Kết thúc mười năm
“Tất cả.” Tôi bình thản trả lời.
Nước mắt rơi lã chã, còn định tiếp thì Cố Tư Nghiêm quát lên:
“Đủ rồi!”
Một nữ bạn học thẳng tính chẳng hề sợ hãi:
“Anh quát cái gì? Buổi họp lớp đang yên đang lành, bị anh và con trà xanh của anh làm ô uế hết không khí, mau đi, đừng phá mood người!”
Cố Tư Nghiêm bật dậy, lồng ngực phập phồng, ánh mắt như khoan hai trên người
Tôi không thản nhiên nhìn anh ta.
Cuối cùng, anh ta nghiến răng, kéo Hà Nhụy:
“Chúng ta
Sau về nước, tôi và Dịch Cảnh công việc.
Tôi chẳng ngốc. Đêm vụ kỷ niệm mười năm, tôi thức trắng, chép toàn dữ liệu trong laptop của Tư Nghiêm.
Cũng may anh ta lười, bao năm mật khẩu chẳng đổi.
Chuyện này, tôi không nói kỳ ai, kể cả Dịch Cảnh.
Khi soạn phương án pháp lý cho hàng, tôi đều dựa trên kế của Nghiêm.
Những phần anh ta làm tốt, tôi làm tốt Chỗ anh tôi chỉnh chu hoàn thiện.
Bao năm qua, tôi đã anh ta dựng lên hãng này. Không có tôi, đã không anh ta ngày hôm nay.
Đó là tôi xứng đáng được
Chưa nửa năm, gần như 80-90% khách tiềm năng mà anh định tiếp cận đều bị tôi giành
Nhờ nỗ lực của tôi, rất khách hàng cũ cũng sắp hết hợp đồng, chuẩn bị công tôi.
Ngày trước buồm ta ký hợp cược với các đối tác. Giờ đây, những hợp đồng đang rơi vào khủng hoảng.
Nghe này anh ta chạy vạy khắp nơi, mối quan hệ để khách về.
Hà Tâm Nhụy vẫn một lòng bên, trên WeChat cô đăng status:
“Cùng anh vượt qua khó khăn! Em nguyện bên vực dậy Đông Sơn!”
Tôi cười ngất.
Trước tiên chính tả đi đã. trình vực dậy Sơn e khó lắm.
Đêm đầu hạ, tôi tan muộn, vừa đến
Một người đứng bật dậy từ ghế đá trước vườn hoa.
Cố Tư Nghiêm lặng lẽ tôi từ xa.
Anh gầy đi nhiều, mặt xám xịt, môi nứt giọng khàn đặc:
“Nam Tuyết, em ghét anh đến mức đó Phải ép anh đường cùng?”
Tôi vào đôi mắt ngập bất của ta, bình tĩnh đáp:
“Tôi không anh. Chỉ tranh công bằng thôi. Anh quên rồi sao, nghề tôi cũng là luật
Cố Tư im lặng một giọng nhỏ lại:
“Nếu em chỉ muốn đẩy anh vạch xuất phát, cũng không sao. Miễn là em quay anh sàng bỏ cả.”
Tôi cười:
“Nhưng tôi không muốn từ bỏ tất cả. chỉ không anh.”
thẳng vào mắt ta, tôi rãi từng chữ:
“Anh từ bỏ tất Không, là anh đã mất hết rồi.”
“Nếu bây giờ anh vẫn cao sự nghiệp, anh có xuất hiện trước mặt tôi thế này, cầu xin tôi quay lại không?”
sẽ chỉ ôm ấp tình mới, thấy mình đã nhân từ lắm rồi, là tôi không biết cố chấp không chịu tha thứ.”
“Cố Nghiêm, dù anh có thông minh, đừng tưởng ai khác ngu ngốc.”
Ánh mắt anh chút hy vọng cuối cùng cũng vụn. quay người bước đi.
Cố Tư Nghiêm gọi với giọng thiết.
“Nhưng anh vẫn yêu em!”
Gương anh ta đau khổ, mắt đầy vẻ si
chưa yêu ai khác.”
“Anh Hà Tâm không có gì cả, hôm đó là cố tình chọc giận em.”
“Anh thề, từ thể xác đến trái tim, anh chưa bao giờ bội
Tôi bất giác đưa xoa thái dương, thở dài.
Lại thề. Trời sao không có sét mấy gã đàn ông bội bạc ngày thề thốt này
Tôi bật cười:
“Bằng chứng đâu?”
Cố Tư Nghiêm lại bình tĩnh:
“Người tội thì không cần chứng cứ.”
Ồ, giở bài luật với tôi
lấy từ túi ra một USB.
“Nguyên tắc suy vô tội, phải không? Được thôi, ai khẳng thì người đó chứng
“Anh quên camera hành trình xe Cullinan của anh nối với điện thoại tôi rồi à?”
đứng tên tôi, ghi hình hoàn toàn hợp pháp, anh hiểu
“Anh đã làm gì với Hà Tâm Nhụy trên xe, tôi không cần nhắc đâu nhỉ?”
“Ngay đêm tiên anh từ Úc về, sau khi sang tìm tôi rồi về nước, hai người đã ngủ nhau trên xe.”
“Anh cô thật xứng đôi, hai nên học diễn xuất, chắc giờ đã là Ảnh đế và Ảnh hậu rồi!”
Mặt Cố Tư tái mét vì xấu hổ.
Trong tình cảnh anh ta không chịu bỏ cuộc, vẫn cố gắng thích:
“Hôm anh thấy em với Dịch Cảnh, em lại tàn nhẫn anh như
“Anh… anh giận quá khôn.”
“Hà Tâm Nhụy… cô dụ anh…”
Tôi cắt ngang:
“Ý anh là Nhụy cao 1m60 cưỡng hiếp anh cao 1m80 trong xe à?”
Anh ta
Một lúc lâu sau, ta quỳ xuống trước run rẩy:
biết sai rồi, anh nhận sai, em có thứ cho anh lần này
Tôi cười
Cố Nghiêm cúi đầu, vai khẽ run, nhìn rõ mặt.
Trên đầu, những cánh hoa hải đường gió đêm thổi rơi, nhẹ nhàng đậu lên anh ta.
Tôi nhớ lại ký ức xưa.
Lần hẹn dưới tán hải đường bên hồ trường đại học.
Anh ta nhẹ nhàng phủi cánh trên tóc sáng rực, chạm phải ánh nhìn của tôi thì đỏ mặt quay đi.
Một luồng lạnh lẽo dọc tim tôi. Tôi thở giọng chậm rãi đi:
“Cố Tư Nghiêm, nếu anh muốn mười năm của chúng ta còn chút hồi ức đẹp, thì hãy chia tay trong yên bình.”
“Đến giờ, anh chưa từng nghĩ, tại sao kỷ niệm mười năm hôm đó, tôi lại gọi cho anh chục cuộc à?”
mắt anh ta kinh ngạc ngẩng lên.
đặt tay lên bụng:
“Hôm đó, tôi định nói với anh một tin vui, anh không chịu nghe máy.”
Mặt anh ta lập tức trắng bệch, ánh dán chặt vào bụng tôi, giọng vội vã:
“Em mang thai rồi? Tuyết, chúng ta ngay, bù đắp cho em và con, được không?”