Khi Cái Ác Khoác Lên Vỏ Thiên Thần
1
cảnh sát ập đến, đang lặng lẽ ăn chiếc ngọt đã nhuộm đầy máu trên bàn.
là bánh mẹ thức cả đêm để làm.
Vị ngọt ngấy của kem hoà lẫn với tanh của máu sắt, quện lại trong miệng tôi.
Ăn tôi quay xé nát bản hợp đồng chuyển nhượng căn đang đặt trên mép
Dù người nhận trong hợp đồng, chính là tên tôi.
Đúng lúc đó, cánh cửa bị đẩy bật mở.
Nữ cảnh sát dẫn vừa bước vào đã lên một tiếng kinh hãi, rồi khuỵu xuống ngay ngưỡng cửa.
Những cảnh theo sau cô cũng chết sững vì khung cảnh mắt.
Tôi dửng dưng đầu nhìn đám đông đang chen ngoài cửa.
Hàng xóm lố nhố thò đầu vào xem, ánh mắt tràn sợ hãi xen lẫn tò mò.
Hai sát trong số đó tôi như đối diện với kẻ kỳ nguy hiểm, lập đè tôi ngã xuống sàn.
Sàn nhà lạnh buốt, cơn đau dội lên khiến tôi cau chặt mày lại.
Nhưng lại không nhịn bật cười tiếng.
Vì tôi thấy những ngón tay bị chặt vụn, văng đầy dưới đất.
Đó những ngón tay của mẹ tôi.
Không xa, đầu của lóc trong một góc phòng, đôi mắt mở to như đang câm lặng chất vấn tôi.
Tôi cố gắng nhích lại gần nhìn rõ hơn, thì một đá mạnh tôi bật ngửa ra sau.
quát lớn vang lên:
“Đứng im! quỷ như mày, pháp luật nhất định sẽ trừng trị đáng!”
Tôi ho dữ dội, máu tanh xộc đầy khoang miệng.
sao?
Tôi đã chờ khoảnh khắc này từ lâu lắm
Khi bị dẫn ra khỏi khu chung cư, sát – người từng một mình chống lại cả đám dân làng cứu – chen lên ở hàng đầu.
Đôi mắt vẩn đục của tràn đầy mang và không thể tin nổi:
“Cháu… thật giết người sao? Không thể nào… cháu không phải là đứa trẻ như vậy…”
Tôi khẽ cong môi, nụ cười dịu dàng:
đâu Vương, cháu chính là như vậy đấy. Cháu là đồ xấu xa sinh, trước kia chỉ là vờ thôi.”
Nghe nói thế, chú Vương – người vẫn thoảng ghé qua thăm tôi sau khi tôi được đón về nhà – mắt dần chuyển thất vọng sang kinh
Mặt chú nhợt, vô thức lùi
Đôi môi run rẩy mấy lần, nhưng không thốt ra được lời
Nhìn cảnh tôi như có tảng đá lớn lên ngực, khó mà thở
Tôi gắng gượng, nhẹ giọng nói thêm:
“À… cháu giết hết rồi – ba, em gái… không chừa một ai.”
Giọng nhẹ nhàng, như đang kể về một chuyện thường ngày không đáng bận
“Cha mẹ nó thương như mà… Lúc bị bắt cóc, tôi nhớ rõ hai ông bà phát điên đi tìm nó.” Một người phụ nữ trung niên cất tiếng: “Cả năm trời, họ ngày nào cũng đến sưng mắt, đi khắp nơi phát tờ rơi tìm con. Mấy đó, hai ông bà gầy đến mức không nhận ra được…”
“Đúng vậy đó!” Một giọng nói quen chen “Nghe nói lúc tìm thấy ta, cô ta bị nhốt trong chuồng còn sinh tới tám con! Ba mẹ cô ta vất vả lắm mới được về, cho cô ta một cuộc sống đầy đủ nhung lụa, vậy mà cô ta không biết quý trọng!”
là bị đàn ông hoang dã bên xúi giục rồi!”
“Nếu biết trước sẽ thành thế này, lúc đã nên…” Lời ai nói được chừng thì nghẹn lại, không tiếp
“Đưa cô ta mau! người như vậy để ở nguy lắm!”
Tiếng mắng nhiếc, vang lên khắp đám đông khiến đêm tối thêm ngột ngạt, nặng nề.
Một cảnh sát đứng bên cạnh mất kiên nhẫn, phất tay ra hiệu cho người dân tản đi.
Cuối chỉ còn lại thì thầm rì rầm không dứt.
Lúc trong ánh mắt Vương – người luôn điềm tĩnh vẫn ngập tràn sự bàng hoàng.
Chúng nhìn nhau qua lớp kính cửa xe. Ánh mắt muốn nhìn thấu tôi.
Giọng run rẩy: “Nếu có ai đang uy hiếp cháu, hoặc là…”
Chú dừng lại một như đang “Cháu có thể nói thật chú. Nhất chú sẽ giúp cháu.”
Tôi lắc đầu, một cười rạng tênh, như một đứa trẻ đang làm nũng:
“May mà chú rồi… Cháu chỉ muốn… chú đưa về thôi.”
Khi tôi đến phòng thẩm vấn ở đồn sát, đã bốn giờ sáng.
Tôi cúi đầu, mặc kệ đi qua đi lại quanh mình.
