Đừng để tình yêu trở thành điều nuối tiếc
Chưa dứt lời, ba tôi đập mạnh tay lên vô lăng, tiếng còi vang lên chói tai. Ông quay đầu lại, vẻ lịch thiệp thường ngày nay méo mó dữ tợn.
“Hồ Tĩnh! Cô câm miệng cho tôi!”
Tôi nhìn cảnh đó mà giật mình.
Từ nhỏ đến ba luôn hiền lành như nước, dù có tức giận cũng chỉ là vài câu nhẹ
Nhưng lần này... ông thật sự
Chẳng lẽ... ông bị tin tôi chết làm chấn
Ba thật sự yêu tôi sao?
Mẹ bị dọa cho sững người, trợn mắt nhìn ông đầy kinh
Ba hít sâu, nhưng đôi vẫn run rẩy không kiểm soát nổi. Ông nhìn mẹ chằm chằm, giọng lạnh băng: “Nếu An An thật xảy ra chuyện, tôi không tha cho cô!”
Anh đầu đi, không nhìn mẹ lấy một cái, chỉ lẽ đạp ga, tăng
Tôi ngồi bên cạnh, dựa sát ba, muốn nhắc ông:
“Ba à, không cần chạy nhanh như vậy đâu, nguy hiểm lắm…”
“Với lại, có nhanh đến đâu cũng kịp nữa rồi…”
“Con gái của ba, đã rồi
“Nếu thật sự quan tâm đến con, sao lúc kéo con xuống xe, lại không ngăn lại?”
“Bây giờ thế này, còn ích gì nữa?”
Hồi tôi còn ba rất yêu thương tôi.
Sau giờ làm, ba thường ôm tôi ngồi trên ghế sofa, nghe tôi chuyện trên lớp — dù những chuyện đó rất vặt ba vẫn chăm chú lắng nghe như thể đó là điều vị trên
Ba cũng mua cho tôi nhiều đồ chơi xinh đẹp, nhiều món ăn ngon. Tôi nhớ rõ nhất là thơm ngọt bánh ở lầu công ty của ba.
Nhưng từ ngày ba bị việc, mọi thứ đã thay đổi.
Ba ngày nào cũng say khướt, còn thì chẳng còn nụ cười.
Cãi vã, la mắng tràn ngóc ngách trong nhà.
Chiếc bánh trứng tôi chưa bao giờ được ăn lại.
Cho đến lúc cũng chưa từng.
Rõ ràng là họ từng yêu tôi… Vậy sao lại trở thành bây giờ?
Trong lòng tôi trống rỗng. Nhìn hai người ngồi cạnh, ánh đờ đẫn, vừa hoang mang. Cơn giận đột ngột của khiến mặt mẹ cũng ra hoảng
“Không lẽ… chuyện anh nói là thật sao?”
Nhưng rất nhanh, bà tự lắc đầu phủ “Không thể nào đâu! Tôi rõ để con bé lại ở trạm nghỉ mà! Làm sao lại có tai được? Không thể nào!”
Mẹ à, chẳng phải mẹ là người luôn mong chết sao?
Vậy tại sao lại hoảng loạn thế?
Mẹ thật sự lại một mình ở trạm nghỉ, là chuyện không sao sao?
Giây đó, tôi không hiểu ba. không hiểu mẹ.
Nhưng… sự thật đã xảy ra. mẹ có muốn lừa mình thì cũng đã quá muộn rồi.
nhanh chóng hiện vụ tai nạn.
Khung hỗn loạn.
05
Mấy chiếc xe cảnh và xe cấp cứu bao hiện
Một người đàn cao to, sắc khó coi, đang luống cuống giải thích với cảnh sát: “Không phải tôi cố tình đâu… là cô gái đó tự lao đường…”
Đầu của anh ta lổ máu.
Không hiểu sao tôi chân mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ tại chỗ, mà ba tôi kịp đỡ
Hai người hoi ra thiết, chầm chậm vào khu bên trong.
