Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

"Dù sao nhà cô có điều mà Hứa Minh cũng bên cô nhiều năm, sao cô không tặng lại cho anh ấy? Xem như món quà cuối lời chúc phúc cho đám cưới chúng tôi."
"Đổi lại, sau này tôi sẽ giới thiệu bạn trai cho chúng hóa thù thành bạn, cùng nhau tiến bước, cô thấy sao? Tôi có nhiều anh em tốt lắm, ai xuất sắc."
Đến lúc này, thật sự không nói nổi nào nữa.
Tôi quay người về phía xe, Lâm Khả Khả còn đuổi theo mấy
"Cô xem, đổi xe mới nhanh vậy, còn là SUV sáng thế kia, giúp một tay chẳng mát gì
Cho đến khi tôi xe đi xa, vẫn thấy cô ta trong gương hậu, gọi:
tôi Chở một đoạn đi! Ở đây khó bắt
Thật ra, ngày qua tôi đã đổi xe với ba để lái, vì chuyện trong xe. Không ngờ điều này lại khiến cô ta nghĩ nhà giàu có, và cái “thỏa thuận” của cô ta có thành hiện thực.
Cô ta liên gửi lời mời kết bạn qua WeChat:
[Cô nghĩ kỹ đi nhé, rồi cho tôi câu trả lời rõ ràng.]
[Người có tiền như cô chẳng phải thích làm việc thiện sao? Của hồi môn không nên để người ngoài hưởng, thà để bè dùng hơn chứ, đúng không?]
Tôi kể chuyện này cho ba họ bắt đầu lo cho sự an toàn của tôi.
"Cái cô kia nhìn có vẻ tâm không ổn định, cẩn thận nó rút dao con lúc không biết!"
Từ đó, ba mỗi ngày đều đưa đón tôi đi làm.
Lúc cô tình đứng chờ ở ngã chúng tôi giả vờ không – phóng vèo qua luôn.
Nơi làm việc của tôi thi thoảng lại có người gửi hoa không tên.
Tôi đoán là của Hứa Minh Lãng – nên cứ nhận là vứt vào thùng ngay.
Nghe nói, anh ta xin được vài công việc không đâu ổn định.
ty lớn thì chê anh ta tai tiếng. Công ty thì anh ta lại cao, không chịu cuối mình.
Hiện giờ anh ta đang ở ăn bám Khả Khả.
Không rõ tiền mua là ở đâu ra, Lâm có biết không.
Nhưng cả những điều đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Một lần, sau khi Hứa Minh Lãng say xỉn, bạn chung của chúng tôi vẫn cho tôi:
ta say lắm rồi, cứ không chịu rời khỏi bar, cứ gọi tên mãi, Miểu Miểu à, hay là cậu một chuyến, nói rõ ràng với anh ta nhé?"
"Chúng tôi không còn quan hệ gì nữa rồi. này chuyện của anh ta đừng gọi cho tôi."
Tôi lạnh lùng cúp máy, trong lòng nếu còn lần nữa, block cả người này luôn.
Ngày hôm Hứa Minh Lãng tỉnh đến tìm tôi.
ta như hết hy vọng, nói:
Miểu, chúng ta thật còn khả năng quay lại nữa không?"
ta có thể nói chuyện một lần cuối được không? Xem như một lời chia trọn vẹn."
Tôi suy nghĩ một lát, rồi đồng ý.
Có những chuyện tôi cũng muốn hiểu rõ. Thà là dứt khoát giải quyết, còn mãi mãi mang trong nút thắt thể tháo.
Chúng tôi hẹn ở quán cà phê, mẹ tôi không yên tâm nên đó mét – vừa đủ để nhìn thấy tôi nhưng không nghe rõ nội rất phù hợp.
Hứa Minh Lãng cũng biết điều đó, ánh mắt trở nên ảm
kia, bác bác thật yêu quý anh, không hề chê anh đồng ý em cho là do chính anh làm hỏng tất cả. Anh thật sự hối hận."
Anh ta nhìn tôi tình cảm yếu đuối:
"Anh luôn nghĩ em là người hiền lành dịu cho dù hiện gì đó thì vẫn sẽ tha thứ anh một lần. Anh sẽ thay Không ngờ… có thể dứt khoát như vậy."
Tim tôi chợt nhói lên.
"Vậy... ngay từ đầu, anh và Khả Khả đã có quan hệ không trong sáng, chỉ là cố giấu tôi, thậm chí cố tình tỏ ra ghét cô ta để che giấu đúng không?"
Anh ta nhắm mắt:
"Không phải thế."
"Lúc đó, anh thật sự chán ghét cô ta."
"Cô ta cứ giả danh anh bám lấy chúng thực ra cũng thấy rất coi thường. Anh còn biết, ta Trương Hạo và người khác cũng mập mờ, nên càng không ưa. Hạo tưởng mình ngủ với cô ta thì phải có trách tưởng cô ta cũng yêu mình, nào ngờ ta là đàn bà rẻ tiền, chỉ thích được ông quanh."
"Ai càng tốt với cô ta, cô ta càng khinh thường. Chính vì anh không thèm quan tâm cô ta, nên cô ta càng bám lấy anh khiêu khích."
"Vậy mà anh dây dưa với cô ta được?"
Dù đã chia tay, tôi vẫn cảm thấy đau lòng.
đã nhìn hoàn toàn.
biết rõ Lâm Khả Khả không đơn giản, nhưng tôi lại tin rằng Hứa Minh Lãng thì có vấn đề.
