Dính Chặt Vì Yêu
Chuyện Thẩm Bạch muốn cưới Chu Giao Giao, nhanh chóng khắp trong giới.
Những người chung trong giới trước tiên là lao vào anh ta đầu óc có vấn đề, là đồ cặn bã.
Sau đó sang an ủi tôi, nói không đi thì mới không — tôi xuất sắc như vậy, chắc chắn tìm được người tốt hơn.
Diễn xuất à? Tôi càng lúc càng thành thạo.
Nhỏ vài giọt nước mắt từ trước vào khoé mắt, thêm chất giọng khàn đặc do đêm karaoke, rồi nghẹn ngào
“Hu hu… tôi không đâu, thật sự không sao…”
“Chỉ Thẩm Dật Bạch hạnh phúc là được rồi… Giao Giao cũng là một gái tốt, tôi luôn xem ấy gái ruột…”
Phần sau thì khỏi cần nói tiếp.
Mấy em bạn thân đã lập tức nộ thay tôi, đi đòi lại công
Họ lật tung thông tin của Chu Giao ra, càng đào càng
nhỏ nhà cô ta nghèo mồng tơi, suýt nữa bị bán vợ hờ cho người Chính tôi đã mẹ cô ta khoản lớn, rồi tài trợ cô ta ăn học — mới có được cô ta như bây giờ.
Để cô ta có môi trường học hơn, sống sung hơn, tôi cô ta từ cấp 3 thành phố học, còn tặng một hộ, có tài xế đưa đón, có bảo mẫu ăn, tiêu vặt mỗi tháng toàn năm số.
Mọi thứ ta dùng gần giống tôi — nhìn qua chẳng khác gì tiểu thư con giàu.
Không nói tôi “cha tái sinh” thì ít cũng phải là người cô nên biết cốt tâm.
Còn Thẩm Dật Bạch? Cũng là một tên ân bội nghĩa.
Mấy năm trước khủng hoảng tài chính toàn cầu, nhà anh ta ra quyết định sai, vốn đầu tư. Chính nhà tôi tiền lớn giúp giải cứu công giữ được cái danh “phú nhị đại” cho anh ta.
Vậy mà hai người này… lại lấy đó để đền đáp tôi.
Đám bạn mức suýt bị tắc tuyến sữa, rần rần đòi bệnh viện tính sổ.
Tôi phải ra ngăn lại, giọng vừa dịu dàng vừa
“Chuyện cũng đã xảy ra rồi, coi như là một bài học trong đời… cũng không sao đâu, thật sự cảm ơn họ vì đó.”
“Sắp tới họ cưới rồi, các đều là bạn từ của Thẩm Dật Bạch, dù không vui… cũng nên đến dự để chứng kiến hạnh phúc anh ấy.”
tôi nói vậy, mấy người bạn nhìn một cái, rồi cười tươi rói an ủi tôi:
“Tô đã lên rồi, tụi tui tất nhiên sẽ không làm loạn đâu.”
“Anh em nhiêu năm rồi, tuy anh ta làm chuyện phải, tụi tui cũng biết chuyện gì làm, chuyện gì không.”
cúi nhẹ đầu, hàng mi dài xuống che ánh mắt cười lạnh của mình.
Thẩm Dật Bạch và Giao Giao, cái “đám cưới thế kỷ” này…
Lại có trò hay xem rồi!
9
Cuối cùng Thẩm Dật Bạch và Chu Giao Giao kết hôn.
Không phải tổ chức ở thự trên lưng chừng núi như lệ, mà làm ở khách
Trong giới chúng tôi, đám cưới của nhà danh giá thường tổ chức tại gia vừa giữ thể diện, vừa hiện truyền thống.
Rõ ràng là ba mẹ Thẩm Dật Bạch không đồng ý cuộc hôn nhân này. Không những họ không tham dự, đến cả họ hàng thân thích cũng chẳng ai có mặt.
Khách mời chỉ lèo tèo vài trong giới và mấy tác nhỏ.
Khách sạn thênh thang, ghế ngồi chưa đến một phần có người.
Không khí vừa vừa buồn cười.
Vì gấp gáp nên váy cưới của Giao Giao đẹp và đắt tiền, nhưng không phải đặt riêng. Đồ trang sức chỉ ở mức trung bình.
đó, tất cả chúng tôi bạn bè trong giới — đều mặc kế riêng cao cấp.
Cánh đàn ông đồng loạt mặc vest đen Thẩm Dật tóc tai chải bẩy, chỉnh từng tí.