“Mời bác sĩ Lý vào, làm giúp cô ấy làm một bài đánh giá tâm thần.” Giọng của một cảnh sát vang lên trên đầu tôi: “Xét đến trạng thái lúc phát hiện cô ấy…”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông trung niên trong bộ vest bước lại gần.
Ông mang một nụ cười xã giao điển hình, tay cầm một tập tài liệu
Tôi biết đó là
Là giấy đánh giá tình tâm thần.
Qua lớp kính một chiều phía sau, tôi như nghe được tiếng Vương đang giọng tranh cãi với đồng nghiệp:
“Không thể nào là con đó! người không nó đã trải qua những gì đâu… Nó cố đến thế nào mới sống được tới hôm nay… Nó không thể làm chuyện đó được…”
Trong giọng nói của chú, đầy ắp sự xót xa.
biết chú Vương người nhưng không ngờ đến này rồi mà chú vẫn còn ra bênh vực tôi.
Tôi mỉm cười, nhìn bác sĩ đang ngồi đối diện.
Thậm chí, còn chưa đợi ta lên tiếng, tôi đã nhìn thẳng vào mắt ông, bình thản nói:
“Cháu không điên.”
Giọng tôi cực kỳ tĩnh.
“Bác định kiểm tra trí nhớ, khả năng luận logic và mức độ tập trung của đúng không?”
Tôi tay về phía lớp một chiều trong phòng thẩm vấn: “Kể từ lúc cháu bước vào đây đến giờ, bên ngoài phòng quan sát có tổng bốn người ra Người đầu tiên là nữ cảnh sát mặc đồng phục, vừa rời đi cách đây khoảng hai phút. Người thứ hai và thứ ba mặc thường phục, qua nói chuyện có thể đoán của tổ án – hiện đang đứng ngay sau lớp kính. Người cuối là nhân viên ghi chép biên bản, vừa mới vào trong.”
Lý lại một chút. Tôi tục nói:
nữa, bác vốn không là bác được sắp lịch từ trước đúng không? Bác vừa được điều đến cách đây khoảng tiếng. Chỉ cần nhìn chiếc áo sơ mi hơi nhăn và đôi giày còn vương vết nước chưa lau là biết bác đi vội quá.”
Tôi dừng lại nhịp, nở một nụ cười đầy hàm ý:
“Hay là… cháu giải thích luôn lý do vì trong phòng vấn bị chỉnh góc quay từ mười phút trước?”
Không khí trong bỗng lạnh đi mấy phần.
Sắc mặt bác sĩ cứng đầu nhìn phía lớp kính chiều. Từ đó, vọng lại xôn xao hỗn loạn.
“Khả năng quan sát và phân tích của cô ấy hoàn toàn bình thường.” Bác sĩ dậy, giọng mang theo vẻ căng thẳng.
“Thực còn nhạy bén hơn cả bình thường.”
Khoé môi khẽ nhếch.
Bởi vì, kẻ sự điên loạn… luôn biết cách che giấu mình.
Còn tôi, tôi đang chờ…
Chờ thời cơ thích hợp nhất để vạch trần mọi sự
Một sau, chú vào phòng.
khắc tôi thấy viền mắt mình nóng.
So với một năm trước, chú Vương lúc này – đứng trước mặt tôi – đã không dịu dàng, xót xa xưa nữa.
Chỉ còn lại sự căm ghét khắc cốt ghi
Phải rồi… đối với một kẻ giết người máu lạnh, ác tày trời như tôi, thì ai mà căm ghét chứ?
Ánh mắt chú sắc nhìn thẳng tôi. Âm thanh sột soạt phát ra từ xấp bản trên tay chú, vang lên rõ ràng dưới ánh sáng chói.
Chú Vương câu đầu tiên:
“Cháu và gái có quan hệ thế nào? từng tị nó không? Hoặc là... ba mẹ có vị đứa nào hơn không?”
Tôi ngẩn người một thoáng, rồi trả lời:
“Cháu và em gái rất thân. Còn chuyện thiên vị... hình như ba mẹ còn thiên về cháu nhiều hơn một chút.”
Chú Vương nhìn tôi, như thể muốn nhìn điều gì từ ánh mắt, sắc tôi: “Nói hơn một chút. Cháu thế nào về em gái mình?”
Căn phòng lại rơi vào im
Tôi lặng thinh một lúc, rồi rãi tiếng:
“Ví dụ như sáng nay, mẹ cháu và em vàng ra ngoài đi
“Trước khi đi, còn quay lại để khoác cho cháu một chiếc áo bảo gió đầu hè vẫn hơi
“Em ấy gói riêng bánh kem dâu và sô-cô-la – hai món cháu thích sợ chung sẽ lẫn mùi.”
nhớ hết mọi sở thích của cháu, kể cả mấy món quà từng lỡ miệng nhắc tới nhỏ.”
Tôi vẫn đang đắm chìm ức, thì chú cắt ngang:
“Còn ba cháu thì sao? Quan hai người thế nào?”
Tôi môi, nở nụ cười nửa thật nửa đùa:
“Rất tốt. Ba tìm cách bù đắp cho cháu. cũng biết rõ chuyện đó mà, không?”
Lời tôi vừa dứt, như chọc trúng dây thần kinh của chú
Chú đột ngột đứng bật dậy, hai tay đập mạnh xuống bàn thẩm
Quát lớn:
“Nói thật cho Kể rõ ràng, từng chi tiết một!”