Niềm tin ấy giờ đây chỉ khiến thấy bị xúc
Tôi cần biết – cuộc là từ khi nào mọi thứ trật
không, tôi chẳng thể nào tin ai nữa – đặc biệt là ông, tình yêu.
"Là sau khi chúng ta đính
chợt hiểu ra.
Sau lễ đính hôn, anh ta muốn sống thử với tôi, nhưng tôi từ
dù anh ta vui, nhưng sau cùng cũng tôn trọng ý tôi, đồng ý đợi đến sau hôn
"Mấy ngày đó, tâm anh không tốt. Cô ta đến và… mọi chuyện giới hạn."
"Nhưng Miểu anh thực sự không yêu cô ta. coi cô ta một công cụ giải tỏa. Dù cũng là ta tự cô ta còn hứa với anh chỉ là phút say mê, sau này coi từng xảy Anh thật không sao mọi thứ lại trở nên như vậy..."
Anh ta gấp gáp giải thích, cứ thế là có thể minh mình vô tội.
Nhưng chỉ cảm lẽo.
Từ lúc đính hôn đến lúc cưới, chỉ cách nhau một thôi mà.
"Nếu như anh sớm biết
"Không có như'!" – tôi lớn tiếng cắt lời anh ta.
Anh ta ngơ ngác nhìn tôi.
Dù là trong lễ cưới, dù biết anh phản bội, tôi cũng chưa từng nghiêm khắc vậy.
Nên anh ta không hiểu.
"Tôi may vì anh sớm biết!"
một mà anh đã không chịu cám dỗ, chúng ta đã cưới, nếu tôi đang mang thì sao? Mười tháng bầu, anh định thế nào? Hứa Minh Lãng, chưa bao giờ tôi thấy nhẹ nhõm và may mắn đến vậy vì hôn anh, kết hôn! Cái tôi mất chỉ là chút danh tiếng tạm thời, nhưng cái tôi giữ được là cả đời hạnh
"Chúng ta đừng bao giờ gặp lại nữa, tôi không muốn thấy anh thêm một lần nào!"
Không ngờ quả báo lại đến nhanh vậy.
Chưa một tuần sau, tôi lại gặp họ.
Không do tôi nuốt lời.
Mà là hàng xóm tầng ở khu chung cư nơi tôi và Minh Lãng từng chuẩn bị mới nhắn cho tôi, nhẹ nhàng chỉ:
"Làm ơn ban một chút, đừng để tòa nhà đều nghe thấy tiếng kêu."
Tôi sững sờ.
Tôi rõ chưa từng quay lại căn hộ đó chẳng lẽ có ma?
Tôi cả nhóm bạn và thân đến kiểm
Phát hiện khóa đã bị
Tôi phá khóa vào phát bên trong... rõ ràng có người đang sinh hoạt.
Trong khách là selfie của Lâm Khả Khả.
Chăn ga gối nệm đều là đồ cũ dùng quen nhà bếp thì đầy mùi dầu mỡ – ràng có đang ở
Khi Khả và Hứa Minh tay trong tay về, vừa cô ta còn hồ hởi:
"Chị em tốt, chị sao báo trước? còn định nấu thêm mấy món ngon mời chị. Tối nay đi nhé, tự tay nấu cơm đãi chị!"
"Ai cho cô dọn vào nhà tôi? Lại thay khóa cửa? Lâm Khả Khả, đầu cô có vấn đề à?"
Hứa Minh cũng ngây người:
"Lâm Khả Khả, không phải cô nói đã xin phép Miểu Miểu mới vào ở đây sao?"
Lâm Khả Khả cười
"Em... em định phục chị ấy sau, sớm muộn gì cũng thuyết phục được mà, vào trước hay sau thế thôi. Em muốn tạo bất ngờ anh, không nói gì
"Chị Miểu Miểu, em mấy nay gọi cho không được, nghĩ nhà chị bỏ không cũng bụi bặm, em ở tạm để trông nhà. Hôm nay chị cũng đến rồi, là chúng chuyện cho rõ luôn, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm đi thủ tục tên luôn
Cô ta giữa ban
Tôi không thể nhịn thêm được nữa.
Lập tức gọi công an, tố cáo cả hai xâm phạm trái phép.
Tòa án xét xử – Lâm Khả Khả thì la oan không còn Hứa Minh vì quá xấu hổ nên không dám nói gì.
Tội nhập bất hợp pháp bị kết hơn tháng tù.
Thì ra, Khả lừa Hứa rằng mình có nhà riêng, nên anh ta mới chấp nhận ở bên cô ta.
Anh không hề biết rằng "nhà" ấy chính là nhà tôi.
Chẳng trách trước đây anh ta cứ về quê, còn cô ta thì bám lấy không cho đi, lại còn nói dối đã thuê lại nhà tôi 6 tháng, trả tiền rồi, không thể hủy.
Có bài học từ tôi, lần này khi Hứa đồng ý đến cô ta, lập tức lôi anh đi đăng ký kết hôn.
Và kết quả — cả có tiền án.
Tương lai con cái họ, thôi cũng thấy mù mịt.
Tôi thở dài... nhưng không hề nương tay. giao nộp cứ, tôi dứt khoát, không một chút do dự.
Cái gọi là gì?
Báo ứng đấy, báo ứng!
chỉ là một người bình làm sao thể cản được ứng đến đúng lúc?
(Hoàn văn)