Khi Tưởng Niên bảy nũng nịu đòi được thì tôi đã phải ngày ngày chạy ngoài khu dân cư, mồ hôi đẫm như tắm.
Khi Tưởng An mới tuổi vẫn còn được ăn vài món ăn vặt, thì tôi đã cố nhịn buồn nôn để hết đống "thức ăn dưỡng" mà mẹ bắt tôi ăn.
Mẹ đối với tôi, có thể nói là hoàn toàn không quan
Năm đó, nhà trẻ giao cho chúng tôi một bài rửa chân cho bố mẹ.
Tôi bê chậu nước đến trước mặt bố mẹ, chưa kịp mở lời, mẹ tôi đã đá tung cái chậu đi.
"Biến đi! Đang bực đây!"
Nước nóng khoảng năm, sáu độ hắt hết chân tôi.
"A a!" Tôi đau quá hét lên một
Bố tôi trách mẹ: tức giận gì thì cũng đừng trút lên đầu con."
Mẹ tôi ngồi nhìn ra cửa sổ, không thèm để ý lời bố tôi.
Đột nhiên, bà bật khóc.
"Niên của tôi ơi, Niên Niên số khổ của tôi
Mãi sau này tôi chính hôm đó, chị – Niên Niên – bị tái phát bệnh cầu máu).
Khi mọi người đều tưởng rằng đã hoàn toàn khỏi bệnh, thì dữ ập đến bất ngờ.
Một tháng sau, tình trạng điều trị của Tưởng Niên Niên chút chuyển biến tốt.
Mẹ tôi tìm chuyện.
"Trong cơ thể chị con có một con quái nhỏ, giờ chị không đánh thắng được nữa, Dư giúp chị đánh cùng nhé, được không?"
Bà ôm tôi nhẹ nhàng, giọng nói vô cùng.
Điều đó khiến tôi có một ảo giác: trong lòng mẹ, tôi đã giống như anh chị tôi rồi.
Thế là tôi gật đầu thật mạnh.
Những ống kim đủ loại to nhỏ đâm vào tay tôi, rồi lại đâm vào mông tôi.
Máu đỏ tươi từ cơ thể tôi bị rút ra.
Rút tôi nằm trên giường bệnh, gần không thể cử động.
Sau đó, chị tôi được cứu sống.
Mẹ tôi khóc.
Tôi đưa tay xíu lên sờ mẹ: "Mẹ đừng khóc, Tiểu không đâu."
Mẹ thật sự ngừng khóc, chỉ ôm tôi thật chặt.
Lúc đó, vòng tay của mẹ thật ấm áp, ấm đến mức tôi hưởng cả
Nhưng ảo giác cuối cùng vẫn ảo giác.
Sau khi xuất viện, Tưởng Niên vẫn của nhà.
Hôm chị bị dữ rồi được vào viện, cũng chính là sinh nhật tôi.
Khi tôi đưa tay lên, muốn nhận được một cái ôm ấm áp bố mẹ, mẹ ôm lấy Tưởng Niên, trừng mắt dữ nhìn tôi:
"Chị mày thế này rồi, mày còn có tâm trạng mà đón sinh nhật
Bố xách theo túi lớn túi nhỏ, trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng.
"Tiểu Dư, tình hình của chị ổn, đợi bố mẹ từ bệnh viện sẽ bù sinh nhật cho con được không?"
Thế tôi – trẻ sáu tuổi – cùng với Tưởng An bị đưa đến người
đó, tôi bị gửi đến nhà người thân suốt một
Tưởng Niên Niên thoát chết, trở về từ cõi chết.
chị xuất viện, bố mẹ chuẩn bị một chiếc bánh sinh thật to đến mức tôi từng thấy vào đúng sinh nhật của mình.
Tôi mừng rỡ vô cùng, cứ nghĩ đó món quà bù đắp sinh nhật đã lỡ của tôi.
Khi Niên chu môi chuẩn thổi nến, tôi thổi trước một nửa, để lại cho chị một nửa.
Tưởng Niên sững người vài giây, bất ngờ òa khóc nức
Mẹ tát tôi một cái.
cả thổi mà cũng phải tranh với chị? Mày đúng là hèn hạ!"
Tôi không hiểu "hèn hạ" nghĩa gì, chỉ đứng ngây người nhìn mẹ cẩn thận thắp nến, dịu dàng dỗ dành Niên Niên thổi lại từ
Thì ra, đó phải là sinh nhật bù cho tôi.
Năm tôi chín tuổi, Tưởng Niên Niên quay trường đi học.
sức khỏe yếu, thành tích học tập cũng không tốt.
