lại một chuỗi ngày dài chờ đợi.
Tôi bị nhốt trong tối, chờ đợi một tia sáng len lỏi bước vào.
Trong khoảng thời gian ấy, hết lượt này đến khác cảnh sát vào vấn tôi.
Còn chỉ mỉm cười, đi lặp lại cùng một câu lời.
Cuối Vương lại xuất hiện.
Lần này, mang một xấp hồ sơ dày
“Bộp—” Vương ném mạnh xấp tài liệu xuống mặt bàn trước mặt
“Được rồi! Cháu rốt cuộc muốn thế nào mới chịu nói ra – rốt cuộc cháu đã nhớ lại những gì?”
Tôi bình tĩnh lên trong mắt ánh lên một tia quyết tuyệt:
“Cháu chỉ có một yêu
“Công khai toàn bộ chi tiết vụ án – cả động lời khai, từng bước diễn biến – từng chữ
Chú khẽ nâng tay, lông nhíu lại.
Trong giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ:
“Được. Chú hứa với cháu.”
ánh mắt của tất cả mọi người, tôi rãi mở miệng:
“Là họ giết cháu. Cháu chỉ là... ra tay trước mà thôi.”
Khuôn mặt của tất cả lập hiện lên không thể tin nổi.
“Không thể nào! Chính cháu cũng từng nói, ba mẹ đối xử với cháu rất tốt. Hơn nữa, tôi cũng đã điều tra rồi – lời kể khớp hoàn toàn với lời hàng chứng kiến!”
“Với nếu họ muốn giết cháu… cần gì phải vất vả đi tìm cháu về?”
Tôi lắc đầu.
Tất cả điều tốt đẹp ấy… chỉ là một màn kịch được họ công dàn dựng.
Sự thật, luôn ẩn trong bóng – nơi phơi bày phần đen tối nhất trong bản chất con người.
Tôi nói rất khẽ, như đang với chính mình:
“Hồi đó, lúc vừa mới về nhà, cháu ngây thơ nghĩ rằng cuộc cũng được sống trong hạnh phúc. Nhưng đâu ngờ rằng… thứ chờ mình, lại là vực sâu còn khiếp hơn.”
Hôm ấy, trong lúc dẹp tôi tình cờ phát hiện một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh là một người đàn ông và một phụ nữ đang ôm hồi bé nhưng người đàn ấy… không phải ba hiện tại của tôi.
Mặt người biến
một ánh mắt đầy ẩn ý.
đầu lục tung mọi ngách trong nhà. Như đang một giải đố.
mảnh nhỏ, từng chi toàn bộ sự thật. Và nó… như một lưỡi dao nhọn hoắt, đâm xuyên qua tất cả tưởng cháu
Thì ra, người hiện tại gọi là ấy – là cha dượng.
Còn tôi và gái… đều là của và người chồng trước khi họ ly
tôi bắt lên:
“Sau cú ấy, cháu gần như mất kiểm soát, đi tìm ba ruột của Cháu lần theo một địa chỉ duy nhất còn sót lại…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt chú Vương.
“Chú đã tìm thấy ông ấy ở đâu không?”
“Ở xem Ngón tay tôi vô thức cào nhẹ lên mặt bàn. ông nhìn thấy tôi… trên mặt không hề có vẻ mừng rỡ của một người cha gặp lại con gái thất lạc bao năm. vào chỉ có sững sờ, kinh hãi, ghê
Tay ông ấy run lên, chỉ thẳng tôi, giọng đầy hoang mang khó tin:
“Mày… chẳng phải bị mày bán cho bọn người rồi
5
khắc đó, tôi cảm cả thế giới… đang sụp đổ trước mắt mình.
Lúc ấy tôi mới hiểu ra… không phải đi lạc, phải bị bắt Mà bị chính mẹ ruột mình… bán đi.
Căn phòng thẩm vấn lại chìm vào lặng.
bút của viên cảnh sát dừng lại trên giấy, nhúc nhích suốt một lúc
Tôi ngẩng đầu lên, trong là đau đớn pha lẫn tuyệt vọng:
“Các anh điều đáng sợ nhất là gì không?
Không phải là phát hiện ra mình bị chính mẹ ruột phản bội. Cũng không phải là nhận ra cha ruột chưa bao giờ thương mình. Mà — lại được tất cả.”
Lúc thấy vẻ mặt tôi đầy chấn động, cha tôi mình đã lỡ lời.
Tôi nhìn thấy trong mắt ông ấy lóe lên một tia hiểm độc, nhưng tôi… vẫn cố giữ hy vọng mong
Tôi cúi đầu, cười khẽ mỉa mai.
Có lẽ là thứ khao khát sâu nhất trong lòng một — sự khao khát một mà suốt đời chưa từng có.
Ngay sau đó, ông ta dụ tôi về nhà, nói muốn kể hết toàn bộ sự
Nhưng vừa bước qua cánh cửa… mọi lập tức thay đổi.
Ông ta bất dùng khăn bịt miệng đẩy mạnh tôi vào tủ quần áo rồi khóa trái cửa.
tối, tôi nghe thấy tiếng ông ta gọi điện thoại:
“Con gái tôi quay về rồi, sao mày không nói trước với tao? Bây giờ nó đang ở chỗ tao, vạn – tao cho
Tôi vùng trong chiếc tủ ngào muốn hét lên cứu.
