Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

7
Sự về xác có thể xóa nhòa rất nhiều cách hình.
Lục Dịch Ninh không hề ra sự thân thức của mình, càng ý thức được cảm giác hữu khi anh ta bản năng xem tôi như “người trong nhà”.
Nhưng Chu Nhiễm, với trực giác của một con gái, lại lập tức nhận ra thay đổi tinh tế giữa chúng tôi.
Cô ta bắt đầu thấy nguy cơ.
Sau đêm lại cùng Lục Dịch Ninh lộn”, Chu Nhiễm hùng hổ chặn tôi trong nhà vệ sinh.
Cô nhìn chằm chằm vào dấu hôn lờ mờ lộ nơi cổ áo tôi, ánh mắt tức giận như muốn bắn thẳng ra lửa, nhưng cố kìm nén, giọng lạnh lẽo
“Cô Lục thật có sức bền nhỉ, một làm đi làm lại cũng chán à?”
chỉnh lại cổ áo che dấu hôn trước gương một cẩn thận, rồi mới quay mỉm với ta:
tôi dồn sức cho bạn trai mình, chẳng lẽ dồn cho...”—
Tôi cố kéo dài giọng:
“...việc học sao?”
nhắc nhở cô ta.
Đàn ông, thành tích học tập.
Nhiễm — cô ta chỉ có thể chọn một hai.
Hôm đó, Nhiễm rút lui trong tức
nhớ rõ vẻ cô ta khi ấy.
Ngoài sự giận cuồn cuộn, có ánh nhìn như nuốt lời tuyên thệ “Cô cứ chờ ẩn sâu bên dưới.
Và nay, lẽ chính là ngày cô ta muốn tôi “trả giá”.
8
Những kẻ không liên chóng biết điều lui, để lại không gian riêng hai nhân vật chính.
khe cửa, tôi thấy Chu Nhiễm ngồi lên lòng Lục Dịch Ninh, vội vã vòng lấy cổ anh
“Dịch lắm rồi anh không thân mật với em... Đợi đăng ký nguyện xong, anh phải đá cô ta đi và quay lại với em.”
“Em đã với anh rồi mà...”
“Chỉ cần anh giúp em hủy hoại con tiện nhân đó, em sẽ trao thân cho anh...”
Nói rồi ta ngẩng lên định môi Lục Dịch Ninh, nhưng anh ta nghiêng đầu đi.
Có lẽ ngay cả anh ta cũng không hiểu vì sao mình lại làm vậy.
Sau né đi, mắt anh ta thoáng hiện lên vẻ hoang mang hồ.
tựa lưng vào tường, kìm được bật ra một tiếng cười thành tiếng.
Lục Dịch Ninh là kẻ phóng túng. Ngay cả khi còn quen với Chu Nhiễm, anh ta không ngừng ghẹo khắp nơi, chẳng biết giữ chừng mực.
Nhưng vào ngày anh ta tỏ tình với tôi, tôi đã nói rõ
“Em đồng ý làm bạn anh.”
“Nhưng bên ngoài em ra, không được có người khác.”
Lục Dịch Ninh nhiên gật đầu đồng ý như đúng rồi.
Thế nhưng, anh ta vẫn ôm hôn mấy cô xinh đẹp ngay giữa sân trường, sau chiếc mô-tô của anh ta vẫn thay phiên đón từng cô gái quyến rũ.
Tôi lặng lẽ xem nói như gió thoảng, bịt mắt làm kẻ mù, bịt tai làm kẻ điếc.
Vì tôi không có gì trong tay — chẳng chút vốn liếng nào để ra
Cho ngày hôm đó ở quán net, tôi mới ra mình có một bài”.
Từ đó, tôi không còn đến chuyện “anh không được gần gũi với người khác” Chỉ cần anh ta thân thiết với cô gái nào, tôi chẳng nói gì cả, chỉ lặng lẽ xách quay về phòng học.
Rồi bảng xếp hạng thi tiếp theo, tên tôi lại lặng lẽ leo lên thêm vài bậc.
Và là, Lục Ninh buộc thỏa hiệp.
Anh ta bắt đầu chủ động giữ khoảng với tất cả gái xung quanh, cả Chu Nhiễm — cô bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng anh ta.
Còn tôi, cũng biết điều đáp lại: yên vị ngồi chễm chệ ở cuối bảng điểm, không hề thêm bước nào.
Khoảng thời gian rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất của Dịch Ninh — cuối cùng, hoàn toàn thuộc về một mình tôi.
Tôi rất hài lòng.
10
Chu Nhiễm cuối cùng cũng không nhịn nổi mà bùng nổ:
“Trước mặt Kiều Vũ thì né em đã đành, giờ cô ta không có ở đây, anh vẫn ra vẻ giữ gìn trinh tiết vì cô sao?!”
“Lục Dịch Ninh, lẽ anh thật đã yêu con sách đó rồi?!”
Sắc mặt Lục Ninh thoáng thay đổi, anh ta bực bội cô ta
“Không phải chính em cứ nhất quyết đặt cược
“Nếu không phải vì anh mình cho cô ấy, thì em nghĩ mấy cái vị trí nhất khối của em đâu mà ra?”
“Giờ đã đến tay, lại quay đầu cắn ngược một hả?”
“Nhưng em bảo anh phải làm đến mức này!”
Chu Nhiễm kích động túm lấy cổ áo anh:
“Nửa tháng sau kỳ thi học, hai người đã đi đâu?! Anh con tiện nhân làm Nói đi!”
Làm gì à?
Dĩ nhiên là những mà người lớn nên làm rồi.
Làm khi hoàng hôn buông xuống, tiếp tục khi mặt trời mọc.
Có lẽ trong lòng tôi và Lục Dịch Ninh đều hiểu rõ — đó là khúc dạo đầu cho cuộc chia ly, cả hai càng thêm cuồng
lời này dĩ nhiên Lục Dịch Ninh chẳng nói ra. Anh ta lặng quay mặt đi, ngón tay vô xoay nhẹ mẩu tàn thuốc đã cháy
Chu Nhiễm giận đến giậm chân, giơ tay lên định tát, nhưng rồi lại chỉ răng kéo cổ ta xuống, hôn ngấu
này, Lục Dịch Ninh tránh.
Tôi khẽ tựa tay lên bệ cửa sổ, lặng đếm ngược trong
Lục Dịch Ninh rất kiểu sâu.
Anh ta luôn bắt bằng cách cắn nhẹ khóe môi, giống như một loài gặm nhấm nhi, mơn trớn từng chút đến khi phương ngứa ngáy không chịu nổi mới đột ngột cạy miệng ra, tấn công dồn dập như đánh chiếm thành trì, đến khi cả hai cạn sạch không khí.
Toàn bộ quá trình mất phút.
Ngón tay tôi rãi điểm nhịp theo từng giây.
Đến khi hai người bên trong hôn đến mức dây tơ bạc tràn ra từ tôi thản nhiên đưa — đẩy cửa bước vào.