Hóa ra, đây mới là “Cố Ngôn động” mà bạn bè anh ta từng nhắc
tôi lại nhói lên một cơn đau âm ỉ.
Trong tôi còn đang ngơ ngẩn, xe lăn của Ngôn đã đẩy đến giữa đám đông.
Anh ta vội ôm chầm lấy ba mình.
“Ba mẹ, con xin con bất hiếu, khiến người phải lo lắng.”
Những qua sự tích đã khiến hai ông già kiệt sức. Họ ôm lấy anh ta khóc nức nở như thể vỡ òa sau bao ngày nhẫn nhịn.
Khung cảnh xúc động ấy làm mọi người xung quanh hoe mắt.
Sau ôm xong ba mẹ, ánh mắt của Cố Ngôn lại ở tôi.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức đỏ
Tôi thuận thế bước đến trước ta.
Nhưng anh ta chẳng nhận ra tôi đã xẹp xuống, cũng thấy vẻ lạnh nhạt hiện rõ trên mặt tôi.
Trái lại, những người xung quanh lại đồng loạt đưa mắt nhìn tôi một kỳ lạ.
Cố Ngôn nắm lấy tay tôi, nghẹn ngào rơi lệ:
“Diệp Khả, cuối cùng cũng thực hiện lời hứa với em rồi… Anh đã về an toàn.”
Nước anh ta rơi mu bàn tôi, vừa nóng, vừa khiến tôi thấy buồn nôn.
Tôi cớ vỗ nhẹ tay anh ta, tay chùi luôn giọt nước mắt đó đi khỏi da
“Anh về là rồi.”
Nói xong, tôi ra tờ đơn hôn mà đã chuẩn bị từ rất lâu.
“Con tôi còn chờ tôi chăm, nếu anh tiện, giờ ký ly hôn này giúp tôi.”
Cố Ngôn lập tức mắt tôi, vẻ mặt không thể tin nổi.
Nhưng chỉ lạnh nhạt nói:
“Cố Ngôn, hôm anh đi, đã nói rồi — anh đã muốn đến cái đất nước chìm trong khói lửa đó, thì phải chuẩn bị sẵn sàng để chịu hậu
Nói rồi, tôi nhìn phía chân anh ta — băng bó, băng loang cả máu đen thẫm.
“Không chỉ hậu quả việc suýt nữa mất chân vì khi ở nước ngoài.”
“Cũng là khiến mẹ vì lo lắng cho anh mà đêm mất vất vả khắp nơi tìm đường anh về
“Anh còn phải gánh hậu quả — là mất tôi, mất con gái anh, và mất đi gia đình nhỏ mà chúng ta từng có.”
“Cố Ngôn, anh đàn ông, lời đã nói thì phải giữ lời.”
Toàn thân Ngôn run lên những lời tôi.
Có lẽ, ngay cả anh ta cũng không thể ngờ rằng tôi lại có thể khoát như
Dù gì suốt bảy năm làm vợ chồng, tôi chưa từng nổi nóng hay lớn tiếng.
Anh ta không cho tiền, tôi cũng không đòi.
Anh ta không muốn làm việc nhà, tôi liền lẽ làm hết.
Thậm chí, khi anh ta nói anh ta cần không gian riêng, xin hai ngày một tuần ngủ riêng trong thư phòng — tôi cũng ý.
Anh ta luôn tin chắc yêu anh ta đến điên dại.
đúng thật, tôi từng yêu ta đến mù
Nếu không phải yêu đến đó, thì tôi — một người từng sợ kết hôn, sợ sinh con đến hoảng loạn sao thể bước chân vào hôn nhân, chấp nhận con vì anh ta?
Nhưng cuối cùng, chính Cố Ngôn hủy lòng can đảm duy nhất trong đời tôi.
Khiến tôi đi lại con đường mà mẹ tôi từng đi.
Tôi không hận anh ta.
Bởi tất đều là của tôi. Tôi sẵn sàng gánh quả.
Nhưng điều đó không có nghĩa là sẽ mãi mãi nhẫn nhịn, đựng điều kiện vì anh ta.
Tôi đã bao dung đến tận giới hạn cuối cùng — cho phép trong lòng anh ta tồn tại một người khác, ngay cả khi anh ta vẫn đang là chồng tôi.
Ngay khi tôi và đang lặng lẽ đối diện, Ngâm có lo lắng tới.
“Chị dâu… em với Cố thật sự không có cả, hiểu lầm
Tôi khẽ nhếch môi, cười khẩy.
“Tôi có lầm không không quan trọng. nếu cô không muốn người khác lầm, thì tốt nhất nên trả hơn một trăm vạn kia
Vừa nói, tôi vừa rút ra bản sao kê ngân hàng của Cố suốt mấy năm qua.
“Đây là những khoản tiền mà Ngôn đã chuyển cho quỹ của cô trong những năm qua. cộng một triệu. Đây tài sản chung trong hôn nhân giữa tôi và anh là tiền quyên góp, tôi vẫn có quyền truy cứu.”
“Nếu tôi kiện ra tòa, chắc cả quỹ từ thiện của cô khó yên ổn.”
Nói tôi lại bật cười, đầy mỉa mai.
“Còn nữa, là bạn cũ Cố Ngôn, làm ơn đừng gọi tôi là ‘chị dâu’, cũng đừng gọi anh ‘anh Cố’ trước mặt tôi — nghe mà phát
Tôi nhìn sang Ngôn, sắc mặt anh ta trắng bệch vài phần.
