01
Thành phố A gần với Bắc Kinh, trước đây phát triển ngành công nghiệp nặng, nhưng bây đã trở nên vắng vẻ và tẻ.
Tại một ty máy tính ở thành phố A.
Tôi đẩy cửa kính bước vào, cô lễ tân trẻ đang Douyin, âm thanh phát ra ngoài loa.
【Drama ở giới Bắc Kinh, tử gia Tạ Độ ly hôn rồi!】
【Cặp đôi này y như bước ra từ tiểu thuyết, vợ cũ là sinh viên học Bắc Kinh, vì gia đình phản đối nên đã có màn theo đầy đau khổ, anh truy đuổi, cô chạy, tình yêu ngược tê tâm liệt phế.】
【Nghe nói vụ dừng bay của chuyến U8420 năm đó làm beng cả giới, chính vì Thái tử gia đuổi theo vợ mà yêu cầu tuyến bay!】
【Ai mà ngờ ly hôn. Quả lấy cao nuốt kim, hôn nhân vượt giai cấp luôn rất khó giữ!】
lễ tân chăm chú nhìn điện thoại, hoàn toàn không nhận ra tôi đã
Thế là tôi cũng ấy nghe hết đoạn video dài ba phút.
Giống như đang ôn lại nửa cuộc đời trước của mình.
lễ tân cùng cũng nhìn tôi, luống cuống âm thanh:
“Ôi xin lỗi, chị đến ứng tuyển ạ?”
“Vâng, tôi có hẹn gặp đốc Lý lúc 10 sáng để phỏng vấn vị kỹ sư lập
Cô lễ tân bừng tỉnh: à, mời chị phiếu thông tin này.”
Nghĩ đến video lúc nãy, mắt cô lễ tân sáng rỡ:
“Lý Tổng chị cũng tốt nghiệp Đại học Bắc chị có gặp phu của anh không? Hình như tên là…”
Lấy Tạ Độ tôi đã đánh mất cả cái tên của mình.
Tôi khẽ cười, nói với cô ấy: “Dương Vãn Chu.”
“Đúng đúng, Dương Vãn Chu!”
gái trẻ ngơ ngẩn mơ màng:
“Có thể được Thái tử gia, định mỹ nhân trí thức.”
Mỹ nhân
Tôi khẽ kéo khóe miệng.
Nhưng con tôi tuần vừa mỡ thừa ở eo bảo rằng thân hình mảnh mai của các cô gái đôi mươi.
“Thưa điền xong chưa? Tôi sẽ mang vào cho người phỏng vấn.”
Tôi đưa phiếu cho cô.
Cô lễ tân “Vâng, mời chị vào, cô… cô Dương Vãn Chu.”
Cô như gặp đột nhiên ngẩng đầu lên.
02
Buổi vấn diễn ra rất suôn sẻ.
giám đốc Lý – người phụ trách kỹ thuật – nhìn bản lý lịch tôi:
“Thủ khoa nhiên toàn đứng đầu khoa Khoa học máy học Bắc ba đầu tay đăng ở nghị hàng đầu. Cô Dương, hồ sơ của cô thật rất xuất
là tôi hơi thắc mắc, tại sau tốt nghiệp đại học, cô lại không đi làm nữa?”
Ngón tay siết chặt ống quần, khẽ đáp:
“Vì muốn chăm con.”
Tôi mang thai ý muốn năm hai mươi hai
Mẹ Tạ Độ kỳ không lòng tôi.
Trong kế hoạch đời của Tạ Độ, anh ta đáng ra phải kết hôn với thiên kim đăng hộ
Chứ không phải một cô lọ lem xuất thân nghèo khó tôi.
chí để ép rời đi, anh ta đã dùng đến những biện pháp cực đoan.
Người phụ nhà giàu môi chót lạnh lùng tôi, sau lưng là một hàng vệ sĩ.
Bầu trời đen kịt như mực.
lạnh buốt xương.
Tôi từ vách đá
đó, cả mọi người đều nghĩ tôi đã
Có lẽ do bị thương khi nhảy xuống vách đá, con gái tôi sinh ra đã rất yếu
địa nhạy cảm, dị ứng, không bú được sữa
Khuôn mặt nhỏ tím bầm sưng tấy, khóc cả đêm.
Chỉ có một mình tôi người mẹ mới sinh còn ớt – luống cuống chăm sóc đứa sơ sinh.
Tổng Lý ra:
“Cô thời gian cô dài, chỉ có thể bắt đầu từ vị trí nhân viên cơ sở, cô đồng chứ?”
Tôi chút do dự gật đầu:
“Vâng, tôi đồng
đứng dậy, bắt tay tôi:
“Vậy thì chào mừng cô gia
Tôi lấy tay ông ấy, tim bỗng dồn dập.
Tim tôi đập thịch, giống hệt như khi biết mình đỗ vào Đại học Bắc Kinh.
Như tôi vừa bước chương thứ hai của cuộc đời
03
Hôm sau, tôi bước vào công ty, Tổng tôi với vẻ áy náy:
“Xin lỗi, offer của cô đã hủy rồi.”
Tôi sững người: sao?”
Ông ấy nuốt nước bọt, dè dặt chỉ về hướng:
ty chúng tôi vừa bị thu tổng giám đốc mới nói… không tuyển cô.”
Tôi nhìn theo hướng tay ông chỉ.
Ánh nắng qua rèm sáo, phủ lên người đàn đang ngồi trên da một lớp viền vàng óng.
Anh lớn, mặc âu phục may đo cao cấp, ống xám tro là đôi tất đen ôm cổ chân.
Ghế da từ xoay lại.
Mũi cao, môi chân mày nét, ngũ quan tuấn
Trên người anh ta chỉ có một món trang duy nhất — chiếc đồng hồ tám chữ số đeo cổ tay, toát lên khí chất cao quý không cần nói.
Người đàn ông lửa giận, giọng trầm xuống:
“Dương Vãn Chu, em quậy đủ chưa? Con đang em về nhà.”
Ánh mắt anh ta bức tường công ty đã ố vàng, chiếc máy lọc nước cũ mắt hiện lên vẻ chế
“Ở đây, một tháng em kiếm nghìn tệ không?
“Tôi rất bận, không rảnh chơi mấy trò trẻ con với em.”
Tôi ngẩng đầu nhìn người ông dây từ hai mươi tuổi đến hơn ba mươi, thấy
Tôi nghe thấy mình khẽ nói:
về làm gì?
“Chăm sóc tiểu tam của anh ở cữ à?
“Tạ tôi không hèn đến mức đó.”
Tạ Độ day trán:
“Anh đã nói em nhiêu lần rồi, tối hôm đó anh không nhớ gì hết.”
Tiếng giày cao gót gõ vang lên.
Cánh cửa bị đẩy hé ra, một đôi chân đi giày cao gót màu bước
Thi Tuyết mặc vest công sở, chân váy ngắn màu xám tro là chân dài trắng
Mái xoăn xõa trên vai, bụng hơi nhô lên, nhưng người vẫn yểu điệu thướt
tập tài liệu lên bàn làm của Tạ Độ, dịu dàng nói:
giám đốc Tạ, đây là hợp thu công ty này, mời anh xem qua.”
Như một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào ngực tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, kìm nén cay nơi khóe lạnh ta:
“Anh cũng thật sáng tạo. Tìm vợ cũ, mà dắt theo nhân đang mang thai.”
Tạ nhíu mày, mất kiên nhẫn nói:
“Thi Tuyết không giống em.”