Mẹ tôi càng thêm lo lắng, đến không còn chút để quan tâm tôi.
Bố bận rộn việc, nên tôi – lúc đó mới học lớp Hai buộc phải vào trường trú, mỗi tháng mới được về nhà lần.
đến năm lớp Chín.
Suốt tám trời, tháng nào cũng đều đặn đến tôi.
Nhưng lần ông thất hứa.
Tan học rồi, bố tôi đột ngột gọi điện bảo có việc bận, để Tưởng đến đón tôi về.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ đợi.
Nhưng tôi chờ khi mặt lặn sau núi chẳng thấy ai đến.
lòng nghẹn một cục tức, đành tự đi về
Chỉ là tôi không cảnh giác, chẳng có nghiệm sống.
Vì vẻ cũng xem như ưa nhìn, trên đường về tôi bị một tên say rượu, dáng vẻ như lưu manh, bám theo.
Bị lôi vào con hẻm, khi không thể phản kháng, biết để mặc những bàn tay kia lục lọi người, tôi bật khóc.
Tên đó hung hăng tát tôi mấy cái đau điếng.
"Trông ngây thơ thế này, chẳng phải là đang chờ người sao?"
Khi áo quần chỉ lại mỗi đồ lót, trong đầu thoáng qua ý muốn tự
Nhưng đúng lúc bên ngoài vang lên tiếng còi cảnh sát.
"Đệt!"
Tên đó cuống kéo quần bỏ chạy.
vừa nước mắt tèm nhem, run rẩy mặc lại đống quần áo rơi vãi đất.
Thế nhưng khi tôi thoát chết, đến thấy An đang ngồi thản nhiên trên sofa phòng khách, thận dùng keo dán lại chiếc mà Tưởng Niên Niên tay làm tặng anh ta.
Khoảnh khắc cơn giận lần đầu hoàn toàn chiếm lấy tôi.
Tôi bước đến, vớ lấy chiếc cốc mà anh ta vừa dán lại đập thật mạnh đất.
"Choang!"
Chiếc cốc lại vỡ tan tành.
Tưởng An tức đến nỗi nhảy dựng lên.
điên à? Có bệnh không?"
Nhìn thấy khuôn mặt giận dữ của tôi, dường như anh ta mới nhớ ra là mình đã quên gì
"Em... em tự về được? Anh còn định đi đón cơ mà!"
Anh ta liếc nhìn đồng hồ, ngùng nói: "Ơ, sao đã giờ nhỉ?"
"Em tự về được đấy thôi! Việc gì lần nào cũng bắt bố đón?"
Tôi nhìn thẳng vào người con trai trước mặt.
Anh ta thật không nhận ra mình làm sai điều gì.
"Tưởng thật sự… không muốn làm em gái anh nữa."
Tôi chân, tập tễnh bước lên
Phía sau vang tiếng bực tức:
"Không muốn thì thôi! tao thèm chắc?"
vớ lấy cái gối ôm sofa, thẳng vào lưng tôi.
Chỗ lưng bị thương do bị đám lưu manh sàm sỡ lên lần
Tôi quay đầu lại.
Lúc đang bôi dưới lầu vang lên tiếng cười nói rôm rả.
Tôi bước ra cúi người nhìn xuống qua lan can tầng ba.
Bố tôi cười hô hô:
"Hôm nay tuy mệt, nhưng thấy Niên Niên nhà mình vui vẻ bố có mệt cũng đáng."
Trên sofa chất đầy những đồ họ được trong
Thì ra gọi là "việc bận" của là mua với mẹ và Tưởng Niên Niên, xách đồ họ!
Tôi khẽ vào khóe miệng vẫn còn đau, lòng thấy trống rỗng, tê dại.
Sáng hôm sau, mới biết chuyện gì đã ra với tối qua.
Ông mắng Tưởng An một trận thậm tệ, rồi giận dữ đòi báo công
Nhưng mẹ tôi lạnh lùng ngăn lại.
"Mấy con hẻm kiểu đó chẳng ai, cũng không có camera giám cảnh sát có được gì Nếu để chuyện này lộ ra nhà mình còn mặt mũi nào nữa?"
thế là bố nhượng bộ.
Để bù đắp cho tôi, ông nói đầy khí rằng cả nhà năm người sẽ đi một chuyến du lịch ngắn ngày.
Nhưng tôi lại bị bỏ lại.
chỉ vừa đi mua nước cho mẹ, quay lại thì chỗ cắm trại ban nãy đã không còn
Cả chiếc cũng biến mất không dấu vết.
Không một ai nhắn cho tôi một câu.
Hoàng hôn dần buông.