Kiên Cường
1
Ngày hôm đó, tôi vừa xong thi đại học thì thấy cuộc trò chuyện giữa Lục Dịch Ninh và Chu Nhiễm.
720 điểm.
Đây chính là số điểm gốc thủ khoa toàn tỉnh năm ngoái.
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì đã nghe thấy giọng nói quen của Chu Nhiễm vang lên sau cánh cửa:
“Lục Dịch Ninh, anh quên, vụ cá cược của chúng ta anh vẫn chưa thắng đâu.”
“Phải khiến Kiều Vũ theo anh học cao đẳng, anh mới coi như thắng tôi.”
Dịch Ninh nhiên chẳng mấy bận tâm đến lời cô ta: “Thành tích hiện giờ của ấy em không thấy Hơn 400 điểm, vào được trường tốt nào chứ?”
Chu Nhiễm phản bác: “Cô ta vốn có nền tảng tốt, như—”
dù cô phát huy vượt trội việc cô ấy trường nào, chẳng phải cũng chỉ cần một câu nói của tôi thôi sao?”
Nghe đến đây, những người vừa nãy còn đứng im lặng bên cạnh lập tức phá lên cười.
Đám người ngày thường gọi tôi tiếng “chị dâu” ngọt xớt, lúc này lại dùng những lời độc địa để châm chọc tôi:
độ nịnh bợ của Vũ anh Ninh, nói là học đẳng, cho dù là cùng đi nhặt rác, cô ta còn vui mừng phát khóc ấy chứ!”
“Đúng thế, cả trường ai biết, để được ở bên anh Ninh, cô sẵn sàng từ lớp A chuyển thẳng sang lớp yếu nhất! Loại não chỉ toàn tình yêu thế này thì còn chuyện mà dám làm?!”
Sau đó là một trận cười đồng loạt đầy ý.
câu từng chữ tôi đều nghe rất rõ, nhưng chẳng để tâm.
Chu U Vương vì Bao Tự còn nổi lửa lừa chư vì một mỹ nam như Lục Dịch mà diễn vài màn kịch, thi vài lần đội sổ cho anh ta vui thì gì to tát?
Lại có người như nghĩ ra điều cợt
“Chị Nhiễm, nếu Kiều Vũ biết này là do chị bày để chắc ta sẽ hận chết
Chu Nhiễm tỏ vẻ khinh trợn trắng mắt đáp:
“Đồ ngốc, chuyện rành rành thế còn phải hỏi à!”
Nhưng lần này, họ đã đoán rồi.
Tôi chẳng hề ghét Chu Nhiễm, ngược lại còn rất ơn cô ta.
Dù khuôn mặt nhạt nhòa đến mức vào cục cũng hiện lên nổi đường nét như tôi, có thể có được cơ hội đến gần một người như Lục Dịch Ninh, tất cả là do Nhiễm — chính tay cô mang đến cho
Từ nhỏ, tôi đã biết toàn bộ điểm thiên phú của mình đổ dồn vào việc học.
Người phải học mãi mới thuộc bài tôi chỉ cần đọc một lần đã nhớ như in.
vừa chạm vào là bài đến đâu cũng như trở bàn
tôi cũng biết rõ, ở cái trấn nhỏ này, quá nổi bật phải chuyện hay ho
thế, dù nào cũng phải đứng nhất để giành học bổng, điểm số của tôi luôn chỉ hơn Nhiễm – đứng nhì không quá năm điểm.
Chỉ có một ngoại lệ.
Hôm đó là trước thi kỳ một tôi bắt gặp Lục Ninh và Chu hôn nhau ngoài phòng thi.
Chàng trai đẹp đến rạng ngời và cô gái thanh tú duyên dáng — ràng là cảnh tượng đẹp như truyện tranh, vậy mà lại thấy tị đến đau lòng.
Trong bài thi toán, tôi không kiềm được mà làm thêm một câu hỏi khó.
Đến bài vật lý, tôi lại giận dỗi đúng hết cả phần trắc nghiệm.
quả kỳ thi lần tôi hơn Chu Nhiễm tận 35 điểm.
Sau đó, tôi đã hận không kìm được cảm xúc suốt mấy ngày trời.
Cho đến ngày thứ Lục Dịch Ninh xuất hiện trước mặt tôi.
ta mặc chiếc rổ số màu nổi bật, chạy một mạch đến trước mặt tôi, gương mặt trai đầy náy:
“Xin lỗi bạn, ban nãy tôi ném bóng lỡ trúng bạn rồi.”
không Có cần đưa đến phòng y tế không?”
Tôi thừa biết, quả bóng rổ lao thẳng về phía tôi đó tuyệt đối không phải tai nạn.
như tôi cũng biết rất rõ, Lục Dịch Ninh cố tình tiếp cận tôi, chắc chắn là vì Chu Nhiễm.
Có thể là để xả giận thay cô ta, cũng có thể là vì vụ cá giữa họ.
Nhưng lý do là gì không trọng.
Bởi vì đó là cơ duy nhất tôi được đến gần Lục Dịch Ninh.
3
Đúng vậy.
Tôi muốn có được Lục Dịch Ninh.
Ngay từ cái nhìn tiên khi ta.