Đừng để tình yêu trở thành điều nuối tiếc
01
Vừa tan học, tôi đã vã cầm cặp chạy ra trường.
Hôm nay ba mẹ sẽ đưa tôi về quê thăm nội.
Vừa bước ra khỏi cổng, tôi thấy chiếc xe thuộc của gia đình, liền chạy nhanh tới.
Nhưng khi mở cửa xe tôi tức sắc mặt của ba mẹ đều rất tệ.
Mẹ chỉ liếc tôi một cái lạnh lùng rồi quay đi.
Ba thì thậm chí buồn nhìn
đứng lúng túng trước xe, không biết nên lên hay đứng lại.
Mẹ thấy tôi liền quay sang trừng mắt quát lớn: con hoang, cái gì nữa? Lên xe mau! Không mày cứ nặc đi thăm con mụ già sao..."
kịp lời, ba tôi ho khan một tiếng tỏ vẻ không hài lòng: ăn nói kiểu gì với con thế hả?
Mẹ lập tức quay nhìn lông mày cau giọng còn lớn "Em nói sai à? ta không phải là mụ già đó sao? khú rồi không chịu chết, chỉ tổ tốn tiền thôi!
Giờ tan trường, phụ huynh và học sinh đi lại rất đông. Không ít người quay lại nhìn nghe thấy tiếng mẹ tôi.
Tôi xấu trong lòng nặng nề, vội vàng vào trong xe rồi đóng cửa lại.
Mẹ vẫn lải nhải, hết chê bai lại mắng mỏ bà nội.
Tôi được bà nuôi lớn từ nhỏ, nghe những đó chỉ thấy đau lòng, nhưng cũng chỉ dám lẩm bẩm một câu: "Bà không phải già đó…"
một câu nhỏ như vậy thôi mẹ nghe được. Bà lập tức quay phắt lại, mắt rắn độc: "Hay quá nhỉ! Cả nhà mày đều bắt tao, cái người ngoài này phải không!
mụ đó chỉ tốn tiền! Một đứa thì hút thuốc nhậu nhẹt không về nhà, một đứa thì mặt mày lúc nào như ai thiếu nợ
Mặt ba tôi bừng, gân cổ nổi lên, ông quát lớn: Tĩnh! im đi được chưa!"
Nhưng câu đó như dội dầu vào lửa.
Mắt trợn trừng, giọng gào lên lớn hơn: "Giờ tôi ồn ào hả? Vậy lúc trước cưới tôi làm gì? Tôi vì cái nhà họ Trần của anh sinh con đẻ cái bao giờ anh khinh tôi, muốn tìm con khác phải không!"
Vừa nói vừa nhào qua tay ba tôi, làm ông mất kiểm soát tay lái, chiếc xe lắc lư dữ dội.
Tôi sợ cặp sách, khuôn mặt nhợt nhìn cảnh trước mắt, vừa sợ vừa bất lực. Nhưng lại chẳng còn thấy lạ nữa.
Tôi không nhớ khi nào mẹ bắt đầu cãi nhau liên miên.
Có vì mấy chuyện vặt, có khi chỉ vì một câu nói không vừa ý.
chén, đập bát, ném ti vi, tường...
Tôi chẳng nhớ nổi đã bao nhiêu lần, mỗi lần xong là nhà cửa như bãi chiến trường.
ngày càng ít về nhà, còn mẹ ngày càng trở nên
tôi, chỉ có thể bất lực nhìn mọi chuyện.
Nhìn ra không biết từ lúc nào xe đã đường cao tốc.
Mẹ vẫn mày dữ tợn, ánh mắt đầy căm hận nhìn rồi chửi bới: "Trần Hạo Đào! đàn ông vô dụng! Nếu không nhờ hồi môn tôi, anh ngày hôm nay Bây giờ được chút tiền là tưởng mình lắm hả? Muốn bỏ tôi để tìm con nhỏ khác à? Tôi nói cho anh đừng hòng!"
"Sao anh không chết đi cho rồi! Anh chết đi thì khỏi tôi buồn nôn mỗi ngày!"
"Cả nhà chết hết đi thì tôi mới yên ổn!"
