Trang đang được thử nghiệm. Truyện được sưu tầm và dịch bằng Tool AI. Nếu trùng xin vui lòng liên hệ để page tạm thời tắt truyện đó 1 tháng.
Chương trước Chương sau
Chương 2

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

"Tôi và bố của Ngụy mỗi tháng vạn, Tiểu Ngụy nhất cũng ba vạn mỗi tháng."

"Hai người kết hôn năm năm vậy trong ít nhất cũng phải có trăm vạn."

"Tiểu Ngụy không muốn so đo với cô, nhưng tôi – một người không thể không tính toán."

"Ba ngày nữa nếu cô không được tiền tôi không ngại làm lớn chuyện. Đến lúc đó, chúng ta gặp ở đồn công an."

Mẹ trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ.

Tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bộ trang sức trên người bà ta, một lời.

Chiếc vòng tay bên trái là do tôi ngoái bỏ ra 120 nghìn tệ đấu giá mua về.

chiếc vòng vàng lớn bên tay bố chồng tặng bà ta trong năm nay.

dây chuyền trên cổ bà ta là quà nhật năm nay, tốn hết 100 nghìn tệ.

Từng ấy tiền, toàn bộ đều từ thẻ hàng dùng chung của cả nhà.

Thế nhưng đây, mọi trách nhiệm lại hết lên đầu tôi.

Tôi thản nhiên vặn to lượng tivi.

thì cũng phải tôi tiêu, mà cũng tiêu trên người

công an thật, thì ai mất mặt hơn còn chưa chắc.

03

"Hôm nay là ngày lành tháng tốt, mọi điều ước sẽ thật..."

Buổi tối, chồng tôi trở về trong tình trạng khướt.

Bố đang ngồi phòng khách ăn hạt xem tivi quay đầu nhíu mày như một phản tự nhiên.

"Sao lại uống nhiều thế?"

Chồng tôi nói đầy ẩn

cách rồi, công thiếu hụt chưa bù được."

"Những ngày này tôi phải ra ngoài chạy việc nhiều, mời khách uống rượu."

Nhà cách âm vốn tốt, thêm vào đó cố tình nói lớn tiếng.

Dù tôi ở trong phòng ngủ, vẫn nghe rõ một gì anh ta nói.

Thấy tôi vẫn không chịu ra chồng bực bội đi đến gõ cửa.

"Ra đây đi, anh biết em nghe thấy mà."

"Em không muốn tiền ra bù lỗ cho công ty thì thôi, tiền để quà biếu khách hàng thì em phải chứ?"

Tôi lặng không nói.

thì đưa cho ta rồi, tôi tiền mà đưa tiếp?

Chẳng qua là vì thấy trong không nên giờ muốn moi từ tay tôi.

Mẹ thấy vậy cũng họa từ bên ngoài:

"Đúng đấy, tiền bù lỗ cho công ty thì thôi không nói, nhưng tiền ăn sinh ngày nhà thì phải có chứ..."

"Ra đây đi nào?"

"Nếu tôi nhớ không nhầm thì một trước tiền lương hưu của tôi của Tiểu Ngụy đã được chuyển vào thẻ rồi."

"Không lẽ hai vạn tệ đó lại sạch trong gian ngắn vậy?"

Trong phòng tôi thở thật sâu.

Một lúc sau, tôi mở cửa phòng.

Mấy người đang nói đến tiền chứ?"

"Mấy người chuyển tiền thẻ, tôi đã đưa thẻ cho rồi."

"Chẳng lẽ mấy người nghĩ tôi có thể hô biến tiền từ không khí à?"

Chồng tôi mắt nhìn tôi, hai mắt đỏ khiến người sợ hãi.

Anh ta tức giận đến mức bật cười:

"Được, được lắm, em vô tình thì đừng anh bất

hôm tôi đến công ty, mới hiểu được ý câu nói đó tối qua.

Thì anh ta đã viết một bức thư lê thê tố cáo tôi gửi cấp trên.

