1
Lúc nhìn thấy tôi như bao người trong phần thầm ngưỡng mộ chủ bài có bố mẹ đủ khả năng mua cho con.
Nhưng chỉ giây sau, cô ta hồi ngay dưới: "Nhà là chị tôi mua bố mẹ tôi đấy, nhưng ai bảo bố mẹ tôi cơ chứ? Sau này thứ của chị tôi đều là của tôi
Ngón tay tôi lại trước màn hình, rồi tôi nhấn mở hình ảnh sơ đồ căn hộ cô ta đăng lên.
Càng nhìn càng thấy quen, như tôi cho bố mẹ. lập tức hồ sơ mà môi giới gửi đối chiếu – không khác một ly.
Chính là căn nhà đó!
Người đăng bài chính em ruột tôi – Trang Tiểu Tuyết – mà tôi luôn nâng niu, yêu thương hết mực.
Một cơn giận nghẹn nơi ngực, tôi như muốn ngừng đập.
Tôi tục lục lại những bài viết cũ của Trang Tiểu Tuyết và càng xem càng tức
Thì ra tôi mua cho mẹ đều lần lượt trở
Tôi từng thắc mắc: mẹ tôi – người ít khi ra ngoài – sao dưng lại hay đòi tôi mua túi hàng hiệu, trang sức đắt tiền?
Trên bài đăng kia, có rất nhiều người bắt đầu công kích Trang Tiểu Tuyết, thay tôi lên tiếng:
“Chị cô thật khi có đứa em như cô – chuyên hút người khác!”
còn mặt mũi mà khoe khoang hả? Nếu là tôi thì tôi đã xấu hổ chết mất rồi!”
cá là chị cô không chuyện này đâu. Biết rồi thì đừng mong được thêm gì từ chị ấy nữa. Cứ chờ ngày bị cắt đứt đi!”
Trang Tiểu Tuyết lập đáp trả: người thì biết gì! Bố mẹ tôi bảo rồi, thứ chị là của mà họ chỉ mỗi mình tôi, nên đương của chị ấy là của
“Ai bảo chị ta ngu? Đời này hòng thoát khỏi đình chúng tôi!”
“Tóm lại, tôi sắp có nhà riêng, cho mấy nghèo mạng chơi
Ngay lúc đó, bố mẹ tôi còn nhắn vào nhóm gia đình: gái ngoan, mai nhớ đến ký hợp đồng nhé. Vương và mấy bác xóm đang chờ đến xem nhà đấy.”
Nếu là trước tôi chắc đã nghe lời. Nhưng giờ không.
Ngay hôm đó, tôi làm xong thủ tục và căn hộ ấy chỉ đứng tên một mình tôi.
Nhìn giấy chứng quyền sở nhà có tên tôi, tôi trút gánh nặng.
Hôm sau, dĩ nhiên tôi không đến chỗ hợp đồng như kế hoạch của họ.
lúc tỉnh thì đã trưa, điện thoại hiện tin – tất đều từ bố mẹ.
“Tiểu chúng ta đến nơi rồi, con đâu rồi?”
“Đã qua một tiếng rồi đấy, con không định đổi ý chứ?”
mẹ chưa bao giờ ép buộc con, nhưng suốt bao năm nay bố mẹ luôn vị con, đây là lúc con nên bù đắp lại cho chúng
Tôi bật cười.
Thiên vị ai – trong lòng họ tự biết rõ nhất.
Tôi tắt điện thoại, coi như chưa từng thấy gì.
Giờ nhà đã lo xong, tôi muốn tập trung lên kế hoạch sửa sang nội thất. Đang chăm chú nghiên bản thiết kế thì có tiếng gõ cửa dồn dập.
cửa ra – đúng tôi đoán – là cả bố mẹ em
Ai nấy mặt đỏ nắng, tai dính hôi bết lại, riêng Tuyết lớp điểm lem nhem – trông chẳng khác gì ma nữ.
Hôm nay trời 33 độ, chắc ở lại chỗ nhà quá lâu nên bị nhân viên đuổi ngoài.
