Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Mặt anh ta đỏ muốn thêm điều gì đó, nhưng tôi đã quay người rời khỏi, không cho anh ta bất kỳ hội nào.
đó, khi tin tôi từ chức lan ra, các đồng đội lần lượt đến thuyết phục. Lão Lâm hoe “Chị chị không thể đi được. Đội này không có chị thì biết phải làm sao?”
Tôi chỉ cười giọng bình tĩnh: “Nếu không đi, đội này mới thật sự tan rã. Tin đi, đây là chọn tốt nhất.”
Sáng hôm sau, cùng Kỳ Niên đến Cục Dân làm thủ tục ly hôn.
Suốt đường anh ta mang vẻ mặt phức tạp, vài lần muốn lên tiếng nhưng tôi ngăn “Giang Kỳ Niên, khỏi Nói gì cũng vô ích rồi.”
Khi đến nơi, cuối cùng anh ta nhịn được nữa: “Cố Mộng, đây là quả mà em muốn sao? Chúng ta nhất định phải đi đến bước này à?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta: “Giang Niên, chính anh đã đẩy chúng ta đến này. anh đã chọn về Thẩm Dao, vậy thì chọn dứt khoát, đừng quay nữa.”
Anh ta há miệng định giải thích, nhưng tôi không nhìn lại, thẳng bước sảnh làm thủ tục.
10.
Làm xong thủ tục, tôi cầm tờ giấy ly hôn trong tay, lòng bỗng nhẹ bẫng một kỳ lạ.
Giang Kỳ Niên, từ nay về sau, giữa chúng ta sự không còn bất kỳ liên hệ gì nữa.
khi ly hôn, tôi dọn ra khỏi căn nhà mà tôi và anh ta từng sống nhiều
Khi thu đạc, tôi vô tình lật ra một chiếc hộp phủ bụi đã lâu. Trong đó những kỷ xưa của chúng — ảnh cưới, những quà từng tặng, cùng vài tờ giấy đã ố vàng — là những lời nhắn tôi từng viết để nhở quan tâm anh ta.
những thứ tôi mới nhận ra: suốt cuộc hôn nhân này, chỉ có mình tôi là đang cố gắng gìn giữ.
Còn anh ta, chưa giờ thật sự đặt chân vào cuộc sống
Những điều tôi là "dịu dàng" từ anh ta, hóa chỉ là do tôi một tưởng tượng.
Thu dọn xong, tôi trở nhà cha để tĩnh dưỡng.
nọ, tôi tình thấy tiếng mẹ trò chuyện khe khẽ trong bếp.
“Chuyện thành ra thế tôi đã bảo lúc đầu đừng quá bốc đồng, nó không nghe…” Mẹ tôi thở dài.
“Khi còn trẻ, ai nghe lời khuyên? Giờ vấp ngã rồi, mới hiểu thế nào lòng,” giọng bố tôi trầm
Những lời ấy khiến lòng tôi chua xót. Khi nghe tiếng tôi, mẹ ra hỏi: “Mộng Mộng, giờ con có hận không?”
Tôi suy nghĩ giây lát rồi lắc đầu, giọng bình thản: “Con hối hận từng dành quá nhiều cho một người sai, không hối hận quyết định tại của mình.”
Những ngày đó, tôi toàn tâm toàn ý tập trung điều trị vết thương.
Trong thời gian ấy, các đồng đội cũ thỉnh thoảng đến mang theo vài tin tức về Kỳ và Dao.
“Chị Cố, Dao vì vi phạm kỷ luật nên sau khi quả điều tra được công bố, đã bị khai trừ đội. Từ nay cứu hỏa cũng không nhận lại cô ta nữa,” Lão Lâm nói nhỏ.
“Đội trưởng Giang… ừm, cũng vì quản lý yếu kém nên điều xuống cơ bị giáng chức,” Tiểu Vương nói tiếp, giọng hơi khó xử, “Nghe anh ấy giờ sống khó khăn, gần như không còn mặt mũi gặp ai trong đội.”
Tôi gật không nói thêm gì.
Những chuyện đã còn quan đến tôi nữa.
Kết cục của họ là do chính họ lựa chọn, chẳng có gì phải lòng.
Có lẽ nhận được sự dửng dưng của tôi, các viên không thêm dặn tôi nghỉ ngơi cho tốt.
Vài sau, tôi bệnh viện để tái khám. Vừa ra khỏi phòng khám, tôi tình cờ gặp Kỳ Niên ở hành
Anh ta trông hẳn, hoàn toàn mất đi oai phong trước.
Khi thấy tôi, ta như khựng lúc, sau đó bước tới, giọng hơi dè “Cố Mộng… sức khỏe của em giờ sao rồi?”
Tôi dừng lạnh lùng nhìn anh ta: “Giang Kỳ Niên, giờ anh còn muốn gì?”
Anh ta cúi giống như đang rất hối lỗi: “Xin lỗi, Cố Mộng… Anh biết lúc đó mình không đối xử với em như vậy… là một thằng tồi…”
bật cười khẩy: đội trưởng, anh thất trách. chồng, càng không Giang Kỳ Niên, ngày đó tôi sai, vì yêu mù quáng, tưởng mình thể thay đổi anh. Nhưng mọi chuyện đã chấm dứt rồi, đừng phí thời gian của nhau nữa.”