Không chỉ sếp, mà toàn bộ nhân viên công ty nhận được.

Thậm cô lao công ở cổng hôm nay nhìn tôi cũng có vẻ khác lạ.

Một đồng nghiệp thân thiết nhẹ nhàng khuyên tôi:

"Tiền của đàn ông thì nên quản thật, nhưng cũng nên hiểu đạo lý 'làm quá sẽ phản tác dụng'."

"Hôm nay sếp đến công là đã đặc biệt dặn em vào văn phòng ông ấy đấy."

"Theo chị thấy thì vợ chồng có mâu thuẫn thì nên giải quyết đừng để chuyện bể ra chẳng có gì cho phụ nữ chúng đâu."

Tôi hiểu cô ấy nói vậy là có ý tốt.

Chức vụ hiện tại tôi đang ngồi, là kết quả của bảy năm phấn đấu không ngừng từ khi tốt nghiệp.

Vậy mà giờ chỉ vì một lá thư của chồng, mọi cố gắng của tôi có thể tan thành mây khói.

Sếp quan tâm chuyện trong tôi nào, cũng chẳng quan tâm ai đúng ai sai chuyện này.

Ông ấy chỉ biết vì chuyện của tôi mà hình ảnh công bị ảnh hưởng tiêu

Ông đập mạnh tay xuống bàn.

"Cô có biết nay có bao nhiêu hàng hỏi về chuyện này

"Cô có biết vì chuyện này mà ty tổn thất bao nhiêu không?"

còn sau, thì gói khỏi đây cho

Công ty tôi nghỉ phép, yêu cầu tôi giải quyết chuyện cá nhân rồi mới được quay lại làm việc.

Dự án tôi theo đuổi suốt hơn nửa năm, cuối lại thành công cốc, cho người khác.

Trước rời công tôi bình thản nhìn đối thủ cạnh tranh đang đắc ý.

Hắn ta cười cợt nói:

"Theo tôi thấy thì phụ nữ nên ngoan ngoãn ở nhà chăm con là vừa."

"Chuyện chốn công sở, vẫn nên lo."

Tôi do giơ tay giữa về phía hắn.

Bất chấp tiếng chửi của hắn, tôi quay về nhà.

04

nhà, mẹ đang cẩn thận tưới nước cho những chậu hoa vừa mua về.

Theo lời bà thì đó là "những cưng chiều nhất" của

Bà lớn lên trong gia đình sung lấy chồng chưa từng phải khổ.

Có thể bà hoàn toàn có khái niệm về tiền bạc.

Chỉ riêng đám hoa mà bà đang nâng niu chăm sóc này, đã tốn đến vạn tệ.

Nhiều hơn cả chi phí sinh hoạt một năm trước kia của tôi.

Tôi thu ánh nhìn lại, từ thay giày.

Nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của mẹ chồng lập tức sa sầm xuống.

Bà hừ lạnh một tiếng:

"Theo tôi thấy thì công của cô cũng sớm nghỉ cho rồi."

"Cô suốt ngày chạy đông chạy tây, ăn cũng chẳng thấy đâu."

"Bây giờ trong nhà chẳng ai chờ cơm tồi tàn của cô nữa, thế mà hôm nay lại về sớm thế?"

nói châm chọc của mẹ chồng nằm trong dự liệu của tôi.

Bà ta đổ toàn bộ nhiệm việc trong thẻ không còn tiền lên đầu tôi.

Trong mắt bà, tôi chính là tội đồ khiến cả vào cảnh nghèo

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi phải nhịn chịu đựng.

Tôi chỉ tay về phía ban công, nơi đầy chật những chậu cây hoa mà sắp không còn chỗ để

"Mẹ à, mấy mẹ mua đó cũng có phần từ tiền của con."

"Nếu không có tiền của con chống đỡ, mẹ nghĩ mình có cả ngày vui vẻ ngắm nghía mấy ‘bảo bối’ của sao?"

Mắt mẹ chồng trợn to.

Chương trước Chương sau