Dư thừa
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

“Nếu những việc làm với bạn gái, cậu cũng có thể làm với Tưởng Niên, thì ai làm bạn gái cậu cũng chẳng khác gì nhau Vậy thì…”
nhìn thẳng vào mặt cậu ấy. “Tôi lui.”
Tôi chủ cắt liên lạc Tiêu.
Gọi không nghe, nhắn không
Đến ngày thứ tư, khi tôi lên lớp, ấy mới chặn tôi ở dưới ký túc xá.
Râu xồm xoàm, người lếch thếch – chỉ cần nhìn thôi cũng biết mấy qua cậu ta chẳng ra sao.
Tim tôi mềm đi một nhưng nghĩ đến lần không phân biệt rõ ranh giới, sự dịu dàng vừa nhóm lại lập tức tắt ngấm.
Thấy tôi không phản ứng Tôn Tiêu bắt đầu đeo bám dai dẳng.
Một tháng sau, cậu ấy bị ngất trong cơn được cấp cứu đưa vào bệnh viện, tôi cuối cũng lòng.
“Tiểu Dư, đầu tớ đau quá…”
Gương mặt cậu, đôi mắt đỏ hoe ấy… dần chồng lên hình ảnh cậu thiếu niên nào từng xe, đưa tay kéo tôi ra khỏi tình huống tuyệt vọng.
Tôi khẽ đấm một cái.
“Tôi cho cậu thêm cơ hội.”
“Chỉ một lần này thôi.”
Cậu gật đầu liên tục, như tôi đổi ý.
Từ ngày hôm đó, Tôn Tiêu không bao giờ nhắc đến chuyện đến nhà tôi nữa.
Cậu rút chiếc SIM cũ ra trước mặt tôi, ném vào thùng rác, lắp vào thoại số mới, thậm chí còn thường xuyên chủ động đưa điện thoại cho tôi kiểm tra.
này, cậu như dốc hết sức lại cho cảm giác an toàn.
Điện vừa gọi đã bắt máy. Tin nhắn gửi đi, lập tức được đáp.
Nếu có lúc chậm trễ, cậu ấy cũng luôn giải thích ngay lý do vì trả lời kịp.
Tôn Tiêu duy trì như vậy suốt ba năm.
trì đến khi tôi tự tin rằng, chúng tôi sẽ có một tương lai tươi đẹp bên nhau…
…thì lại giáng cho tôi một cú đau
Do gần đây ngon miệng, tôi
Không nằm ngoài dự đoán, bác sĩ cho tôi một “bất ngờ”: đã mang thai.”
Trên phiếu siêu âm, bé còn chưa rõ hình – chỉ là một đen xíu.
Nghĩ đến trong cơ thể mình đang nuôi sinh bé bỏng, tôi kìm mà mỉm cười.
Dù là con trai hay con gái, thì đời này, em bé cũng sẽ là bảo vật duy nhất tôi.
Chắc Tôn Tiêu biết lắm!
háo ngay tin này cho cậu ấy.
Nhưng rồi một cuộc gọi từ tôi, phá hỏng hoàn toàn trạng ấy.
“Chị con lại bệnh rồi, hiến tủy cho chị lần nữa nhé!”
Giọng
im lặng giây, mới đáp: “Mẹ à, này không nữa.”
Bà nín khóc, ngạc nhiên tột độ: “Con nói con thể thấy chết không cứu? Đó là chị ruột của con đấy!”
“Con…”
“Tôi mặc kệ con thế nào, giờ chị con cần con, phải đồng ý! Nếu không, tôi coi như không có đứa con này nữa!”
“Nghe rõ
Mẹ tôi nói xong thì tự mình cúp máy.
Tôi nhàng đặt tay lên bụng. Muốn gọi lại, nhưng lại dừng tay.
Cũng phải thôi.
Cảm xúc của mẹ chưa bao giờ vì tôi dao động, bà lại chịu tốn thời gian để thích”?
Tôi đến Tưởng Niên Niên, chị đang nằm trên giường trong phòng mình.
Sắc mặt trắng bệch, ánh mắt ra ngoài cửa trống rỗng.
Trạng khiến tôi hơi ngờ, nhưng tôi vẫn không dự nói ra lời đã chuẩn bị trong lòng:
“Mẹ vừa cho em, bảo em đồng ý hiến tủy chị.”
“Có thể chị sẽ thấy em vô tình, nhưng Tưởng này… không muốn hiến
“Năm em 22 tuổi, cũng đã sống 22 năm làm cái bóng em chỉ muốn sống cuộc đời của riêng mình, muốn được độc – yêu cầu đó, chắc không quá chứ?”
quay đầu lại.
Ánh mắt nhìn mà cũng như chẳng nhìn vào đâu cả.
Đôi mắt trống rỗng, nhưng những lời chị nói ra khiến tôi cả
sao?”
