Kiên Cường
4
Phải thừa rằng, thời Dịch Ninh xuất sự quá hoàn
Trong suốt mười trước khi anh ta xuất hiện, tôi có một ước mơ duy
Khi bố tôi say xỉn đến không còn tỉnh táo, rồi ra tay đánh tôi như vũ bão. mẹ tôi muốn tích góp tiền cưới vợ cho em đã kéo tôi – một đứa bé gái mười tuổi – gả cho một lão đàn ông góa vợ năm mươi tuổi.
“Thi vào đại tốt nhất, rời khỏi nơi này.”
Tôi chưa từng quên giấc mơ ấy chỉ một phút giây, cũng chẳng dám lơ là.
Về sau, kể cả khi đề thi thử toán là mới của kỳ năm 2022, tôi vẫn dễ dàng điểm tuyệt đối. Tôi biết rõ, những trường đại học top Trung Quốc đã nằm chắc trong tầm tay mình.
Tôi chỉ còn đợi năm sau, một phát bắn trúng đích.
Nhưng tôi nhìn lại mười bảy năm cuộc đời đầy tro bụi của mình, chỉ thấy một tuổi thơ u ám, một thanh xuân mỏi vùi đầu sách vở.
Hôm đó, đài Sơn Đông phát lại bộ phim "Kiếp không hối của nhìn gương mặt vừa đẹp vừa phóng túng trên hình, thất thầm nghĩ:
“Nếu năm mười bảy tuổi được yêu một chàng trai đẹp thế, tốt bao.”
Và rồi Dịch Ninh xuất hiện.
Anh ta còn hơn, còn đẹp hơn cả Lê Minh trong “Kiếp này không hối hận”.
Mỗi chuyển của anh ta, bóng rổ lướt nhẹ lớp cơ mảnh, khiến cả người anh ta vừa nổi bật vừa quyến rũ — cũng khơi dậy trong tôi khao khát sâu kín nhất.
Tôi muốn anh ta, nhưng tôi không thể.
tôi đã nói, toàn kỹ năng của đều chỉ ở chuyện học hành.
Ngoài ra, tôi tầm đến cùng, nhạt nhòa giữa đám đông, kiểu người mà một người như Lục Ninh – luôn ở tâm mọi sự chú – sẽ chẳng bao để
Nhưng bây giờ, Nhiễm đã đẩy anh trước mặt tôi.
làm như chẳng nhận ra gì, vui vẻ đón nhận từng lần Lục Dịch Ninh cố tình tiếp cận.
Trong căng tin ồn ào nhiệt, trong nhà thi vắng người, anh ta luôn thể tình cờ “chạm mặt” tôi.
Thời gian anh dừng lại bên tôi ngày dài, ánh mắt nhìn tôi cũng ngày cháy bỏng đến một ngày, ta rẽ đông, thẳng đến mặt tôi:
Vũ, anh thích em. có đồng ý ở bên anh không?”
Khi nhào vào vòng tay anh ta, tôi cố tỏ như không nhìn thấy ánh nhìn chán ghét bị hàng mi dài che khuất kia. Chỉ nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi chịu trên người anh ta — mùi của vải.
"Trong sách có nhà vàng, trong sách có mỹ nhân như ngọc."
Người xưa không tôi.
Nhưng tôi biết, mỹ ngọc sẽ chỉ về tôi trong chốc
Có lẽ ta sắp chấm dứt trò chơi trả thù này, sẽ tôi trước đám đông để thay Chu Nhiễm trút giận.
Hoặc cũng có thể, anh ta muốn kéo dài thêm chút nữa, để tôi sâu hơn, rồi mới lạnh lùng buông tay.
Nhưng điều tôi ngờ là mục đích ta đến bên tôi, là đập “ngôi vàng” tôi dày công nên.
Lần đầu tiên tôi nhận ra điều đó, là ở quán net.