Cảm giác an trong dâng lên đến điểm.
viên cảnh sát vừa thấy họ thì vội chắn lại: “Xin hỏi hai người là Không được vào trong, đây vừa xảy ra tai nạn.”
“Này! Tôi đang chuyện với hai người đấy!”
Nhưng ba mẹ không hề phản ứng, như thể không nghe thấy gì cả.
Cho đến khi họ tận mắt nhìn thấy thi thể tôi.
Dù đã được phủ vải trắng, nhưng máu loang dưới đất thì không gì giấu được.
Mẹ run rẩy giơ tay, từ từ vén lớp vải.
Tôi nhìn thấy rõ cơ thể mình dưới — khuôn mặt méo mó, thân thể biến dạng hoàn toàn.
Nếu không phải vì quần áo đang đến tôi chẳng ra mình là ai nữa.
Thảo nào… lúc đó đến vậy…
ba mẹ có đau lòng vì không?
Họ có hối hận vì đã tôi một không?
Ánh mắt tôi dừng lại trên người ba mẹ.
Mẹ run rẩy liên hồi, ánh mắt trân trối nhìn tôi, như nhận ra tôi là ai.
Cũng đúng thôi.
Với dạng này, mẹ không nhận ra tôi cũng phải.
Nhưng ngay giây sau, mẹ đột ôm lấy tôi, bật khóc thảm thiết như xé tim
“An An...!
gái mẹ... sao lại đầy này? Chuyện gì đã xảy vậy ơi?”
Máu bụi vấy đầy chiếc váy khôi của bà.
là trước đây, chắc mẹ mắng tôi thậm cho rằng chỉ là nặng, là bẩn thỉu, chí có khi lờ suốt nhiều ngày trời.
Nhưng này, không quan tâm gì nữa.
Gương mặt bà... tràn ngập đau khổ.
Như thể bà vừa đi thứ quý giá nhất
Tôi bên cảnh ấy không còn cảm xúc gì.
Tôi càng không
Mẹ à, nếu mẹ thật sự quan tâm đến con, tại sao lại đối xử với con như thế?
nếu quan tâm, tại sao cái chết con lại khiến mẹ lòng đến vậy?
So mẹ gào khóc điên dại, ba lại vô cùng bình — đến mức có phần lạnh lùng.
Cảnh sát kể nguyên nhân vụ nạn, người lái xe bên cạnh cũng cố gắng giải thích: “Con anh chạy ra đường cao tốc, tôi thấy cô bé. Đến khi phát ra thì đã quá muộn rồi…”
chẳng gì, chỉ hút hết điếu này đến điếu tay điếu thuốc run lên hồi.
Mẹ thì lao vào người lái mắt đỏ rực, khuôn mặt vặn vẹo như ác quỷ: mày! Là mày giết con tao! Mày là đồ giết Mày trả lại An An cho tao!”
Người lái bị móng mẹ rách mặt, máu chảy ròng. Anh ta hất ra, gào lên giận dữ: “Buông ra! Cô không biết đi bộ không lên cao à? Tôi còn chưa bắt cô đền tiền sửa thay đấy! Con gái cô kiểu ‘ma bất ngờ’, cô hiểu không? Tôi mới là bị hại ở đây!”
“Là cha thì trông con cho đàng hoàng! Để nó mình lên cao tốc là nào?”
“Chết rồi cũng đáng!”
Từng câu, từng chữ, như nhát giáng xuống mẹ, khiến bà gục đất, không sao đứng dậy nổi.
Bà theo xạ định cãi lại: “Con bé nó không cao chơi đâu, nó là…”
Giọng đột ngột tắt
Bà khựng trong như lên một tiếng sét — mày muốn xe! Chết cho sạch sẽ!”
Bà chửi, vừa kéo An An ra khỏi xe.
Bà đã bỏ ngoài tất cả tiếng gào van của con gái, lạnh quay đầu rời đi.
Tôi xuống, mặt trắng hồn nhìn về phía tôi.
Tôi hiểu Mẹ đã nhớ ra tất cả.