Kiên Cường
15
Tôi vốn như mọi lần — dứt khoát cúp máy cuộc từ Lục Dịch Ninh. Nhưng lần này, bên kia lại chủ động tắt livestream.
Gần như lúc, vài tin nhắn liên tiếp hiện lên:
“Hôm nay sinh nhật anh, em có thể đến gặp anh một lần
đã gửi em đơn hàng giao ngày.”
“Anh sẽ luôn chờ, đến khi em đến.”
Chuông cửa vang lên — hàng đã tới.
Là một tấm thẻ khách sạn.
Hoàn toàn giống hệt tấm thẻ tôi đưa cho ta… cách đây năm.
Thật thú Cốt truyện lại quay về bắt đầu. Chỉ khác là, lần — tôi và Dịch Ninh đã đổi cho nhau.
16
Cửa phòng 401 không chặt, đẩy cửa bước vào, lập tức bị Dịch Ninh chặt lòng.
Anh ta siết mạnh đến mức như muốn hòa tôi vào xương thịt mình, từng giọt chất nóng hổi xuống cổ tôi.
“Anh không quan tâm đã lừa anh.”
“Cũng không quan tâm điểm số của em là thật hay giả.”
“Anh chỉ muốn ở bên
“Em đến thành phố nào, anh sẽ đến thành phố muốn vào Thanh Hoa, anh sẽ chọn trường ở Bắc Kinh. Chúng ta luôn ở bên nhau, được không? Được
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, đuôi mắt cong lên vẫn còn vương ánh — đẹp đến nao lòng.
Tôi tay, đầu ngón tay khẽ vuốt mái tóc ta một cách dịu giống như bao lần mật trước nhưng lời nói thốt ra lại lạnh đến tê người:
“Thế còn Chu Nhiễm, cô ta sẽ không giận sao?”
“Dù sao thì... anh cũng đã thua cuộc rồi, đúng không, Lục Dịch Ninh?”
Sắc anh lập tức nhợt.
“Thì ra em đã nghe thấy rồi...”
Anh ta nâng mặt tôi lên, giọng run rẩy:
“Không phải như vậy đâu, Kiều Vũ.”
“Đó là trước kia, anh hiểu gì về em, mới bị Chu Nhiễm kích mà đồng ý vụ cá đó.”
“Nhưng anh hận Anh đã hối hận rồi. Bây giờ anh mới nhận ra tình thật của mình.”
“Anh thích Kiều Vũ. Thật lòng thích
“Chuyện quá khứ... chúng ta cho nó qua được không? Bắt đầu lại từ đầu, được không?”
Trong mắt anh lúc này chỉ còn chờ, chân thành đến mức người khác khó lòng từ chối.
Nhưng là Kiều Vũ. nhẫn.
Vì thế, giữa ánh mắt đầy hy vọng đó, tôi khẽ nói:
“Nghe thấy chưa, Chu Nhiễm?”
Lục Dịch lại.
Rồi cúi đầu, nhìn thấy màn hình điện thoại vẫn đang hiện cuộc gọi — người đang ở đầu dây kia: Chu Nhiễm.
Giọng nói của cô ta vang lên, như quỷ dữ chui lên từ địa ngục, từng chữ đều nhỏ máu căm hận:
“Kiều Vũ, tiện nhân này!”
“Mày tưởng mày thắng rồi sao?! Tao nói cho biết, đừng vội mừng! Dù mày đỗ Thanh Hoa sao?! Một con hèn như tao có hàng trăm ngàn cách để nghiền mày dưới
“Còn Dịch Ninh, anh nghĩ anh và con tiện đó còn có tiếp tục à?!”
“Tôi cho anh cô biết hết từ đầu đấy! Biết kế hoạch của tôi và anh từ Cô ta chỉ đang dùng anh để trả thù tôi! là một công cụ — một máy rung có thể nói chuyện! Giờ cô ta dùng xong rồi, sẽ ném anh như rác rưởi—”
“Rầm —”
Chiếc điện bị Lục Dịch Ninh mạnh xa, lập tức bặt.
