừng bắt anh ấy. Là hội đệ của Hứa Minh Lãng, tụi tôi không bảo anh ấy, thì ai bảo vệ?"
"Vậy thì phiền cô về chỗ anh ta mà bảo vệ, đừng ở nhà tôi nữa."
Lâm Khả tròn mắt: "Muộn thế này rồi, đuổi tôi à?"
"Tôi dĩ đâu có cô ở lại. Khách sạn đặt sẵn không ở, cứ bám lấy tôi gây xui xẻo. Tôi cô óc có đề thật đấy!"
Nói rồi, tôi vung tay tát cô ta một cái.
"Cô tự đi tôi đánh thêm cho biết thân?"
"Loại đàn bà lực như cô, không xứng với Hứa Lãng! Cứ chờ đấy!"
ta túm lấy áo khoác định đi.
"Khoan đã! Mang rác rưởi của cô theo luôn!"
Tôi ném thẳng chiếc nội y cô ta quên vào mặt cô ta.
Đuổi được cô ta đi, tôi vẫn an.
Cảm giác sắp có chuyện đó xảy ra.
dâu nhỏ bước "Chị ơi, hay chị gọi anh rể đi, hỏi thử
nhìn cô bé.
"Lỡ cô ta về khách sạn, mà mò đến chỗ anh rể thì
Hứa Minh ở nhà tân bị sớm mai đến rước dâu.
04
Nghĩ tới chiếc xe vương vãi “chiến tích”, tôi bực bội.
Thêm thái kiên không cho cứu của Hứa
nghĩ càng không ngồi yên
"Không Tôi không gọi."
"Chúng ta tới thẳng đó!"
Phù có xe, chở tôi thẳng nhà tân hôn.
Quả nhiên, Lâm Khả Khả đang ở đó.
Cô ta chí còn mặc váy cưới của tôi, vòng giữa phòng, rồi vòng ôm cổ Hứa Minh Lãng:
"Là em hơn, hay là cô ta hơn?"
Tôi mặc váy sườn xám đỏ truyền thống để phát, còn một váy cưới chụp ảnh váy cưới mặc ở khách sạn, và một để ly.
Cả ba chiếc váy cưới đều ở chỗ Hứa Minh Lãng.
Và giờ, từng chiếc đều đã bị cô ta mặc lên người.
Anh ta chỉ hút tục, không ngăn cản, chỉ cau mày bực "Cô làm loạn đủ chưa? Nếu rồi thì về đi!"
"Anh trả lời, có không mà~"
"Anh có muốn tự tay cởi nó xuống từ người em không? như bóc trứng ấy?"
"Mặt anh kìa? Không lẽ... thật sự muốn? Em chỉ đùa thôi mà!"
Giọng cô ta cố tình cao vút ngọt ngào đến mức khiến nổi da gà.
Nhưng ngay giây sau, cô ta cười nổi nữa – chỉ bật ra một tiếng kêu khe
Bởi vì cô ta cả lẫn váy cưới bị Hứa Minh Lãng xuống giường.
Bàn anh ta, đang sâu váy cưới dày chồng chéo.
Đầu tôi ong ong như tiếng nổ vang lên trong óc.
Nhưng tôi vẫn không quên... điện thoại lên.
Phù dâu nhỏ đang đợi tôi dưới tầng, không hề lên theo.
Căn nhà tân hôn chỉ cài dấu tay của và Lãng, anh ta làm sao ngờ được lại bất ngờ quay vào điểm này.
Trên giường, Lâm Khả Khả vẫn cười không ngớt.
Nụ cười khiến Hứa Minh cũng phát "Cô cười cái gì?"
"Tôi cười vì cô ta tôi ra khỏi nhà, không ngờ tay đưa tôi lên giường anh. Nếu cô ta biết, biết tức đến mức nào nhỉ?"
"Tôi cảnh cáo cô, đừng có chọc giận cô ấy nữa! Bằng không, tôi sẽ không tha cho cô!"
"Anh sẽ ‘không kiểu gì hả? bây giờ ấy Nếu thì tôi đúng là cầu còn không được
"Ôi chao, váy cưới nhăn hết rồi này, ngày mai anh tính ăn nói sao với cô ta
miệng!"
Tiếng thở gấp thấp trầm, ánh đèn mờ ảo tràn ngập cả phòng – mà ghê tởm.
Tôi dựa vào bức tường lạnh như băng, trong lòng chỉ còn vọng.
lại chuyện cũ – lần tôi Lâm Khả Khả uống rượu mất kiểm khi thì ôm cổ anh này hôn một cái, khi lại sờ mó cơ bụng của anh
Chỉ có Hứa Minh Lãng là tránh cô ta như tránh tà. Cô mới qua, anh ta đã chửi thẳng mặt: "Không phân biệt nam chẳng biết xấu hổ!"
Vì thế tôi từng tin rằng cái là “tình huynh đệ” giữa chỉ là chuyện một phía Khả Khả. Còn Hứa Minh Lãng là không nỡ cắt đứt toàn với hội bạn cũ mới miễn cưỡng chịu đựng cô ta.