Đừng để tình yêu trở thành điều nuối tiếc
Tôi lơ lửng tiến đến gần bà, thì thầm vào tai bằng giọng đều đều:
“Mẹ à, là mẹ kéo xuống xe.”
“Là mẹ đã giết con đấy.”
Mẹ thể nghe được nói trong không, bất ngờ nhào về phía tôi, muốn tay ôm lấy tôi, nhưng đôi ấy mãi, không sao giơ lên nổi.
06
Vì gia đã đến hiện trường, thể nhanh chóng được kiểm tra.
Vụ tai nạn này gì nghi vấn đúng là một tai nạn ngoài ý muốn.
xế có lỗi, nhưng mức độ trách nhiệm không lớn.
Cảnh sát bảo ba mẹ tôi và người xe về nhà, chờ thông báo tiếp theo.
Trên đường về, không ai nói một lời.
Mẹ cứ nhìn chằm vào đôi bàn tay còn dính máu, ánh mắt ngơ ngác như mất hồn.
Về đến nhà, ba mới lên tiếng: “Dọn cặp An An đi.”
Giọng ông khàn đặc, gần như vỡ ra từng chữ.
Tôi nhìn thấy mẹ sững người, ánh chậm rãi chuyển về phía sau — nơi chiếc cặp học sinh màu hồng bị vội
Trên đó in hình những chú heo con dễ thương.
Góc bên trái, còn có dòng nắn nót ghi tên tôi: Trần An An.
Cặp đã hơi viền, vẫn sạch sẽ và gọn gàng — như thể người chủ đã luôn nâng niu, trân trọng nó từng ngày.
Mẹ đưa tay nhặt chiếc lên, nhưng khi nhìn thấy đôi tay mình đầy máu, bà theo xạ rụt lại.
Bà khẽ lẩm bẩm: “Chiếc cặp là quà sinh tôi tặng An An khi con vào lớp sáu.”
Đúng vậy, là một món quà.
Đã sáu năm rồi.
Màu sắc hình vẽ trên cặp lâu đã không còn phù hợp với tôi nhưng tôi vẫn không nỡ thay.
Bởi vì đó là món quà cuối cùng mẹ từng tặng tôi.
Tôi ngờ... mẹ vẫn còn
Rõ ràng vài năm trước, bà còn tôi “đồ nghèo hèn, xứng dùng đồ cũ
07
Hôm đó, trời như trút nước, tôi được nghỉ học sớm, các lần lượt được mẹ đến chỉ còn lại đứng một mình trong phòng bảo vệ.
Chú bảo vệ tốt bụng hỏi tôi có cần gọi cho phụ huynh không.
nhìn mưa càng lúc càng lớn, đành cho mẹ.
“Alo, xin chào.”
Giọng mẹ dịu phép.
“Mẹ, là con đây.”
vừa nghe thấy tiếng tôi, giọng bà lập lạnh đi. Khi biết tôi cần mẹ đến đón, cáu kỉnh nói: “Tao không có thời gian đâu, tự mà chạy về. Mưa có chết ai đâu!”
xong, dập máy cả khi tôi kịp nói gì.
Tôi điện thoại đứng đó, nghẹn ngào, cay đến mức nên lời.
Tôi không — sao mẹ tôi khác những người mẹ khác?
Trường cách nhà hai phút đi bộ.
Trời mưa lớn như thế, chẳng lẽ mẹ không lo tôi bị cảm sao?
Tôi nghẹn cục trong lòng, không dù của bảo vệ, cứ thế lao vào mưa, chạy một mạch về nhà.
Lúc về đến nơi, người đã ướt sũng. Một cơn nhẹ thổi qua, làm tôi lạnh run.
Tôi đứng trước cửa nhà, nghĩ: chắc mẹ sẽ cảm thấy có lỗi, có lẽ đang chờ tôi sốt ruột trong khách.
Tôi cũng tự nhủ: mình sẽ không dễ dàng tha thứ đâu.
Nhưng tôi mở cửa bước vào nhà, trước chỉ bóng tối im lìm.
Tôi bước vào chậm thấy trên bàn vài món ăn còn thừa bộn, vẫn còn ấm — chắc mẹ mới ăn xong.
Tôi sững người.