Tôi đang ngồi bên cạnh Ninh làm bài trong luyện thi 5 điểm – cấp độ, thì anh ta — vốn đang mê chơi game — bỗng cau mày, bực dọc tháo tai nghe xuống.
Nghe động tĩnh, tôi ngẩng
“Anh sao thế?”
Anh nhìn tôi lúc, rồi đột nhiên giọng
“Anh thích khi em ở bên cạnh mà lại
chiều lòng mỹ nam, thu đề thi lại rồi ném sang một bên:
“Vậy em không làm nữa.”
Anh vẫn nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt càng lúc càng lạnh:
“Anh cảm thấy chúng ta quá khác biệt.”
“Anh không như vậy.”
Tôi như chợt hiểu ra điều gì đó, tim đập thình thịch.
“Vậy… theo anh thì, thế nào mới tốt?”
Anh ta đột nhiên nghiêng người sát lại, gần đến mức trán gần như chạm vào trán tôi, giọng nói gần như làm nũng:
“Em không thể giống như anh, làm học sinh biệt được
Ánh sáng xanh từ màn hình âm thầm hắt vào đôi mắt trong veo như thủy của anh ta, anh ta giống như một hải yêu đang dụ dỗ con mồi, thì thầm:
đến thế giới của anh đi, ở bên anh mãi mãi.”
Khoảnh khắc gần như phát điên vui sướng.
Thì ra, là điều anh ta muốn. Thì đây là điều Chu Nhiễm muốn.
6
Tôi vòng tay ôm lấy sau gáy anh ta, nhẹ nhàng vuốt ve môi đỏ mà tôi đã thèm khát từ lâu:
“Hôn em.”
Tôi biết Lục Dịch Ninh không thích tôi, cũng chẳng ưa gì sự đụng chạm tôi.
Trước đây tôi chưa bao giờ làm gì vượt quá hạn, sợ anh ta phản cảm chợt dừng cuộc chơi này
Nhưng bây giờ, ta có được gì đó từ tôi, thì việc trao đổi là hợp lý — và cần thiết, đúng không?
Khi môi mại lạnh cùng cũng chạm vào môi tôi trong chần chừ, tôi lại một lần nữa thầm cảm bản thân vì mười hai năm vùi đầu học hành ngơi
ông trời thật sự không phụ lòng em.
bắt đầu nữa, không học hành nữa, vô tư mà lao vào những ngày sa bên cạnh Lục Dịch Ninh.
theo đó, thứ tụt dốc không phanh chính là thành tích tôi.
Lần đầu tiên dĩ nhiên là để lại vị trí số một cho Nhiễm.
Khi nghe thầy giáo lần đầu tiên gọi tên cô ta sau cụm từ “đứng nhất khối”, Chu Nhiễm vui phát
Cô ta bảng điểm xem đi xem lại, cùng vùi đầu vào khuỷu tay, không kìm được
Tôi tất nhiên không bỏ lỡ ánh mắt đắc ý đầy tính toán cô ta giả tình liếc sang bảng điểm của tôi — nhưng tôi chỉ vờ như không biết gì.
Tôi chỉ lẽ nghĩ: đã đến lúc nhận lấy phần thưởng của mình rồi.
Quả nhiên, Lục Dịch Ninh cũng rất vui.
Từ xa, anh ta đã chạy phía tôi, vạt áo đồng phục tung bay đầy
Có lẽ vì thế, khi ôm lòng anh ta, tôi vẫn cảm nhận được chút ấm còn sót lại.
Tôi tại sao hôm nay anh lại vui như
Anh ta cười nói, vì vừa thắng một trận bóng đẹp mắt.
Tôi cũng mỉm cười.
Giả vờ không cái gọi là “trận bóng đẹp mắt” căn bản chẳng hề tồn mỉm cười đặt vào lòng bàn tay anh ta một tấm phòng khách sạn:
“Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của em.”
“Ăn mừng em nhé, được không?”