Lá Thư Chia Tay
Luật của tôi – cô Lâm – trợn tròn mắt, há hốc miệng ngạc đến như có thể nhét vừa quả trứng gà:
“Cô nói đùa đấy à?”
“Xin lỗi, hôm qua Tổng Giám đốc Chu dặn tôi phải thắng kiện này cho bằng được mà!”
Khóe môi tôi lên, nở một cười châm biếm:
“Luật sư Lâm, tôi còn phải kiện ly hôn nữa.”
Vẻ mặt cô Lâm lập tức bừng
Không cần nói chỉ vài câu là cô hiểu ngay.
Cô nắm lấy tay tôi, đầy tâm:
“Cô Thẩm, tôi sẽ cố gắng hết sức!”
Nhìn bộ dạng căm ghét ác của cô ấy, tôi cảm thấy đáng không nhịn được bật cười.
thỏa thuận ly hôn đó đã bị Chu Thịnh Ngôn xé nát.
08
Tôi thuê sư ly hôn khác soạn lại một thỏa thuận mới.
Sau được, tôi đến công viên đi dạo một vòng.
Tuy tôi đã có đi lại không cần xe lăn hay vẫn còn chập chững, không vững.
Đi được một lúc là thấm mệt.
Tôi ngồi nghỉ trước một quán ngọt.
Chiếc xe của Chu Thịnh dừng lại trước cửa.
Anh khoác một chiếc áo dạ dài, tháo khăn quàng trên cổ xuống.
Người đàn ông ấy chậm rãi đến trước mặt tôi.
Anh chiếc khăn vào tôi.
“Về nhà
“Vợ à.”
Tôi tháo khăn xuống, cầm lỏng lẻo trong tay.
Anh lại cẩn thận lên lần nữa, giọng nghiêm túc:
lạnh.”
“Phải quàng.”
Tôi ầm lên, cũng không tranh
Tôi đứng dậy.
Giữa nơi công cộng, thay vì náo loạn, chọn giữ hòa
Nhưng giờ mỗi giây ở bên anh… cảm thấy buồn nôn.
Trên về nhà, tôi lướt điện thoại.
Chu Ngôn thản nhiên đưa cho tôi một hộp nhung nhỏ.
Tôi đặt thoại sang bên, mở hộp ra – bên là một chiếc nhẫn kim cương.
Ánh mắt dừng lại trên
“Em thích không?”
“Đây chiếc nhẫn anh đấu giá được ở châu Âu khi đi công tác.”
Tôi đóng hộp lại, ý nhét vào một góc trong túi xách.
Giọng nói của Chu Thịnh phần hoảng hốt:
“Không muốn thử một chút sao?”
Tôi chậm rãi đáp lời:
đẹp đấy.”
Chuyện anh đấu giá nhẫn ở châu Âu mấy trước đã truyền giới thượng lưu
Chiếc đó mua với giá hơn chục triệu.
chuyển tay thì chưa chắc đã đáng giá đến vậy.
Đeo lên tay, tôi chỉ thấy ghê tởm.
trời vẫn đang rơi tuyết.
Thịnh Ngôn như mọi khi, mở xe, quỳ một gối xuống định bế tôi
Tôi đẩy nhẹ vai anh:
“Không cần.”
“Tôi tự đi được.”
Động anh khựng lại trong chốc lát.
Sau đó anh ô, tay ôm nhẹ eo nhỏ:
“Anh đỡ em.”
Nếu Thịnh Ngôn mà đi đóng phim, tôi chắc chắn anh sẽ giành được giải ảnh
Diễn đạt.
Bảy năm trời.
Tất mọi đều nghĩ anh yêu tận xương tủy, vợ như sinh mệnh.
Ngay cả từng
Hôm nay là giúp việc trong nhà đều được nghỉ.
Chỉ còn lại tôi và Chu Ngôn, đối mặt nhau trong căn nhà trống trải.
Tôi tháo khăn quàng cổ, tùy tiện lên ghế sofa.
Tay nghề nấu ăn của anh khá tốt, chỉ với một quả trứng và mì cũng có thể nấu vị ngon.
ở bên anh, tôi phải nấu ăn.
làm việc nhà.
Mỗi lần giúp việc nghỉ, mọi việc trong anh tự tay lo liệu.
Ăn tối xong, Chu Ngôn tạp dề, rửa bát dọn dẹp.
Tối
từ phía sau ôm lấy tôi, thì thầm bên tai:
“Nửa năm nữa, mình sinh con được không?”
Tôi nhạt giọng:
“Chu Thịnh Ngôn, ngủ đi.”
Trước đây, anh luôn tôn trọng sự nghiệp của tôi, nên suốt bảy năm kết tôi không có con.
Anh tôi, gia đình họ Chu cũng tôn trọng
Huống chi sau lưng tôi còn nhà họ Thẩm.
Cơ thể tôi ngày càng hồi phục tốt hơn, nhưng dư luận ngoài kia lại ngày gắt.
Sau khi Chu Thịnh rời khỏi nhà đến công ty, tôi sofa theo dõi tin tức.
Hướng dư luận... bắt lợi với tôi.
Một trang tin lá cải ra thông tin chấn
[Sốc! Có còn nhớ sinh viên đã tông vợ của Tổng đốc Tập đoàn Chu ba tháng trước?]
[Hóa ra cô gái ấy từng thầm yêu Thịnh Ngôn, là đàn em của anh ấy thời học.]
Tôi đã bên Chu Thịnh Ngôn suốt bảy năm.
Còn Giai Tuế… lại yêu anh mười
Bắt đầu có người tỏ ra thương cảm cho Tô Tuế.
Cô ta bỗng dưng trở yếu thế” trong câu chuyện nạn.
Cư dân mạng A bình
[Có khi nào... Vân Thư, dựa vào gia thế, chen vào giữa tình yêu của Tô Giai Tuế và Chu Thịnh Ngôn không?]
Cư dân mạng B:
[Thật sự thương Tô Giai một chút, thầm yêu mười năm, nghe nói còn bệnh tâm thần nữa, chuyện đâm người cũng là tai nạn. Không hiểu sao Vân Thư phải bám riết tha.]
[Tô Tuế vừa đậu cao học, đến phút chót lại bị Thẩm Vân Thư phá hỏng.]