Lúc đó, cửa ngủ mở ra, mẹ mặc đồ ngủ, dán mặt nạ, hừ nhẹ “Tao đã nói rồi mà, gì to tát đâu. Mưa một cũng làm quá bắt người đi đón.”
Nói xong lại quay vào phòng, không nhìn tôi lấy một lần.
Bà không thấy quần áo tôi ướt sũng, không thấy gương mặt tủi thân của tôi, cũng chẳng quan tâm tôi có sốt không.
Tại sao
Tôi không phải là con của mẹ
Đêm đó, trằn trọc cả đêm không ngủ.
Sáng sau, tôi cầm cặp đến xin tiền mẹ, muốn mua mới. Mẹ lập tức nhăn mặt, giọng bực bội: “Dùng được là được! Mua mới làm
“Đúng là phá của, y hệt cái thằng ba dụng của mày!”
Khi tôi nói chiếc cặp đã rách, không dùng nổi mẹ nổi giận đùng đùng, giật lấy cặp, ném mạnh vào người tôi, gào lên:
“Nghèo hèn thì rách! xứng có đồ mới! Biến!”
“Nghèo — là tôi.
“Đồ rách” — là món quà mẹ từng tặng
Lúc đó, tôi mới hiểu — trong mẹ, tôi đấy.
Vì vậy tôi có thể bị bỏ mặc dưới mưa, có thể bị đánh mắng, có thể... cần được quan tâm.
08
Sau khi rửa sạch đôi tay, mẹ mới rón rén nhặt những quyển sách rơi vãi dưới đất, từng cuốn từng cuốn xếp lại chiếc cặp
Lúc mẹ đang cẩn thận nhặt từng sách lại vào cặp, bà bỗng thấy một phong thư hồng.
là thứ đã khởi đầu tất cả mọi chuyện.
Bên ngoài phong thư không ghi gì cả.
Mẹ mở ra, một tờ giấy rơi xuống, đó viết:
“Đồ không ai thương, ba mẹ không yêu, còn tưởng thật có viết thư tình mày chắc?”
lặng, sắc mặt bệch như tờ giấy, hơi thở gấp như bị nghẹt
Phong rơi khỏi tay bà, bà ôm kìm nổi mà bật khóc nức nở.
Ba nghe thấy tiếng, bước lại, cũng những dòng chữ tờ giấy.
Khóe mắt ông đỏ hoe, như chợt nhớ ra điều lập tức rút điện thoại gọi cho giáo viên chủ nhiệm của tôi.
Lần này, ông không còn nhẹ nhàng thẳng thắn hỏi: “Con bé có bị bắt nạt ở trường không?”
Giáo viên thở một tiếng, xác nhận — đúng vậy, tôi từng bắt nạt.
Đến khi ba tôi nói tôi đã qua đời, đầu dây bên kia lâu, mãi mới thốt được một câu: “An từng bị một nhóm nữ sinh ở lớp bắt nạt năm lớp 10. Các em ấy thường xuyên chế giễu con bé. Có lần còn bỏ thuốc xổ vào đồ ăn, khiến con kỳ kỳ. đó tôi đã gọi cả anh và chị Hồ Tĩnh đến, anh còn nhớ không?”
Nghe đến đây, ánh mắt tôi từ phẫn nộ sang bàng hoàng, rồi thành hoảng loạn.
Tôi đứng đó cảm thấy thương cho chính mình.
Thì ra... ba vẫn còn
tôi cũng không bao giờ quên được ngày hôm đó.
Rõ ràng tôi người bị hại, cần được mẹ che chở, nhưng vì ba mẹ của cô gái đó là khách của ba, ông lại bắt tôi nhẫn nhịn, cúi đầu xin lỗi.
Cô ta nhìn tôi đầy đắc thắng, như một công kiêu ngạo sau cha mẹ mình.
chỉ cảm thấy lòng tự trọng của mình bị giẫm không tiếc.
“Tôi không xin lỗi! Con không sai! Chính cô ta bỏ thuốc xổ vào đồ con ăn—”
Tôi chưa nói hết câu, mặt mẹ đã biến sắc, vung tay tát tôi một cái thật mạnh.
Cái tát đó nhanh, mạnh, tôi đi một bên — và đánh tan sự nghiêm của tôi.