1
Vào đúng ngày sinh nhật 30 tuổi tôi, chồng tôi dẫn tình về nhà.
Cô ta mặc váy trắng, đi giày cao gót mảnh, ngẩng đầu đầy thẹn, cả nhà:
“Chào mọi người, em là Trần Y
“Lẽ ra không nên làm phiền rồi.”
Tôi mỉm cười bình thản, nói: “Đã biết là không đến, mà vẫn mặt dày vác xác tới? Mất à?”
Sắc mặt Trần Y Y cứng đờ, nép người sau lưng Thẩm Minh Khải như chim nhỏ bị hoảng sợ.
“Cô đến để gia nhập gia này sao?”
tôi mắt tôi giận dữ: “Cô châm chọc đi, tôi hỏi cô có hôn không?”
Anh ta tỏ vẻ không chút e ngại, kéo Trần Y ngồi lên đùi mình.
Hai người âu yếm tình quấn quít không rời.
Tôi nụ cười, nhìn về phía chồng vẫn im lặng từ nãy đến giờ.
mẹ thấy thế
Bố chồng ánh mắt rõ ràng không dám mở lời.
Còn mẹ chồng thì như đã buông xuôi, thở dài nói: “Tiểu Vũ à, chuyện của hai đứa chúng ta không xen vào. trước hai đứa tự đăng kết chẳng hỏi han người lớn, bây giờ muốn ly hôn, chúng ta càng không dám nói gì.”
Tôi cảm lòng lạnh đi một nhịp.
Đúng vậy, hồi đó tôi và Thẩm Minh đăng ký kết hôn ngay trong ngày tốt nghiệp.
Anh ta quỳ gối cầu hôn tôi, nói sẽ xử tốt với tôi cả hỏi tôi có muốn nhân đôi niềm vui không, cưới luôn trong ngày.
đó tôi chỉ mộng về hạnh phúc tương lai, bị cảm xúc làm mờ lý trí.
Tôi cứ nghĩ đình anh ta ý, nếu không thì sao anh ta có được sổ khẩu?
Nhưng hoàn toàn không sau ba năm nhau đại Thẩm Khải lại chưa từng nhắc đến tôi với gia
Tình mà tôi tưởng là đầu ý hợp, lẽ đương nhiên phải hôn nhân.
Trong mắt bố mẹ chồng lại là tính toán sâu không hợp lễ nghĩa.
Là xúi giục Minh Khải sổ hộ để hai âm thầm kết hôn.
Bao qua, dù tôi có gắng nào, trong lòng họ tôi vẫn chỉ là cô gái thực tham tiền.
“Vì bố mẹ không có ý vậy tôi đồng ly hôn với Thẩm Minh Khải.” bình nói.
“Em thực sự đồng ý à?” Thẩm Minh Khải mừng rỡ ra mặt.
“Nhưng có một điều, quyền nuôi con là của tôi.”
“Không đời nào!” Thẩm Minh Khải dữ quát lên. mang họ Thẩm, em đừng mơ tưởng!”
Tôi kiên nhẫn giải thích với anh ta: “Anh sắp có vợ mới rồi, này sẽ có mới.”
“Vậy thì Thẩm Trạch ở với tôi, để con của vợ cũ cản trở ánh quang của anh.”
Lời đầy ý, Trần Y Y quả nhiên ra, nhìn Thẩm Minh Khải đầy mong
Thẩm Minh Khải rất do dự, tuy giữa chúng tôi không còn tình cảm.
Thẩm là đứa đầu tiên của anh ta, học giỏi, thể thao cũng tốt, lại rất có tình cảm với cha.
ta vừa yêu cô Trần Y Y dịu dàng đóa hoa trắng, lại vừa rời bỏ đứa con trai ưu tú.
thôi.”
“Không được!”
Hai giọng nói vang lên cùng lúc.
Ông bố nãy im lặng tiếng: “Tiểu đã 8 tuổi, nó có quyền được lựa chọn.”
“Tiểu Trạch, ông hỏi con, nếu mẹ chia tay, con muốn sống với ai?”
Ánh mắt Thẩm Trạch mang theo vẻ trưởng thành không thuộc về một đứa trẻ cùng tuổi.
cúi đầu nghĩ một lúc, rồi ngẩng lên nói: muốn ở với
Trong khoảnh khắc ấy, tôi như rơi hầm băng, ngón tay run rẩy không thể kiểm soát.
Đó chính là đứa con tôi đã mang nặng đau mười tháng mới sinh ra.