Còn các cô thì mặc váy dài trắng bồng đầu đội vương miện hoặc mũ voan nhẹ nhàng.
Mỗi người trong chúng tôi tách riêng ra đã khiến Giao lu mờ, huống là cả một nhóm tụ lại.
Đến mức người quay phim hoa mắt, không biết nên quay ai.
Cái đám cưới được ta chuẩn bị kỹ càng, vốn dĩ là khoảnh khắc lãng mạn nhất đời, thời khắc được làm “nữ chính” duy nhất…
Thế mà bị phá nát hoàn toàn.
Giao Giao tức đến đỏ cả mắt.
Giọng nghẹn ngào, vừa tủi thân vừa nói.
“Chị Tô Tô… biết chị trách em đã cướp mất anh Dật nên mới cố để mọi người ăn mặc này. Không sao đâu… chỉ cần chị vui là
Thẩm Dật hừ lạnh một tiếng, giọng mỉa mai xen lẫn chút ý:
“Tô Cẩm Ngôn, anh cứ tưởng em trưởng rồi, ai ngờ vẫn con như thế.”
“Chuyện hủy hôn là do chính miệng em nói ra. Anh cũng đã với em là Giao Giao bị bệnh, anh chỉ muốn giúp cô ấy hoàn thành tâm nguyện thôi. Nhưng em cứ phải làm làm ầm cho cả biết.”
“Giờ em hối hận thì cũng muộn rồi.”
Tôi khẽ cười, vừa định mở miệng đáp lại…
Thì mấy bạn cạnh đã không nhịn được nữa, lập tức xông vào
“Thẩm Dật Bạch, anh đúng là kiểu người vừa thường vừa tự thái quá! giờ ai cũng không xứng Tô cô ấy học giỏi, anh thì học ngu.”
“Hồi chuyển đến đây, ai thèm chơi với anh? Là Tô Tô kéo tụi này đi chung anh, anh tưởng mình có hả?”
“Anh quấn lấy cô ấy không chịu buông, nằng nặc đòi cưới bằng Tô vì lòng nghĩ anh thành mới chịu chấp nhận. Còn giúp công ty nhà vượt qua khủng tài chính lớn nhất! Kết quả anh báo đáp thế này à?!”
“Bảo sao anh mê Chu loại nào gặp đó!”
10
Nói người trong nhóm búng tay “tách” một cái.
Màn hình LED khổng lồ lập tức đổi từ video cưới linh của “trai tài sắc” sang đoạn clip Thẩm Dật Bạch quỳ một gối cầu hôn tôi xưa, phía sau là bầu trời đêm rực rỡ pháo hoa.
Giọng anh ta vang lên, đầy xúc động:
“Anh cảm thấy mình rất may mắn… đã gặp em khi còn nhỏ. Em đã thay đổi cả đời anh.”
“Em xinh đẹp, sắc, tài giỏi, có chính kiến. Em dịu dàng tốt bụng, luôn xuất hiện đúng lúc cần nhất, giúp anh giải quyết mọi khăn. Khi anh muốn chia sẻ, em luôn lắng nghiêm túc. Khi anh công, em là người đầu tiên cổ vũ, chúc mừng anh.”
“Anh biết mình không phải người đẹp trai, hay giàu có nhất bên cạnh em… nhưng anh chắc là người yêu em nhất.”
Thẩm Dật Bạch, thề rằng kiếp này, kiếp sau, kiếp sau người anh yêu sâu đậm nhất… mãi mãi là em!”
“Anh tuyệt đối sẽ không bao giờ phản bội, không bao giờ làm em đau lòng. Nếu lời thề… ra sẽ bị xe đâm chết!”
Khi tôi gật đầu ý…
Anh ta đã xúc động đến mức bế tôi xoay vòng trong nước
xong đoạn video đó, tôi và Thẩm Dật Bạch đều im lặng.
Khi ấy… anh ta thật lòng yêu tôi.
Còn bây ta hết yêu tôi, cũng là
Lòng đúng là thay trong chớp mắt.
Chu Giao Giao nước mắt tuôn rơi, cắn môi đáng thương:
“Chị Tô Tô… em luôn biết… người anh Bạch yêu nhất là chị.”
“Chỉ là… em được bao lâu nữa… Em chỉ muốn trước khi chết thể có một đám cưới, một cuộc sống như bao cô gái bình thường khác…”
sĩ em không sống được nhiêu ngày nữa… Em thật sự không có ý giành giật anh ấy chị…”