Tôi bắt đầu sợ.
Khi chân bị đôi giày không vừa đến rộp hết, tôi đành tháo giày ra, đi chân lết bước dọc theo con đường núi để xuống núi.
Một chiếc xe hơi bỗng dừng trước tôi.
Một cậu thiếu ngồi ghế phụ hạ kính xuống.
"Bạn ơi, bạn thế này, hay bọn mình bạn quá giang một đoạn nhé?"
Bố mẹ cậu ấy cũng nhìn tôi với vẻ thân thiện.
tức nhớ lại hôm bị đám lưu manh suýt làm nhục, nên chẳng nói lẳng lặng tiếp tục đi xuống
tôi có vẻ cảnh giác, niên liền lấy một chiếc thẻ học sinh balô
"Tớ tên là Tôn Tiêu, tháng Chín này sẽ Nhất Trung thành phố."
Nhất cũng chính là trường tôi học sau này.
Thấy bớt căng thẳng, người phụ nữ ghế lập tức xuống xe, lên.
"Nhanh lên xe đi, trời tối thế này, con gái đi bộ một mình trên đường núi nguy hiểm lắm. Nhà cháu ở đâu? chở về."
Tôi địa chỉ nhà, và xe đầu chạy về hướng nhà tôi.
Khi tôi về đến nhà, mẹ đang rót trong bếp.
thấy bà liền nhíu mày theo phản "Con đi chơi bời ở đâu thế hả? Chị con vừa từ về, cũng không biết vào phòng thăm chị một chút? Chẳng hiểu chuyện như Tưởng An."
Lời trách móc của mẹ khiến – người tôi về – thoáng lúng túng.
"Chị là của Tiểu Dư phải Cháu nó được tôi đưa từ trên núi an toàn, giờ tôi xin phép về. Lứa tuổi này đứa nào chẳng ham chơi, mong anh chị cũng trách cháu quá."
Tôi lặng lẽ không nói gì, đặt nước xuống ngay cửa ra vào. Sắc mẹ tôi lập tức trở nên không tự nhiên.
"Chú Tôn, chú hiểu nhầm rồi, cháu không phải ham chơi."
Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ, nhấn từng chữ: "Cháu chỉ là... đáng bị họ quên mà thôi."
Gương mặt mẹ lập tức
Còn tim tôi, lạnh theo.
Hết kỳ nghỉ hè, tôi chọn tiếp tục ở lại ký túc
Bố tôi thấy có lỗi trong lòng, lúc đưa tôi đến trường cứ thở như muốn giải thích điều gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Cho lúc tôi xuống cũng không nói với ông một câu nào.
Thế giới vốn đầy những vết rách, luôn cần có ai đó chắp vá
Tôi ngay ngày đầu tiên vào lớp mới, ông trời lại cho tôi một bất
Tôi nhìn thấy Tiêu trong lớp tự nhiên lớp tôi được phân
Chính là cậu bạn từng thấy tôi trong cảnh hại, lại sẵn sàng tay ra giúp đỡ.
"Ơ? Là cậu sao?"
Cậu ấy nhận ra tôi ngay.
Trong một môi trường hoàn toàn xa lạ, nhờ cuộc gỡ kỳ hôm ấy, chúng được xếp ngồi cùng bàn.
Tôn Tiêu cách hoạt bát, hay giúp đỡ người khác, chơi bóng rổ rất và còn lớp trưởng của
ấy giống một trời nhỏ, trong trường có không ít nữ sinh thích cậu
Ai cũng nói “gần nước thì được hưởng lợi trước”.
Nhưng lúc đó, tôi chưa có tình cảm gì đặc biệt với ấy. Tôi chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ – vì ấy có thể thoải mái dẫm bố mẹ mà cần lo lắng gì.
Năm lớp 11, cô chủ nhiệm cả lớp đi xem phim “Từng ấy năm”.
Lúc xem đến cảnh mẹ nữ chính xuất hiện, cậu ấy – khi ấy mới 17 tuổi – chỉ vào màn hình và nói: "Nếu không yêu thương con mình, không thể đối xử công bằng, thì sinh nó ra làm gì?"
này khi mình kết hôn, chỉ một đứa thôi, để có thể yêu thương nó một cách trọn vẹn, không giữ cả."
Cậu nói thì bất ngờ quay sang nhìn ánh trong veo.
Không rõ vì sao, đập thình thịch, tôi lảng tránh mắt ấy.
Ngày thi đại học kết Tôn Tiêu mời tôi đi ăn.
Đó là lần đầu tiên cậu ấy uống
đỏ bừng, hơi thở nóng ngà cậu ấy hỏi tôi: "Tiểu Dư, cậu thật sự không có giác gì với tớ sao?"
Tôi lắc đầu.
"Có nghĩa là... cậu thích tớ đúng không?"
Tôi khẽ gật đầu một cái.
Cậu reo sung sướng.
"Tớ có thể hôn cậu được không?"
Giữa căng thẳng đầy hồi hộp, môi cậu ấy chạm vào môi tôi.
Cậu thở một tiếng đầy mãn Dư, điểm số của chúng ta cũng gần như cùng đăng ký vào một trường đại học nhé!"
Tôn Tiêu muốn thi vào đại học top đầu trong tỉnh.
