Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Lục Tuyết Tình không có được trái tim Cố Ngôn, mà còn sắp thành tượng” của kỳ thi đại học – tệ nhất sẽ nhận được thư mời từ Thanh Hoa hoặc Bắc Đại.
“Chúc mừng.”
Tôi lạnh nhạt một câu, rồi tiếp tục bước đi.
Lục Tuyết Tình lại một giây, vội vàng đuổi theo, kiềm được mà bắt đầu trút hết niềm học Nhược Vi, cậu đừng giận tớ nhé. thật sự không muốn hoại tình cảm với Cố Ngôn, tớ biết tớ xứng…”
nói, ta vừa đưa cốc sữa ra: “Cho cậu này, coi tớ mời cậu uống trà sữa, xin cậu giận nữa.”
Tôi không nhận.
Cốc trà rơi “tõm” một tiếng xuống đất, bắn tung tóe lên ống quần của Tuyết
Đúng lúc này, Cố Ngôn xuất hiện từ phía sau.
Vừa đến nơi, anh ta đã thấy Lục Tuyết Tình lúng túng quần.
“Chuyện gì thế?” Cố Ngôn cau mày.
Lục Tuyết Tình vội xua tay: “Không sao tại tớ cầm chắc, không Nhược Vi đẩy... Tớ đi trước nhé, hai người nói chuyện đi, đừng vì tớ rạn nứt tình cảm nha.”
Cô ta nhanh chóng rời đi, cố ý mắt, như thể đang lau nước mắt.
Cố Ngôn nhìn theo bóng dáng cô ta rời đi, quay sang thấy đang nhìn anh ta như chẳng có gì, chủ động mở
Tình không cố ý hại em đâu, em đừng nghĩ ngợi biết biệt đúng sai.”
“Tức là, anh thích cái kiểu con gái mưu mô như vậy?” Tôi bật
mặt Cố Ngôn sầm xuống lập tức: “Em không thấy cô ấy đáng thương sao? Thích anh suốt sáu năm, toàn ý đặt trái tim vào Dù có mẹo gì cũng rất đơn giản thôi, chỉ vờ đánh rơi trà sữa mà.”
Anh ta nói rồi còn bật cười nhẹ, khóe môi khẽ lên cách không tự chủ.
Rõ ràng là... Cố Ngôn thấy Lục Tuyết Tình – đáng chết đi được.
06
Tôi thấy buồn nôn sự.
Về đến nhà, tôi vùi đầu học tập điên không muốn phí hoài chỉ một phút một giây.
sau đó, tôi hoàn toàn đắm chìm trong biển kiến thức, giải ngừng nghỉ.
Còn Cố Ngôn và Lục Tình, ngày càng thân mật, thường xuất hiện cùng nhau trong lớp và nhà ăn.
Bạn bè bắt đầu nhắc nhở tôi: “Bạn mày hình đang cắm sừng mày rồi đấy.”
chẳng buồn bận tâm.
Không có gì quan hơn số!
710 điểm – tôi nhất định đạt được!
Cuối cùng, kỳ thi đại cũng đến!
Giữa tiếng ve râm ran mùa hạ, tôi nghiêm túc từng nét bút, đổ từng giọt mồ tuổi để ra chiến trường mới cho cuộc đời mình.
Tôi hoàn toàn để ý, Lục Tuyết Tình thi cùng phòng với tôi, còn ngồi ngay phía sau, quan tôi hai ngày liền.
khỏi phòng cô ta tức tới, tươi cười nắm lấy tôi.
học Chu Nhược Vi, cậu làm bài nghiêm túc đi! tra đi không nộp bài dù chuông Xem ra vì mất Cố Ngôn, cậu cũng không bỏ’ nữa rồi!”
Ánh mắt cô ta vẫn vẻ hả hê, này thậm chí buồn giấu.
Tôi hừ lạnh – vì không muốn mất Cố Ngôn?
Anh xứng?
“Chúc mừng.” Tôi một lần nữa ra hai chữ này.
vì tôi chắn đạt trên 710 điểm.
như vậy, Lục Tuyết Tình – đang được hệ thống cộng điểm – sẽ đạt 760 điểm.