Bóng và nỗi sợ khi ấy… quen thuộc
Rồi đột những mảnh ký ức trong tôi bắt đầu khớp lại với nhau.
Tôi nhớ ra hết rồi.
Lúc còn nhỏ, chỉ cần lỗi nhỏ thôi, họ cũng sẽ nhốt vào tủ quần áo.
Trong không nhỏ hẹp ấy, chỉ biết co lắng nghe tiếng họ vã ngoài kia.
Vì với họ, tôi là vết nhơ, là thứ mà cả đều muốn xóa bỏ khỏi cuộc đời mình.
Tôi là kết tinh của một cuộc hôn nhân bất hạnh, trẻ sinh ra sai lầm, là một sinh mệnh đã định sẽ không được yêu thương – dù là từ hay cha.
Hồi đó, tôi vẫn ngây ngô nghĩ rằng… ba mẹ không tôi, nhưng họ cũng chẳng thương ai
Cho đến khi em gái ra đời — tất cả đã thay đổi.
Có bởi em được ra sau khi đã ly trong yên bình, và mẹ thì ở trong quãng thời gian yêu đương hạnh phúc nhất đời mình.
Ngay từ lúc tôi đã nhận ra sự biệt.
Chỉ cần tôi đến gần em gái, mẹ quất roi thẳng tay, hét lên bắt tôi tránh xa ra.
vẫn nhớ rõ cái cảm giác đau rát khi roi quất vào người, và ánh mắt của mẹ – tràn ngập căm ghét, không giấu.
Cuộc như thế cứ kéo dài suốt nhiều năm.
Tôi ngây thơ mong rằng, khi em lớn chúng tôi thể chơi đùa Giống như trong truyện cổ tích hai chị em nắm tay nhau, chia bí mật niềm vui.
Phải… vài năm sau, thật đã chủ đến gần
Nhưng không phải để chơi. Mà là để… xé trái tim tôi, lần đến lần khác.
Em giống như một con mèo kiêu kỳ, từ tốn tận hưởng niềm khoái hành hạ con mồi.
6
“Chị ơi~” Em kéo dài giọng ngọt lịm, một vòng trước mặt tôi trong chiếc váy voan mới tinh, tà váy tung bay như đóa nở rộ.
“Nhìn ba ruột dẫn em đi trung tâm thương mại mua đấy. Ba nói em là nhỏ mà ba yêu nhất.”
Em cố tình nhấn mạnh hai chữ “ba đôi long lanh ánh lên vẻ đắc ý ác ý.
tiêu khiển em thích nhất… là khi tôi vừa xong một ngày dài việc nhà, hai tay đầy vết nứt và máu rỉ ra các vết cước tay.
Lúc ấy, sẽ lấy từ dưới gối ra cuốn album ảnh cất giữ cẩn thận, đưa lên trước mặt tôi.
nhìn đi, là ảnh và ba đi chơi công viên. Hôm đó bọn em ngựa gỗ xoay tròn, rồi kem dâu mát lạnh…”
Em vừa lật trang album, vừa cười nhàn nhạt:
“Chỉ cần gọi ‘ba ơi’ bằng giọng ngào, là sẽ mua cho em cây kẹo mút to nhất, ngọt nhất.”
đó, cố tình ghé sát tôi, hạ thấp giọng, rắn lè lưỡi rít lên những lời địa
“Còn chị thì sao? Ngay cả đến gần ấy, chị cũng không xứng. Bởi chị là một sai lầm – là thứ ba căm nhất, là vết nhơ mà ba chỉ muốn xóa bỏ.”
“Chị biết không? Mỗi lần ba nhìn thấy chị… ánh mắt ấy đều tràn đầy ghê tởm mà không
Tôi cúi đầu nhìn bộ quần áo vá chằng vá đụp trên người, vải đã bạc vì giặt quá
Như chính lòng tự trọng của tôi… cũng đã nát từ lâu.
Những công viên giải trí, những cây kẹo mút mà em gái khoe khoang… đối với tôi còn xa xôi hơn cả những vì sao trên trời.
Tôi thậm chí không thể hình dung chúng như thế nào, giống như tôi chưa bao tưởng tượng nổi cảm giác được cha ruột yêu thương là như thế nào.
hưởng thụ im lặng đau khổ của khuôn mặt nụ cười ngây thơ thiên thần, nhưng lại thốt ra những lời độc ác như quỷ.
Mỗi một âm tiết ra từ miệng em, như từng dao tẩm độc, xác vào trái tim tôi.
Còn tôi… chỉ có thể đứng đó, để mặc vết thương rỉ máu từng chút một.
chú Vương nhẹ nhàng vang lên, xen lẫn xót xa: “Vậy… cháu cũng nhớ ra mẹ cháu đã bán cháu như thế nào
Tôi bật – một tiếng cười khiến nước mắt trào ra không dứt.
“Đương vào khoảnh khắc đó, đã nhớ ra cả.”
nhỏ cháu quá ngây thơ, cảm thấy mọi thứ bất Cho đến một buổi chiều, tất uất ức chất chứa trong lòng nổ tung. Cháu nhà đi, vừa buồn vừa tức… nhưng không ngờ, lại đúng vào kế hoạch họ.”