Tôi suy nghĩ vài rồi gật đầu.
Sau khi thành người yêu của Tôn Tiêu, tôi bỗng dưng trở nên rất muốn giãi bày mọi trong lòng.
Mỗi lần tôi nhắc đến quá Tôn Tiêu ôm tôi lòng và nói: “Sau này, sẽ cho cậu tình yêu duy nhất yêu đến đời không đổi.”
ấy, tôi thực sự mình là con gái phúc nhất thế gian.
Nhưng tôi không ngờ, chỉ vì một lần đưa Tôn Tiêu về mọi thứ lại thay đổi.
Tôi càng không thể ngờ được, thì trước cả kỳ thi đại học, khi Tôn Tiêu đến nhà tìm tôi, ấy gặp Tưởng Niên Niên rồi.
Tiêu quen Tưởng Niên Niên.
“Dạo này sức khỏe của chị như khá trước nhiều rồi nhỉ.”
Tôi vừa đưa Tôn Tiêu về nhà, ba lô lên sofa khách, đã nghe cậu ấy nói câu đó.
Tưởng Niên Niên từ cầu xuống, gật đầu: “Không ngờ em bạn trai của Tiểu Dư.”
Nói xong, chị cúi đầu xuống.
Tôi không muốn tiếp tục ở chung không gian với Tưởng Niên Niên, liền kéo tay Tôn muốn đi ra ngoài, nhưng kéo vẫn không kéo được.
chị cậu lại một thế này có ổn Hay là ở nhà đi!”
Tôn Tiêu ghé tai tôi nhỏ.
Chưa kịp để tôi cậu ấy đã tự bắt chuyện với Tưởng Niên Niên.
Từ ngày đó, mọi thứ đầu thay đổi.
Lúc ăn cơm chung, Tôn Tiêu bắt đầu chụp
Lúc đi chơi cùng nhau, Tôn Tiêu lại mê quay
Ban đầu nghĩ cậu ấy chỉ định đăng lên mạng xã hội, nhưng sau phát hiện — những bức đoạn video đó, cậu ấy đều gửi cho một người nhất định.
Cho đến một hẹn hò, Tôn Tiêu nói: “Chị cậu suốt ngày ở nhà, chắc cũng cô đơn lắm. Hay lần tới mình rủ chị ấy đi cùng nhé!”
Lúc đó mới biết, người khiến Tôn Tiêu trở nên háo hức sẻ mọi như vậy… là Tưởng Niên.
Tôi về nhà chất ấy.
Chị ngồi trên ghế sofa, làn da trắng bệch do quanh năm không ra cả người trông càng thêm trong sáng, vô tội.
mắt chúng tôi chạm nhau, nhưng chị ta lập tức tránh.
Một lúc sau mới cúi đầu nói nhỏ: “Chị... chị sẽ không làm gì cả, sẽ không làm phiền hai đứa đâu.”
tôi thấy buồn cười.
Tưởng Niên Niên quả làm gì.
chỉ cần cơ yếu ớt ấy hiện diện, cũng đủ Tôn Tiêu – người luôn sẵn lòng giúp đỡ – lay động.
Về lại trường, tôi thẳng thắn nói Tiêu suy trong lòng mình.
Nhưng cậu ấy lại tỏ ra ngạc nhiên: “Đó là chị em của cậu mà, có phải người ngoài đâu?”
Cậu ấy lại vòng tay ôm tôi: “Nhà tớ chỉ có một mình, từ bé đã mong chị em. Tiểu Dư, tớ thật sự rất ghen tị với cậu
chị là chị, là em, tớ phân biệt rõ ai quan trọng Chẳng qua thấy ấy đáng thương…”
“Tớ cả đời này thích mỗi mình cậu, chỉ muốn cậu, chỉ muốn cậu sinh con cho tớ!”
Tôn nghĩ rằng lời hứa hẹn ấy có thể khiến tôi an lòng.
thực hề.
Một tuần sau, chúng tôi đi chơi công giải trí, ấy vẫn rủ cả Tưởng Niên Niên đi cùng.
Vì muốn chăm sóc chị ta, cậu hủy tàu lượn siêu tốc mà tôi chờ bấy lâu, đổi thành đi vòng quay.
không nổi nữa.
Kết thúc buổi đi chơi, tôi chủ sự.
“Tôi không muốn nghe thêm lời nào cậu chẳng qua chỉ đang thương hại tôi mà thôi.”
“Tiểu Dư…” ấy định ôm tôi, nhưng tôi né tránh.
“Tôn Tiêu, cậu có nhận ra không? Từ lúc cậu đặt Tưởng Niên Niên cái danh 'đáng thương', thì trái cậu cũng nghiêng lệch theo rồi.”
“Tôi từng nghĩ cậu là người tốt, nhưng giờ tôi ra… cậu không ranh giới rõ ràng với người khác, nhất là với con gái.”
Tôi chưa ngờ rằng, phẩm chất khiến rung động nhất ở Tôn Tiêu, một ngày nào lại trở thành nguồn cơn khiến tôi đau khổ nhất.
“Không phải vậy…” – cậu ấy lắp nhưng lại chẳng thể nói được lời nào để giải thích.
Tôi thở dài.