“Mấy ngày qua, tuy anh Dật Bạch ở bên em… nhưng trái tim anh ấy vẫn luôn hướng về chị, em biết, em biết hết… Nhưng xin cho em mơ một chút… sẽ trả ấy lại cho chị…”
Những lời thấm đẫm nước mắt ấy Thẩm Dật Bạch ôm chặt lấy cô
“Giao Giao, em không cần phải giải thích với người đàn bà độc ác như cô ta đâu!”
“Anh không còn yêu Tô Cẩm Ngôn nữa! Lời cầu hôn với em là thật Muốn cưới em là thật lòng!”
ngày còn lại của cuộc em… anh sẽ luôn ở bên bù đắp em tất yêu mà em từng thiếu thốn!”
Tôi… độc ác?
Nếu tôi mà sự độc ác, tôi đã sớm Thẩm đập gãy chân anh ta, công khai trò hề của hai người họ lên khắp các trang để cả hạ thế nào đôi cẩu nam nữ phản bội.
đã đến nước này… anh ta nói gì, tôi sẽ “thành toàn”.
Tôi mỉm nhàng nói:
“Tôi từng nói rồi, sẽ chúc phúc cho hai
“Hôm nay đến dự đám cưới cũng là thật lòng gửi lời chúc phúc.”
“Là phụ nữ, tôi hiểu — đám cưới là sự lãng mạn nhất, là lời trọn đời. Còn giấy đăng ký kết hôn… chính là cảm giác an toàn đối.”
Dật phụ tôi thì không sao… nhưng phụ Giao
“Cô ấy thật sự một cô gái tốt. Nếu có thể… hãy dẫn cô ấy đi đăng ký kết hôn đi. Như vậy cô mới thật sự có một mái nhà.”
Ánh mắt Chu Giao Giao hiện sự bối rối, ngỡ ngàng.
Cô ta không hiểu tại sao tôi lại chủ động điều kiện” cho Tổ chức đám cưới đã là mức cực hạn cô có thể ép được Dật Bạch rồi.
chuyện đăng ký hôn? Cô ta vốn tính chờ có bầu rồi mới ép cưới.
mà tôi ra câu ấy… nhẹ nhàng, hợp tình hợp lý, thiện ý?
Thẩm Dật Bạch bị đẩy đến không còn đường lùi, đành phải gật
“Chuyện đó không cần phải nói. Sau cưới, anh sẽ cùng Giao đi ký kết hôn.”
Chu Giao Giao kích đến run cả người.
Mà tôi… lên, còn rực hơn cả cô ta.
chức đám cưới à? Có là gì. Lấy giấy ký kết mới thật sự “kích thích”.
Chu Giao Giao không kiểu người dễ thỏa mãn. Cô ta có lòng chiếm hữu cực cao, đầy tâm
này, nhà họ Thẩm kiểu gì cũng bị cô ta làm cho long trời đất.
Và Thẩm Bạch? Anh ta chắc chắn sẽ vì cô ta mà chống cả giới.
lúc anh phát ra tất cả chỉ là lừa dối…
Thì mới thật sự là đoạn cao trào đáng chờ nhất!
Sau lễ cưới, Thẩm Dật Chu Giao Giao đi đăng kết hôn thật.
Để chứng minh bản thân “là đàn ông”, nói được làm được, anh ta còn dẫn theo cả nhóm tôi cùng.
Tôi vừa vào nhà sinh để dặm lại lớp trang điểm thì Thẩm Dật Bạch cũng bước vào – khu vệ sinh nam nữ dùng chung bồn rửa mặt.
Anh túi lên bàn rửa, nhìn tôi qua gương với ánh mắt kẻ nắm quyền:
“Nếu bây em hối hận… thì vẫn còn kịp.”
Tôi thản nhiên cầm thỏi son, chậm rãi tô lên môi.
Còn khẽ mím môi một cái.
Tôi mỉm cười, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy châm chọc:
“Đồ người khác dùng rồi… thấy bẩn.”
Sắc ta lập tức tái nhợt.
“Vậy thì không cho em cơ hội. Sau này em hối hận cũng vô ích!”