Mẹ tôi bực bội chất vấn: “Sao lại này? Không phải đã hẹn 8 giờ sáng gặp chỗ bán nhà sao?”
nhịn cười, thản nhiên đáp: “À, con ngủ quên.”
3
Cả ba người tức đến tròn đó nhanh như chớp nhà, bật điều hòa ở mức thấp nhất, lúc đó mới họ như sống lại.
Mẹ nói với nhẹ nhàng: lát chúng ta cùng ăn bữa cơm, chiều đi làm tục. Tiện có chuyện muốn nói với con.”
Tôi nhướn mày, không trả lời. lòng đã hiểu rõ toan tính của họ.
Mẹ nói tiếp: “Con xuống mua vài món đơn giản ăn tạm là được.”
Trang Tiểu Tuyết bám lấy tay mẹ, không ngừng nháy mắt ra hiệu.
4
“Mẹ, lúc nãy mẹ còn bảo muốn cua hoàng đế mà?”
Mẹ tôi lập tức hiểu ý, liền đổi giọng: “Hôm trước cô Vương còn khoe con dâu mời đi ăn hải sản hoành tráng, làm mẹ quá. Con dẫn đi ăn một bữa nhé?”
Trang Tiểu Tuyết liền điện thoại cho “Chị, mẹ nhắc quán này rồi đó. Hôm nay vừa là mua nhà cho ba coi ăn mừng đi!”
Tôi nhìn giá – trung bình mỗi người 3.000 tệ. Quả là toán giỏi.
Một bữa này ít nhất cũng trên 10.000
Ba tôi hùa cũng muốn ăn.”
ông bị gút nặng, tuyệt đối không nên ăn hải sản. Không hiểu sao trước giờ tôi lại nhận họ diễn dở đến vậy.
không gì.
Nhưng ngay sau Trang Tiểu Tuyết lôi tôi ra ngoài. Đến nhà hàng, cô ta bắt đầu gọi liên tục những món đắt nhất.
Cua hoàng đế ở chí là món rẻ nhất.
Đồ ăn vừa lên, tôi chẳng khách cứ thế ăn. Dù sao mấy năm qua cũng đổ hết tiền cho họ rồi.
tôi mỗi bữa chỉ dám dưới 15 tệ. Và lần này, tôi nhất định không trả tiền.
được một nửa, mẹ tôi bắt đầu vào chủ đề
“Tiểu Vũ à, mẹ suy nghĩ kỹ rồi, nhà này con nên thêm tên em con vào nữa. Dù sao hồi xưa con đi học đại học, cũng là nhờ nó bỏ học mà tiết kiệm được tiền cho con.”
Ba tôi cũng tiếp lời: “Đúng vậy. Từ nhỏ đến lớn ba mẹ luôn con, Tuyết chưa từng vãn câu nào. Con chỉ cần nó, gọi là trưng thôi.”
Nếu không phải tối qua tôi đọc bài đăng của Tiểu Tuyết, lẽ tôi đã lòng rồi thêm tên vào thật.
Suốt 8 năm đi làm, tôi sống tằn tiện chỉ với một mục tiêu: mua được nhà cho bố mẹ.
Ngoài ra, tôi cũng không ít lần mua đủ thứ cho họ.
Mua thực phẩm bổ dưỡng là chọn loại đắt nhất.
Bố mẹ cần gì, tôi cố gắng ứng. Trong với bản thân, chỉ cần chi hơn 50 tệ là tôi đã náy cả tuần.
Vì trong trí nhớ tôi, bố mẹ rất yêu thương tôi, luôn để dành món cho tôi chứ không phải cho em gái.
Cho đến khi tôi hết những bài viết cũ của Trang Tiểu Tuyết – tôi mới ra tất cả giả dối.
Lúc còn đi mẹ từng nói mua một cái đùi gà để tôi dặn tôi đừng cho em biết. Nhưng thật ra, cả gà nướng đó, tôi chỉ được đúng cái đùi – còn đều em tôi.