Tiễn Trần Dịch Cảnh đi, tôi giả vờ như không thấy Cố Tư Nghiêm, bước nhà.
Anh ta túm lấy cổ gương mặt u ám đến đáng
“Nam Em liên với anh ta từ lâu rồi đúng không? Em định chia tay anh từ trước đúng không?”
chỉ thấy buồn
“Cố Tư Nghiêm, đừng lấy nhân đo lòng tử. Tôi không phải anh.”
ta im lặng vài giây, giọng khàn đi:
“Nếu ghét Hà Tâm Nhụy, anh có thể đuổi cô ta.”
“Anh thề, anh chưa từng chạm vào ta…”
Tôi cắt lời anh ta:
“Cô ta tay giúp anh, không tính là chạm
Cố Tư Nghiêm toàn thân run lên, mắt đảo loạn:
“Em… em đừng nghe cô ta nói anh không…”
Tôi cười nhạt:
không nghe ai nói cả, tôi mắt nhìn thấy.”
“Khi ta mỏi, đứng ngay sau
gì để nữa không? Tôi muốn về nghỉ ngơi.”
Đột Cố Tư Nghiêm ném cây nạng, ôm chầm lấy tôi, gáp:
anh biết anh rồi, anh từng ngủ với ta, chuyện đó… không tính là quan hệ…”
Anh ta vừa nói vừa siết chặt tôi, thở phả vào tôi.
Một cơn buồn nôn trào lên, tôi đẩy mạnh anh ra, suýt
Cố Tư Nghiêm lảo đảo vững, gương mặt mét không còn chút máu, miệng lẩm bẩm:
tởm anh… Nam Tuyết, anh không dơ bẩn…”
Tôi cố nén cơn nôn, lạnh lùng nói:
“Nhưng tôi thấy anh bẩn.”
Cố Nghiêm tròn mắt, không dám tin nhìn
Tôi thêm:
“Giữ chút liêm sỉ đừng quấy rầy người yêu cũ nữa.”
mắt anh ta đỏ lên, môi rẩy hồi lâu mới thốt được câu:
“Em đã cùng anh vượt qua biết bao khổ, chưa từng nghĩ sẽ rời xa em.”
“Anh thừa nhận, bị Hà Tâm Nhụy dụ dỗ, nhưng rốt cuộc, anh với cô ta có hệ gì đâu.”
“Chỉ chút chuyện này, em muốn vứt bỏ mười năm của chúng ta sao?”
“Hà Tâm Nhụy vừa có học thức, vừa xinh đẹp, lại trẻ hơn em, em không sợ anh thật sự đến với cô ấy à?”
Tôi bật cười chảy cả nước mắt.
Tôi biết anh ta sẽ chối, nhưng không ngờ lại thể nói ra những lời
Hoá ra, hiểu biết của về đàn ông tồi, vẫn còn quá ít.
“Cố Tư Nghiêm, tôi thật chúc hai người hạnh phúc trăm năm, sinh quý tử.”
như tôi van anh, tôi không có loại đàn như anh, chỉ Hà Tâm Nhụy mới xứng, được
“Cả ngày nay mệt rồi, tạm biệt, khỏi
Tôi người bước đi, phía vang tiếng nghiến răng ken két của Cố Tư Nghiêm:
“Nam Tuyết, đừng có mà hối hận!”
Một tháng sau, nhóm bạn đại học tổ chức họp lớp.
Trần Dịch Cảnh hỏi tôi:
“Em có về dự không?”
Tôi gập người duỗi mỏi:
“Tất nhiên rồi!”
luật cần mở rộng thị trường Trung Quốc, tôi từng việc năm năm ở quê nhà, giờ phải dần khôi phục các mối quan hệ.
bè là nhiều con đường, họp lớp cũng cơ hội phát triển quan hệ cập nhật thông tin.