Nói xong, anh ta tức tối bước vào nhà vệ sinh nam.
Tôi vừa rời đi thì vô tình liếc thấy trong túi xách đang mở của anh ta đặt trên bàn… là một gel bôi trơn.
tôi móc tuýp 502 từ túi mình ra.
nhau như vậy… dính chặt luôn đi cho rồi!
12
đó.
và Chu Giao Giao phải nhập viện.
Chuyện kỳ quặc như vậy tức chấn động trong bệnh viện.
Mà bệnh viện họ nhập viện là do cấp cứu 120 đưa đến nguyên gần nhất.
nhiên chú Thẩm và dì Thẩm cũng bị báo
502 mà — siêu dính, lại dính đúng vùng nhất cơ thể, muốn tách ra… thì khỏi nói cũng biết đau đớn đến mức nào.
Gia đình họ không thiếu tiền, nên bộ kiểm tra là gói cao cấp nhất, đầu đến chân, không sót thứ gì.
trăm mục kiểm tra kỹ lưỡng.
quả là: Thẩm Dật không có gì nghiêm trọng ngoài việc hơi… yếu sinh lý, do lao lực quá
Còn “bộ phận quan trọng” thì… bị nặng nề, liệt giường nửa tháng là
Còn Chu Không hề thư giai đoạn cuối gì
Chỉ là ung thư dạ dày giai đầu, phẫu thuật xong là
Tốt ghê.
bảng kết quả vừa ra, chú và dì Thẩm sững sờ chỗ.
Để chắc chắn, họ còn cho đi kiểm tra vài bệnh viện danh tiếng khác — kết y như vậy.
Tôi hơi tiếc một chút là mọi thứ bị phanh phui hơi
Nhưng mà — màn hay” thì vẫn đủ “cháy” như mong
Không ai trong nhà họ còn tâm trí để điều tra lọ gel bôi trơn lành làm sao lại biến thành keo 502.
bộ sự chú ý đã đổ dồn vào việc Chu Giao Giao đã dối.
Ban đầu Thẩm Dật Bạch còn không tin.
Nhưng khi nhìn chồng hồ sơ bệnh án dày cộp trước khuôn vốn đã tái vì còn trắng bệch hơn.
ta gằn giọng chất vấn:
“Tại sao em lại lừa anh? Rõ ràng chỉ cần phẫu là được
Sự thật bại lộ, Chu Giao Giao chỉ lại vài rồi lập tức rơi nước mắt:
“Em xin lỗi, anh Dật Bạch… là em quá yêu anh… quá muốn ở bên anh…”
“Đúng là em nói thật, nhưng em không có ý lừa anh mãi. thật sự không muốn sống nữa, nên từ điều trị. Bác nếu không phẫu thuật, nhiều nhất nửa năm nữa sẽ chuyển sang cuối…”
“Là em quá tham… ban đầu chỉ anh giúp em trở thành phụ nữ… Còn đám cưới, rồi đăng kết hôn… đều là điều em chưa từng dám mơ tới, quá đẹp nên em không phá vỡ nó.”
“Hu hu hu… xin lỗi anh, Dật Bạch… em anh… yêu anh hơn cả mạng sống của em…”
Lời nói vẫn ngọt ngào, đầy cảm xúc như mọi khi.
Nhưng Dật Bạch lúc này cũng không phải kẻ ngốc.
Anh giận dữ:
“Em hoàn toàn có thể nói thẳng mà! sao lại phải lừa anh?”
“Anh không thể chấp một kẻ lừa dối! Ngày mai… chúng ta ly hôn!”
Chu Giao Giao lau nước mắt, ánh mắt vọng kiên quyết:
“Anh Dật là tất ý nghĩa cuộc đời em. Nếu anh không em nữa… em sống trên đời này cũng chẳng còn gì.”
Nói xong, ta lao thẳng về phía cửa
Cửa sổ phòng VIP hoàn thể mở được.
Tầng 5 — không quá
Nhưng cũng chết!
Chương sau ai không được truyện thì link ra trình duyệt ngoài bật ẩn danh rồi link lại đọc giúp MÈO nheee