Cơn giận dữ và sợ hãi toàn thân anh ta run lên bần bật. Anh ta há miệng, như muốn nói gì đó, nhưng không thốt được
Im lặng dài, rồi anh ta lao tới hôn tôi. Tay kích xé tung cổ áo tôi.
Tôi không né
Không phản kháng.
Cứ để anh ta làm gì thì
Ngày trước, mỗi lần tôi quay đi học vì bắt gặp anh ta dưa mấy cô gái khác, thì y như rằng ta sẽ chạy đến phòng tự học, dùng chính cách này để “dỗ dành” tôi.
lòng Dịch Ninh, có lẽ anh ta thật sự tin rằng — trên đời này, không có chuyện gì một lần lên giường không giải quyết được.
Nhưng Lục Dịch Ninh à, sao anh lại ngây thơ đến thế?
Tiếng thở dốc anh ta lúc càng gấp, quần áo trên người tôi cũng dần bị xé toạc.
Và — tất cả bỗng chốc ngưng bặt.
Khi hôn đến một chỗ ngực tôi, Lục Dịch Ninh đột nhiên bị bỏng, trợn mắt nhìn:
“Trên người em... chuyện gì vậy?”
Tôi mỉm chỉ vào vết sẹo dữ tợn ấy:
“Anh nói này
“Là tiểu thanh mai của dùng nến đốt đấy.”
“Còn đây nữa.”
Tôi chỉ sang phía bên kia, nơi có một khắc chữ.
“Cô ta nói tôi thân phận thấp hèn, lại còn mơ tưởng đến mình không xứng, nên compa khắc chữ ‘tiện’ lên tôi, để tôi mãi nhớ mình là hạng người gì.”
tôi và Dịch Ninh từng nhiều lần lên giường nhau, nhưng nhờ bóng đêm che giấu, hôm nay mới lần đầu anh ta nhìn thấy những vết sẹo này trên người tôi.
Mà cũng cô bạn thanh mai ta “ban tặng”.
Đầu óc Lục Dịch rỗng, anh ta vùng dậy muốn lên, tôi không cho.
Tôi giữ chặt bàn tay run của anh ta, kéo dần xuống, đến bên hông mình:
“Còn chỗ này nữa.”
Ở đó là một mảng da bị mất, phần mạch máu lộ ra thiếu lớp da bao trông đặc biệt rợn người.
sai chó của mình cắn
“Vừa vừa kéo.”
“Cô ta như thế tôi mới biết đau, mới học ngoan ngoãn.”
Giọng của Lục Dịch Ninh bắt đầu lên:
“Tại sao cô lại làm vậy?”
“Tất nhiên là vì lý do giống hệt tiếp thôi.”
Tôi cúi đầu nhìn anh ta, vuốt ve khuôn mặt không một tì vết ấy:
“Lục Dịch Ninh, nghĩ sao?”
“Chu Nhiễm là con hiệu trưởng, cô ta có vô số cách để đè bẹp một con kiến như tôi.”
“Nhưng vì cô ta lại phải đến
“Bởi vì — mọi đường khác, tôi đều đã chặn hết rồi.”
Tôi đã Chu Nhiễm bắt nạt một thời gian dài trong trường học.
Bắt đầu từ được hạng đầu tiên ở năm nhất cấp ba.
Cô ta chặn tôi trong nhà vệ sinh nữ, dùng miếng băng vệ sinh đã dùng qua tát vào mặt tôi từng cái một:
“Tao giữ hạng nhất ba năm cấp vậy giờ mày là mất chỗ của tao.”
Cô ta vò nát băng đầy máu bẩn đó, nhét thô bạo vào miệng tôi:
“Không mở màn rực rỡ à? Nào, để cho mày đỏ thêm chút nữa.”
“Nuốt xuống! Dám nhổ ra là đập nát miệng mày!”
Tôi không phải kiểu người bị bắt rồi cắn răng nhịn nhục.
Tôi đã kể chuyện này cho giáo viên. Thầy nghe xong im lặng rất lâu, dẫn tôi đến phòng hiệu
Hiệu trưởng mặc bộ vest tiền, nhíu nhìn nói:
Vũ, con có hơi kiêu ngạo một chút, nhưng em tranh phần của người em nghĩ mình hoàn toàn không sai à?”