“Tôi đoán hôm nay anh không ký đơn ly hôn rồi. Thế thì tôi cũng phiền nữa. Chúc mau bình phục để còn lê cái chân què đến ký giấy ly với tôi.”
Dứt lời, tôi chẳng quan tâm đến ánh mắt kỳ của những người xung quanh, ngẩng đầu, ưỡn ngực bước thẳng ra khỏi sân bay.
Chỉ có tôi biết — đằng sau kiêu hãnh ấy là tay tôi đã bấm sâu lòng tay đến nhói đau.
Ly chẳng khác nào bị lột da — đó thật.
Chỉ là có người nhẫn được.
Và có người không.
Mà tôi — chính là biết nhẫn nhịn.
7
Hôm đó, ngay sau giao xong đơn ly tôi lập tức trở về nhà.
Nhưng bé con đang bú sữa vẫn khóc đỏ mặt vì không ngửi thấy mùi quen thuộc người tôi.
Ngực tôi như bị ai bóp nghẹn, luống cuống kéo áo cho con bú.
Cảm nhận từ con gái, nước mắt đã dâng đầy mắt cuối cùng cũng trào rơi.
“Xin lỗi con, Gia Gia… Mẹ xin lỗi vì để con chào đời không có bố cạnh. Nhưng mẹ sẽ bù đắp con, bằng tất cả thương mẹ có.”
Sau đó, tôi không cố ý theo dõi tin tức về Ngôn nữa.
Nhưng tôi vẫn anh ta đã bị nhiễm trùng máu và phải nhập viện vào phòng ICU, thậm chí còn có nguy cơ bị cắt bỏ một chân.
Vì chồng đến nhà tôi mấy
“Diệp Khả, như mẹ xin con đến bệnh viện thăm Cố nó cứ gọi tên con mãi không ngừng.”
“Còn cả Gia nữa, mẹ xin con… dẫn con bé đi gặp ba nó một lần, được không?”
Tôi cứng rắn từ
Không phải tôi vô tình — là Gia Gia đang
Bệnh viện đông phức tạp. Cố lại vừa từ nước về, nhỡ đâu còn mang mầm bệnh chưa phát hiện thì sao?
Tôi không thể lấy sức khỏe của con gái mình để bù đắp cho sự ân của Cố Ngôn.
Dù cho Cố có không đi nước ngoài, nếu anh ta ốm, tôi cũng sẽ không đưa con gái đầy tháng vào bệnh viện.
Huống hồ, nếu không phải vì chuyến đi ấy, anh cũng đâu phải chịu nỗi đau
Thấy tôi kiên quyết không lay chuyển được, mỗi lần chồng đến đều tiều tụy hơn trước.
Tôi cũng thấy xa nhìn thấy bà như thế.
Nhưng điều nhất tôi có thể làm, là lấy tay bà, an ủi rằng: “Cố Ngôn phúc lớn mạng lớn, chắc chắn sẽ khỏi.”
Trái lại, ba chồng thì không hiền như bà.
Ông đến nhà tôi gây sự mấy lần, mỗi bị tôi nhốt ngoài cửa đều đập cửa ầm ầm như muốn phá nhà.
Con gái vốn đang ốm, mỗi như vậy đều bị ông làm cho sợ mà ré lên, ói sữa không ngừng.
Ngay giúp việc cũng không được nữa.
“Cái nhà này biết xấu hổ! Đứa nhỏ còn quá bé, đang cần yên tĩnh mà bọn họ dăm bữa nửa tháng lại tới làm loạn.”
“Con trai họ thì chạy sang nước ngoài bồ cũ, đạn giờ quay về còn muốn dùng đạo lý cô cháu gái đến thăm. cái mà thăm, chết đi cho rồi!”
“Tối hôm đó tôi được điện thoại, chạy đến nhà thì thấy nằm dưới đất, chảy khắp người, nước ối tràn đầy sàn, đau lăn lộn… mà trong nhà không lấy một ai. Tôi nhìn mà đau lòng thay cô.”
“Nếu cô là con gái tôi, tôi đã dao chém sạch cái đó
Nghe cô giúp việc lải nhải một hồi, tôi không nói gì thêm.
Nhưng cũng nhận ra, ngôi nhà này… thật sự không ở tiếp được nữa.
Tôi ngồi trầm ngâm trong phòng lúc quay hỏi cô giúp việc:
“Nhà cô ở quê không? Tôi có thể về đó sống một năm được không? Cô yên tâm, tôi định sẽ trả thuê nhà.”
Bà hơi sững người.
Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của tôi, bà gật ngay:
“Không cần thuê đâu, cứ về ở đi. Chỉ điều kiện kém, tôi
Khóe môi tôi khẽ nhếch lên, mang theo nụ cười chua chát.
kém đến mấy… liệu có tệ nơi này không? Ở không trong ít người, càng phù hợp để Gia Gia lớn
Nghe vậy, bà gật đầu đồng ý.
khi quyết dọn quê cùng cô giúp chúng tôi bắt đầu thu dọn hành lý ngay ngày. Sáng sớm hôm sau liền bị lái xe về quê.
cô việc nói không cần tiền tôi vẫn không chần chừ, chuyển ngay cho cô 50.000 tệ xem như tiền thuê một năm.