Anh ta như vẫn chưa từ bỏ: “Cố Mộng… chúng bắt đầu lại Anh biết đã sai rất nhiều, nhưng…”
Tôi ngắt anh ta, giọng dứt khoát: “Không thể. xưa tôi ngu muội, tự ngã vào giấc ‘anh hùng’ vẽ ra. Tôi đã hy quá nhiều cho hôn nhân này, giờ tôi không muốn lãng phí thêm một giây phút nào
Giang Niên không nói được gì, mắt đầy vẻ đớn, nhưng tôi chẳng chỉ lùng đi.
Không ngờ, một ngày nọ, Thẩm lại đến tận nhà bố mẹ tôi tìm tôi.
Tôi vốn không định để ý đến ta, nhưng sợ cô ta tiếp tục làm cha mẹ mình, nên lạnh mặt “Đi thôi, ra quán cà bên cạnh, có gì thì nói rõ
Vừa ngồi xuống, Thẩm Dao đã không kìm được, vội vàng nói: Mộng! Rốt cuộc chị nói gì với anh Giang? Sao anh chịu gặp nữa? Còn chặn luôn liên lạc! Là xấu đúng không?!”
Tôi cười nhạt, giọng điềm “Thẩm Dao, tôi cần gì sao? gì cô làm, anh ta sớm cũng nhìn thấy. Tôi không cần
Cô ta nghiến răng, giọng gay gắt hơn: “Đừng có ra vẻ cao thượng! Nếu không có chị, anh ấy sao lại đột nhiên lạnh nhạt với tôi? Anh ấy luôn tin tưởng tôi! Chị chẳng qua là không nổi khi thấy tôi hạnh phúc!”
Tôi chỉ bình tĩnh nhìn cô ta: “Thẩm Dao, lựa chọn của Giang Kỳ Niên việc anh ta. Cô làm thì hậu Đừng đổ lỗi cho khác. Cô tự chuốc mà thôi.”
Nghe nói vậy, nét uất mặt Thẩm Dao lập tức thành tức giận, cô ta bật dậy, giơ tay định tát tôi.
Nhưng tôi nhanh chụp lấy cổ tay cô ta, phản đòn, ép cô ta xuống bàn.
“Cô tưởng đánh được tôi à?” – tôi lạnh cười. “Thẩm Dao, lúc còn trong đội, không tính toán với cô không phải vì tôi sợ, mà vì mặt Giang Kỳ Đừng tưởng tôi không biết cô lười biếng khi huấn luyện, lại còn hay thích thể hiện. Cô nghĩ chỉ với chút năng lực đó mà có thể lại trong đội à?”
đến run cả người, giãy giụa hét lên: “Vậy sao lúc đó chị lại nhịn tôi?!”
Tôi buông ngồi xuống giọng dửng dưng: “Vì nhân là việc giữa và Niên. Còn cô? Không đáng để tôi phí sức. Giờ nghĩ lại, cô sự là kiểu người thích tự mình đa tình.”
Mặt cô ta bừng vì vừa định phản bác thì nhiên, từ phía bếp quán cà lên tiếng nổ lớn, kèm theo tiếng thất thanh và bước chân hỗn loạn.
Chuông báo vang lên, khách quán hoảng loạn bỏ chạy.
Không kịp nghĩ, lập đứng dậy hô to: “Mọi người đừng hoảng! Di chuyển theo lối thoát hiểm! Giữ trật tự!”
Tôi vừa điều phối việc sơ tán, vừa hỗ trợ duy trì tự. Mọi việc dần ổn định hơn.
Nhưng đúng lúc đó, tôi bị một lực mạnh từ phía sau đẩy ngã, mạnh xuống sàn. Trước mắt tôi tối sầm.
Khi tỉnh trần đến chói mắt, mùi thuốc sát xộc lên mũi.
Mộng, con tỉnh rồi!” – mẹ tôi siết chặt tay tôi, mắt đỏ hoe – “Con dọa bọn mẹ sợ chết Sao lại vào viện nữa hả?”
Tôi gắng chống người dậy, đầu vẫn còn choáng: “Bố, mẹ… con được ai đưa về vậy?”
Bố tôi thở dài: gặp sự cố ở quán cà phê, may mà có lính cứu hỏa thời cõng ra, nếu không thì hậu khó lường.”
Nghe tôi khựng lại rồi đầu: “Vậy thì con cảm ơn người đó.”
Không ngờ, dứt mẹ liếc nhau, ánh mắt có phần ngượng ngùng.
Mẹ tôi ấp úng: cái đó… người ta đi rồi. Con còn yếu, ngơi trước đã.”
Tôi nheo mắt nhìn họ, cảm thấy rõ ràng họ giấu gì đó.
Nhưng tôi vạch trần, chỉ nhẹ giọng nói: “Vâng.”
12.
Vài ngày sau khi viện, thấy bản tin đưa tin về vụ cháy ở quán phê.
Bản tin cho nhờ tôi chức tán thời nên không có thiệt hại về người.