Ông ta vỗ vai tôi:
người ấy vẫn biết soi bản thân, biết yên phận là tốt nhất, đúng không?”
Lúc đó tôi hiểu ra — không thể giữ vị trí số một
Tôi đã bị bố mẹ đuổi ra nhà từ lâu vì không chịu ngoan ngoãn gả cho lão già. Học bổng hàng năm đường duy giúp có đóng học
Giờ không có học bổng nữa, tôi biết lấy để học tiếp?
Tôi việc thêm, mỗi tối sau giờ học là đến một quán cơm nhỏ phụ bưng rửa
Cô chủ quán là người rất tốt. Khi không có cô luôn để tôi nằm ngủ tạm. Cô thường bảo tôi quá, rồi nấu cho tôi vài món mặn
rồi có một khách — người từng khen tôi siêng năng — đã đi tố cáo cô ấy thuê lao động thành niên. Cô bị phạt một khoản tiền lớn, rồi bị tước giấy phép kinh doanh.
Tôi cười chua chát:
“Anh xem làm người thật khó sống.”
“Vì vậy, hôm đó tôi ngồi lặng cả đêm cạnh bãi rác đầu đường, rồi tôi nghĩ — mình vẫn phải quay giành hạng nhất.”
“Tôi phải tiếp tục
bị nghiền trong cuộc đời không lối thoát, tôi bị Chu Nhiễm đánh đến chết.”
“Nhưng anh đoán xem vì sao?”
“Chu Nhiễm không muốn đánh tôi nữa.”
“Cô ta nói mình mệt rồi.”
“Ông bố hiệu trưởng tốt bụng của cô ta vậy thì kiếm cớ đuổi đi.”
“Loại không biết rác rưởi, biến khỏi mắt ông cho rồi.”
Anh tôi đã vẫy biết bao năm chỉ để tìm một lối thoát, vậy mà chỉ câu của kẻ quyền cao chức trọng con đường liền sụp đổ.
Nhưng tôi không cam chịu.
Tôi muốn ép Chu Nhiễm ra một nữa.
Tôi cúi nhìn bàn tay mình siết chặt.
Cái chuyện “lúc thi giữa kỳ vì ghen tị mà làm bài nghiêm túc” tôi Lục Dịch ra chỉ là lời nói dối tiện miệng.
Tôi say mê vẻ ngoài anh ta — đúng. Nhưng so với tiền đồ của tôi, anh ta chẳng đáng giá một xu.
Kỳ giữa kỳ hôm ấy, tôi cố tình thi vượt Chu Nhiễm đến mức khiến cô phát điên hoàn không vì Dịch Ninh.
Mà là vì...
“Hôm đó, đúng như tôi dự đoán, cô ta nổi giận. Tan học liền chặn tôi ở con hẻm sau trường.”
“Cái đó là nơi cô ta hay đánh tôi nhất.”
“Vì nó vắng người, nẻo.”
“Cô ta và con chó của mình có thể mái hoạt động’.”
“Tiếng rên vọng vào tường, tạo thành vọng — nghe như bản nhạc khoái dành riêng cho kẻ hành hạ người khác.”
“Hôm đó, tôi bị thương rất nặng.”
“Lúc bò khỏi cả người tôi đầy máu.”
“Nhưng tôi biết, con đường sống — đã được tìm thấy.”
Tôi lật tay, đưa một chiếc thẻ nhớ SD đen sì:
“Camera hành trình ở đầu hẻm đã lại toàn bộ cảnh Nhiễm đánh đập tôi.”
“Tôi với cô ta: nếu cô đánh tôi, nếu tôi bị đuổi học, đoạn video này sẽ xuất hiện trên tất các nền tảng mạng.”
Chu Nhiễm hốt, gọi tôi là điên:
mày bị tao sạch quần bò dưới đất như con chó! Video như vậy mà mày cũng dám lên à Vũ?! không sợ hủy hoại chính mình sao?!”
Tôi cười phá lên, hỏi lại:
“Chu Nhiễm, tôi dám chôn mình dưới bùn. Còn cô, cô dám không?”
nhiên cô ta không dám.
Nhưng ta cũng không cam lòng.
Vì vậy, cô ta đã chọn cách — đưa đến bên tôi.