Vừa cùng Dịch Cảnh bước vào hội trường, tôi đã chạm mặt Tư Nghiêm Hà Tâm Nhụy.
mặc váy len màu hồng nhạt tinh xảo, trên đeo dây chuyền kim cương lấp lánh.
ta khoác chặt tay Cố Tư Nghiêm, người dính lấy nhau như cặp sinh.
Chân Cố Tư Nghiêm chắc đã hồi phục, anh ta ăn mặc chỉn chu, gương mặt điển cử dịu dàng ân cần Hà trông như cặp ngọt ngào phúc.
Mối tình mười năm của tôi và Cố Tư Nghiêm, bạn bè ai cũng biết. Mới anh ta còn khoe trên nhóm rằng sắp cưới tôi.
Cảnh trước nhiều người kinh ngạc.
bạn thẳng tính hỏi luôn:
“Nam Tuyết, cậu anh Trần là một đôi à?”
Tôi thản nhiên đáp:
tôi đang độc thân, anh Trần là đối công việc của
Hà Tâm Nhụy bĩu môi, giọng mỉa mai:
đối tác công việc, hay người thay thế không đoạn vậy chị Chị chia tay đột ngột thế, có luật đau khổ thế nào không?”
Tôi mày, còn kịp lên tiếng Trần Dịch Cảnh đã mở miệng.
“Cô là lý mà ngày học làm việc, đêm thì học làm người luật sư đúng không?”
Anh ấy nhẹ, thong thả:
“Tôi thấy cô cũng chưa biết làm người lắm đâu, tối nên học thêm đi.”
Mặt Hà Tâm khi thì bừng, thì trắng
Cô ta cắn môi, nép vào Tư nước mắt lưng tròng:
“Cố luật sư, em lỡ lời, mất mặt
“Nhưng em không nổi… chị Nam Tuyết, chị dựa vào cái gì mà đối xử với anh ấy thế? Anh làm gì có lỗi với chị đâu, còn chuẩn bị hôn chị nữa, trong khi chị đã lút cặp kè người
Mặt Cố Tư tối sầm lại, nhìn tôi ánh mắt lạnh
Khi người ta cạn lời, thật sự chỉ có thể cười.
Không chỉ tôi, mà các nữ bạn cũng cười nhạt trước màn “trà xanh” vụng về của cô ta.
Họ không nhịn được, thay tôi bác:
“Cố Tư Nghiêm, con trà này đang diễn cái gì vậy? chẳng biết nhân cách Nam Tuyết thế nào.”
“Nếu cô ấy ham giàu, năm xưa đã chọn anh Trần rồi, cần gì dưa với cậu – một sinh viên nghèo?”
“Đúng đấy, người thẳng thắn nhận là độc nghĩa là đã chia rồi. Hơn nữa, Nam Tuyết với anh Trần cũng đâu dính nhau như nhìn kìa, bộ ngực cô ta dí vào cậu rồi đó!”
“Nếu cậu thật lòng, Nam Tuyết từ rồi, còn bày tình gì nữa? Hôm họp lớp lần trước tôi đã nói rồi. nói không cưới Nam Tuyết sẽ thành nhân, dày vừa thôi! Hoa khôi này, đến lượt cậu chê
Trong cả không một ai đứng ra bênh Tư Nghiêm.
Tôi cũng chẳng thấy bất ngờ.
Những năm đại học, sắc tôi cũng biết. Khi khởi những nỗ lực và thành tựu của tôi, bạn bè đều thấy rõ.
tôi đã rời hãng hai ba năm, nhưng chưa bao giờ có tôi là kẻ ăn bám vô
Mặt Cố Tư Nghiêm sầm lại, răng, không được lời nào.
Hà Tâm Nhụy cạnh hai tay nát vạt váy, thân người run
luật sư, họ chỉ ghen tỵ với còn trẻ thôi…”
Cô ta nhìn tôi đầy ý, giọng run run:
thế, chị hơn ở điểm