“…Gì cơ?”
“Em không muốn… thì sao?”
Giọng nhẹ nhưng trong đó lại ẩn chứa ác ý cay.
“Em tin không, cần tôi nói một 'Tôi muốn sống', bố dù có trói, cũng sẽ em vào phòng mổ cho bằng được?”
“Dù sao thì, em có mặt trên đời đầu tiên em nên ơn… chẳng phải chính là tôi sao?”
Khuôn mặt vốn luôn yếu đuối, vô tội chị, này đầy rẫy ác ý.
Tim tôi bỗng mạnh nhịp – tôi nhận ra, nói
Dường như đứa trong bụng cũng cảm nhận được xúc của tôi, bụng bất chợt co lại một trận
Tôi đặt tay lên bụng, cố bình tĩnh “Muốn gì thì đi tìm ngân hàng tủy hay ở đâu tùy, nhưng lần này, sẽ không dễ thỏa hiệp đâu.”
Tôi đóng phòng lại.
Nhưng vừa bước khỏi cửa hình ảnh Tưởng Niên Niên nãy bất chợt khiến tôi dấy lên một bất an mãnh liệt.
Tôi lập tức quay người, chạy ngược trở lại.
Khi cánh cửa mở, tôi chết lặng tại chỗ.
Tưởng Niên Niên… đã
Màu đỏ chói lòa khiến bụng tôi lại quặn lên một cơn dữ dội.
Tôi không nhớ rõ mình đã gọi điện cho bố mẹ và Tưởng An bằng cách nào.
Khi lên cứu thương, khuôn mặt Tưởng Niên tái nhợt đến mức gần như trong suốt, tôi cuối kìm được mà gọi Tiêu.
Nhưng phản ứng của cậu khiến tôi lạnh người.
Cậu hét lên đầy loạn ở đầu dây bên kia: “Cậu đã làm gì cô ấy vậy hả?”
Rồi cúp máy.
lúc điện thoại của Tưởng Niên Niên trên tôi rung lên dữ
Sim phụ hiển thị cuộc gọi đến.
Người gọi ghi trong danh bạ là: Tôn”.
Trong lòng tôi trỗi dậy một cảm mơ hồ, tôi nhấn nút nghe máy.
"Alo? Niên chuyện Tiểu Dư nói ban nãy là lừa anh đúng không?"
Giọng của Tôn Tiêu lại vang bên tai tôi.
Tôi dập máy.
Rồi nhìn vào số điện thoại gọi đến từ SIM phụ – không số của Tưởng Niên Niên, nhưng quen thuộc một cách lạ lùng.
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Thì ra suốt năm qua, Tôn Tiêu chưa thực sự cắt Tưởng Niên Niên.
Thì ra đến cuối cùng, người tôi coi là quan trọng cũng bị mẹ tôi kéo về đứng chung một chiến tuyến với chị ấy.
Tôi đứng chết lặng ngoài phòng cấp cứu.
Mẹ tôi – người từng cho sự sống – lại như thể hận tôi đến tận xương tủy.
Bà gào lên.
Người ấy, giờ đây chỉ tôi chết đi cho hả giận.
Dư! Tại người nằm phải là mày? Tại sao mày lại dày vò tao đến thế?!"
Bà phát điên, túm lấy tóc tôi, hung hăng quăng ra xa.
Trán tôi đập vào bức tường mắt tối sầm lại, cảm như giây tiếp theo sẽ chết ngay tại lang bệnh viện.
nóng từ trán chảy xuống.
Tôi không biết hay lo – vì đến lúc này, tôi bất
Mẹ tiếp tục khóc.
Nước mắt nước mũi giàn giụa, khuôn mặt méo mó chẳng còn chút gì dáng dấp một quý bà ngày nào.
Niên của mẹ… Niên của mẹ…”
Đèn cấp cứu vẫn nhấp nháy.
Bố tôi bỏ dở công việc, vội vàng chạy đến bệnh viện, đỡ mẹ tôi dậy khỏi sàn, dịu giọng an ủi.
Nhưng sau đó, ông quay sang nhìn tôi, giận dữ hét:
"Tưởng Dư! Con đã làm gì chị con hả?!"
Tôi làm gì ư?
Tôi nhếch mép, gằn tiếng: “Tôi chỉ nói rằng, tôi muốn làm ngân hàng tủy sống cho chị ấy Tôi nói rằng, cũng là con người, tôi cũng muốn có cuộc sống riêng. Như vậy sai sao? Dựa vào đâu mà…”
“Chát!”
Câu nói còn dang bị chặn đứng bởi một cái tát nảy lửa.
Bố trừng mắt, mắt đỏ ngầu như máu.
Tôi gì.
Máu từ vết thương trên trán chảy vào mắt, rát buốt, nhưng không chớp mắt.
Tôi cứ thế, nhìn chằm chằm vào ông.