Không đến lúc là hệ cô ta “sập nguồn”, hay điểm số gặp trục trặc nhỉ?
Dù là cái nào thì cũng đủ vui rồi.
Đáng mừng đấy!
“Cậu nhất định phải chúc mừng đấy dù sao thì điểm sàn của tớ cũng là 730 rồi mà!”
Lục Tuyết cười toe toét, tình nghiêng làm nũng: “730 điểm đó nha~ Thủ khoa thành phố, thủ khoa tỉnh, thủ khoa quốc gia! luôn, không hổ danh nữ thần!”
ta tự tâng bốc mình, mắt ngày càng rõ vẻ nhạo: nhiên, còn phải chúc mừng tớ vì đã tìm được chân ái chứ. quên chưa nói – tối hôm trước kỳ tớ và Cố Ngôn thức ở bên nhau rồi đó.”
Cô ta cố nín “Nhưng sợ làm tổn thương nên tụi tớ chưa công khai. tớ hẹn là tối nay sẽ nhớ canh xem vòng bạn bè
07
“Cô đúng là tiện.”
Tôi lắc hoàn toàn không Lục Tuyết Tình phá hỏng tâm trạng.
Dù tôi cũng chẳng còn để tâm Cố nữa.
Tôi từng vì anh ta mà dốc hết lòng hết dạ, nhưng khi tình cảm đã rút về, anh ta chẳng gì một con chó hoang ven
“Cậu không à?”
Lục Tuyết Tình thấy tôi thản nhiên như không, bắt không vui.
Thể loại người như cô ta, chỉ vui khi được thứ người khác quý. Mà một khi người không còn quan tâm, cô ta sẽ thấy bứt rứt, khó chịu.
“Người cần tức cô mới đúng chứ? Làm con chó liếm chân người ta sáu năm, khi tôi không cần nữa mới đến lượt cô. là từ nhỏ lớn không đổi cái kiểu tiện này.”
Tôi chẳng ngại nói thẳng – đâu bị câm.
Lục Tuyết Tình tái mặt, vừa
Cô ta thực đã theo đuổi Cố Ngôn suốt sáu năm – mà sáu đó, người ở cạnh anh ta là tôi.
“Miệng thật độc, hy vọng khi có điểm rồi cậu vẫn còn vênh được thế.”
Lục Tuyết Tình mặt âm trầm: “Cậu cứ đợi đấy. Đến ngày công bố điểm, tớ sẽ cho cậu nào mới là độc thật sự!”
Tôi ngẩn người có thể có trò vào công bố điểm nữa cơ chứ?
Hay cô ta định... giường Cố giữa đám kích
Tôi hoàn toàn chẳng coi Lục Tuyết Tình ra gì – vì cô toang rồi.
Ngày bố điểm, cũng ngày tận thế của ta.
Tối đó, cô ta đăng một lên bạn bè, thức công mối quan hệ Cố Ngôn.
Cố Ngôn cũng đăng, thậm chí chẳng buồn chặn tôi.
Tôi không tâm.
nửa Cố Ngôn gửi cho tôi đoạn nhắn thoại:
“Em... không tâm thật sao?”
Để tâm gì chứ?
Tôi gửi lại chữ: “?”
Giọng điệu của Cố Ngôn bắt đầu động:
“Thật ra, anh đồng ý công khai với Lục Tuyết Tình chỉ là chiều theo tính con của ấy thôi. Ngày mai anh xóa.”
“Còn em không chủ động tìm anh, cũng không phản ứng gì khi tụi anh công khai. Em định tiếp tục vờ không để đến giờ nữa?”
Giả vờ?
Tôi cười thành tiếng – thì ra trong mắt Cố tôi là đang diễn vai lùng?
Tôi đã buông tay thế anh ta vẫn tưởng tôi đang “gồng mình mạnh mẽ”.
nhầm rồi. Giữa ta đã kết thúc. Chúc anh và Lục Tuyết Tình hạnh phúc dài lâu, tám đứa, mười sáu cái đầu.”