Khoảnh khắc thật sự không phân biệt nổi mẹ đang nói trong cơn giận hay thật lòng tôi và ba chết quách
Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống chúng tôi.
Trái tim như bị dao cứa, đau nhói đến khó thở. Nhưng tôi chỉ biết ôm chặt lấy sách, tìm chút hơi ấm giữa hỗn loạn.
02
Tôi không ngờ cảnh tượng đó lại mẹ nhìn Từ ghế phụ, bà thò tay ra, giọng gắt gỏng: “Mang cái cặp đây!”
Tôi không hiểu chuyện gì, nhưng cũng không dám bà giận, đành ngoan đưa cho mẹ.
đổ trong cặp ra. Một phong thư màu hồng đặc biệt nổi bật.
Chỉ chốc lát, bà nhận ra đó là gì, gương mặt lập tức biến sắc, như thể vừa bắt được thóp của tôi, vội vàng đưa phong thư xem.
“Nhìn con gái cưng của anh chuyện tốt đẹp gì kìa, dám viết tình cơ đấy!”
Ba tôi im lặng, không biết là muốn nói hay là chẳng buồn tâm.
thấy không phản gì, càng thêm tức giận, quay sang tôi mắng chửi: “Đồ tiện nhân! bỏ bao nhiêu tiền đóng học phí mày, mày không lo mà ở lo yêu vớ vẩn, ha!”
Tôi trước những lời đó.
thể nổi, một người mẹ sao lại thể nhục con gái mình đến vậy.
khắc chưa kịp phản ứng, mẹ đã như tôi đã ngầm thừa nhận, liền tiếp tục chửi bới: “Mày y cái ông già của mày, chỉ biết ăn chơi nhậu nhẹt, không nổi việc gì ra hồn, ích kỷ, chẳng thèm quan tâm đến công sức của tao!”
không có... con không bức thư đó từ đâu ra...”
Tôi mở miệng định giải thích, mẹ cắt ngang, quát lên: đã ngủ với thằng nào chưa hả?!”
03
Câu hỏi đó như một cú đấm giáng thẳng tim tôi.
không ngờ, trong mẹ, tôi đứa con lăng loàn như vậy.
nữa, lại nói điều đó ngay trước ba – một người đàn ông – như thể chẳng còn chút tôn trọng nào dành tôi.
Toàn tôi lạnh toát, hốc mắt cay xè.
Tôi cố gắng kìm nén để nói rõ: “Con có, mẹ, con sự không có ai
Nhưng điều đã quyết, tôi biết mình không có quyền phản bác. Bà lập tức lớn tiếng ra lệnh: “Đi bệnh đưa mày đi khám!”
Nhìn gương như đang phải đối mặt với kẻ thù mẹ, tôi chỉ thấy đau lòng. Như tôi phạm tội tày trời.
Nhưng... chẳng phải tôi là con gái bà sao?
Tại sao bà lại không tin tôi, còn nhục mạ tôi như thế…
Bà sự lo tôi? Hay chỉ muốn mượn chuyện này để thể hiện quyền của mình?
Tôi cũng không vì sao thứ thành ra thế này.
Chỉ cảm thấy mình bị lột trần giữa đông bị người thiết nhất đem ra sỉ nhục.
Ba tôi hít sâu một hơi, dài: “Hồ Tĩnh, An An phải đứa vậy.”
Tôi quay nhìn ba, cảm thấy chút hơi ấm từ sự tin tưởng đó.
Nhưng mẹ thì sùi bọt mép, không chịu tha: “Anh cả ngày ở nhà, hiểu bằng tôi chắc? Nó giống anh Một đứa con gái lẳng lơ! Bây giờ anh không sau này có cháu sớm thì ráng mà chịu!”
“Đi bệnh viện ngay!”
Bà điên tay ba tôi, làm xe chao đảo trên đường cao tốc, khiến xe phía sau phải bấm còi inh ỏi.
Nhưng mẹ không tâm hết, chỉ đạt được mục đích mình.
Ba đành bất lực tấp xe vào trạm nghỉ.
Mẹ tôi lúc này mới hài lòng, quay sang ba bằng ánh mắt đắc thắng, như thể bà vẫn là người nắm mọi quyền lực.
Tôi nhìn “Con không đi bệnh viện.”