“Cô là trợ lý đặc biệt cấp cao, thương vụ sáp nhập mà không mang cô ấy theo, thì mang ai?”
Anh ta hất mắt lên, rõ vẻ giễu cợt:
“À quên, em từng đi làm, hiểu mấy chuyện này.”
Từng lời, từng chữ, như dao cứa vào tim.
Tim tôi như phủ lên một tấm giẻ ướt lạnh, lồng ngực đau âm ỉ đến thở.
Năm mười tám tuổi, tôi là thủ khoa toàn tỉnh, tương sáng lạn.
Biển tên tôi tung bay trước cổng trường, ai cũng biết đến nhà Dương có cô con giỏi giang.
Khuôn rạng rỡ, chân của con lối xóm hiện rõ mồn một:
“Con gái họ Dương sau chắc chắn sẽ là trụ cột nước nhà!”
Năm hai mươi hai tuổi, tôi là chủ tịch hội sinh
đại diện Vienna dự hội nghị học thuật ICML, đứng trên giảng đường trước hàng vạn tiếng Anh loát, tự tin đĩnh đạc.
Đi đường khuôn viên luôn có người chỉ tay nói:
“Nhìn kìa, chính là Vãn siêu luôn đó!”
Vậy ba mươi lăm sa sút đến mức này sao?
Thi Tuyết ngẩng lên, gương mặt trẻ trung đẹp tôi, giọng nói
“Chị Vãn Chu, chị đừng trách Tổng giám đốc Tạ.”
“Hôm đó là tiệc cuối năm công ty, em đều uống say.”
“Em vốn phá thai, nhưng không may bị Tạ phu phát ấy em đi khám, biết là con trai nên quyết định giữ lại.”
vuốt bụng, mỉm nhàng:
“Chị biết mà, phu nhân vẫn muốn anh Tạ có thêm con
“Chị mãi không sinh được, mấy nay là anh Tạ gánh hết áp lực thay chị trước mặt bà đấy.”
cảm giác lớn và vô lố bịch ập đến khiến tôi choáng váng.
Tôi đưa tay ôm lấy cổ họng, như thể cơn đau sặc nước biển ngày nào vẫn còn ở đó.
Giữa cơn nực đến điểm, tôi đến bật cười:
“Tại sao tôi không sinh con, trong lòng mụ già đó rõ hơn ai hết.”
“Tôi nói rồi, gái tôi – – con một. Tôi chỉ có một nó.”
“Tùy thôi.” Tạ Độ đứng dậy, thân hình cao 1m88 cao hẳn một cái đầu.
Anh ta đứng trước mặt tôi, cái hoàn toàn bao phủ lấy tôi.
mặt Tạ Độ âm trầm cơn mưa dầm ngoài cửa sổ:
“Hai mươi thì còn gọi là làm nũng dễ thương.”
mươi tuổi rồi, thì không còn đáng yêu nữa.”
“Là ngu ngốc.”
Từng lời từng chữ anh ta nói ra:
“Dương Vãn Chu, tự mình suy nghĩ cho kỹ đi.”
04
Tiếp theo đó, đã tìm đến bảy tám công ty
Không ngoại lệ, tất đều Độ hỏng.
Chuyên ngành của tôi phù hợp với các công ty công mà nhà họ Tạ lại có sức hưởng rất lớn trong lĩnh vực
Anh ta thậm chí còn tuyên bố, công ty nào dám tuyển tôi đừng mơ được mời tham dự hội nghị công nghệ năm sau.
nói đó vừa truyền ra, các ty càng tránh tôi như tránh tà.
Thậm chí vừa thấy ba chữ “Dương Chu”, phòng nhân sự đã không chút do cúp máy.
Tạ Độ gọi điện đến, giọng lười biếng:
“Tiền rồi phải không?”
xin lỗi anh một em vẫn là bà Tạ này.”
Tôi siết chặt tay, tay hằn sâu vào lòng bàn tay thành từng vết lưỡi liềm, lạnh đáp lại ba chữ:
“Không bao giờ.”
Sau khi hôn, Độ cho một thẻ tín dụng không giới hạn.
Trang sức, trang, túi xách hàng có thể chiếc thẻ đó quẹt thoải mái.
Nhưng không thể tiền mặt.
Cuộc hôn này, gia đình này.
Giống như chiếc lồng làm từ vàng ròng.
Hoa kiên cố, ai ai ngưỡng mộ.
lại khiến tôi ngạt thở.
Hôm sau, tôi đứng trước một công ty vệ sinh.
“Lương giờ 30 tệ, 10 tiếng một ngày, trả lương hàng ngày. Nơi làm việc không cố định, tùy theo khách hàng sắp
Người phụ nữ tóc xoăn đưa bộ đồng cho tôi, rồi nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét.
“Kiểu thức như cô, liệu có làm việc động chân
Tôi nhận lấy bộ đồng phục, mỉm cười nói: “Đừng xem thường rất giỏi chuyện này đấy.”
Cha mẹ tôi qua đời khi tôi mười ba tuổi.
Để sống sót, để có tiền tục đi học.
Tôi từng làm phục vụ trong hàng ở trấn, từng rửa xe xưởng sửa ô tô, từng bán quần áo trong cửa hàng thời trang.
Sau khi ở bên Tạ Độ, nhiều người nói với tôi:
“Vãn Chu, cô Tạ không thuộc cùng một thế giới.”
Tôi chứ.
Anh ấy từng đi săn ở từng ngắm cực quang ở Nam Cực.
Bất cứ nơi nào anh ấy muốn đến, đều sẽ treo biển “đóng cửa đón khách quý” chào đón anh.
Còn tôi, trước mười tám tuổi, chưa từng khỏi cái thị trấn nhỏ mình ra.
Mười mấy năm hôn nhân khiến tôi lầm tưởng rằng mình có thể sánh vai cùng anh.
Cứ như trong tiểu cuối cùng sẽ có một cái kết viên mãn.
Nhưng câu chuyện đã kết thúc, cuộc sống tiếp diễn.
Là chuyện cơm áo gạo tiền, là những vụn vặt đời thường.
Là sự khác biệt tầng lớp, mang đến sự lạnh nhạt vô tình và quyền lên tiếng bị tước
Như một lớp cát mịn mỏng manh, ngăn cách tôi Tạ
Ban đầu, chỉ là sự cọ xát nhẹ trên da khiến người ta hơi khó chịu.
Thời gian đi, lớp cát ấy trở thành thứ tra tinh vi nhất.
Từng chút, từng chút một mài mòn da thịt.
Không nhìn không đếm được, cũng không thể xóa sạch.
Tôi thay phục của công ty vệ sinh, nhìn vào gương – người phụ nữ mộc, đeo bất kỳ trang sức nào.
Cô ấy từng điểm kỹ càng, mặc váy cao cấp theo mùa, ly rạng rỡ giữa những người quý.
Là phu nhân nhà hay là nhân viên dọn dẹp cũng vậy thôi.
Con người, phải sống được trước, rồi mới nói đến chuyện danh dự.
05
Tuần thứ hai đi làm, tôi được công đến một tâm triển lãm thuật.
Hôm đó sự kiện, phía triển lãm yêu cầu công ty chúng tôi cử người đến làm
Người làm tôi là một cậu bé mới lớn.
Da ngăm đen, gầy trông thiếu dinh dưỡng, đôi mắt thì đen láy và sáng rực.
Giống như những vì sao bầu
Tôi hỏi: bao nhiêu tuổi rồi?”
“Dạ, mười sáu.”