Khi nghén nặng nhất, tôi không ăn được người đi mấy cân.
Vòng eo vốn trắng trẻo thon gọn trở nên thô một ngày còn đột ngột xuất hiện đầy rẫy vết rạn chằng chịt.
Khoảng thời gian đó, tôi thậm chí dám nhìn mình trong gương nhà tắm.
Khi sinh Thẩm Trạch, tôi bị khó suýt mất mạng, phải cấp cứu suốt sáu tiếng mới thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Để sóc tốt hơn, tôi – một sinh viên nghiệp xuất sắc ngành luật – đã từ bỏ cơ hội làm việc tại một hãng luật danh tiếng.
Tôi dạy con học kèm con học bài, đưa con các lớp ngoại khóa, ghi chép chất đầy cả giá sách.
Tôi cứ nghĩ đợi khi đi học rồi, mình có thể thở nhõm.
Không ngờ, bé lại lựa chọn rời bỏ tôi mẹ ruột của nó.
Tôi thấy Thẩm Trạch ngùng nhìn về Trần Y Y.
bắt con học suốt, con mệt lắm. Cô cô có muốn chơi với con
Gương mặt Trần Y Y hơi lại, chóng nở một nụ cười chờ mong: “Tất nhiên rồi!”
Thẩm Trạch vui vẻ chạy tới lấy cô ta: “Cô thơm quá, con muốn mẹ mới của con.”
Tôi như kẻ mất hồn về nhà từ nhà hàng, ngồi bệt xuống ghế sofa,
Chuyện Thẩm Minh Khải ngoại tình, thật ra tôi đã biết từ một năm trước.
Hôm đó đêm Giáng Sinh, Trạch cứ đòi ăn bánh kem.
Tôi đội tuyết lớn, cố gắng chịu đựng cơn đau kinh, phố xếp hàng mua bánh.
Giữa mắt ngưỡng mộ của đám nữ sinh, tôi thấy mình ôm hôn một người phụ nữ khác ngay giữa phố.
Bó hoa hồng thẫm trên tay họ như con dao nhọn, đâm trái tim tôi đến rỉ máu.
ngoại tình, giống như chó đực phải đánh dấu lãnh – chẳng có gì là lạ.
Nhưng là một người phụ nữ tôi vẫn muốn níu giữ hôn nhân
Ít nhất vì Thẩm
Thủ tục ly hôn rất nhanh, Thẩm Minh là người phần lớn tài thuộc về tôi.
Lúc chia tay, tôi cúi người xuống, nhìn thẳng mắt Thẩm Trạch.
“Tiểu Trạch, mẹ dạy con phải người có trách nhiệm.”
“Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm với hành động của mình.”
sâu hơi, cố nước mắt nói: “Nếu con cảm hành vất vả, có thể với mẹ thay đổi.”
“Nhưng nếu con sự người phụ nữ khác làm mới, thì mẹ sẽ không bao giờ cần con nữa.”
Có vẻ bị giọng nói túc của tôi làm cho sợ, Thẩm Trạch ngẩn người mất một lúc.
“Mẹ con thấy ở mẹ áp lực quá, không vui.”
“Cô và đưa con đi công viên, mua nhiều đồ chơi thích. Những đó, ở với mẹ đều không có.”
họng tôi nghẹn đắng, buốt.
Trạch – từ lâu mong được đi chơi viên với gia đình, nhưng Thẩm Minh Khải luôn viện cớ bận việc để chối.
có bố đi cậu bé trai thể cảm thấy vẹn niềm vui.
“Mẹ cũng từng mua cho nhiều đồ chơi mà.”
“Nhưng... con đồ cô Trần tặng hơn.” Thẩm Trạch buồn bã nói, không ngẩng đầu nhìn
Ngay khoảnh đó, tôi chợt bừng
Đã bao lần tôi thầm khóc trong đêm, không hiểu vì sao một mối tình từng khiến bao người ngưỡng mộ lại biến một cuộc hôn nhân ám?
đã cố trang điểm, luyện để đổi bản thân. Nhưng dù có Thẩm được người người khen ngợi, tôi vẫn không thể được ánh mắt của anh ta.
ta từng nhiều lần nói:
“Tống em chẳng hiểu gì cả.”
“Tống Vũ, không thích như vậy.”
đây, cả con trai tôi đang nói tôi điều đó.
Không phải không có — không
Từ nhỏ đến lớn, đồ chơi của thằng bé chất thành một núi nhỏ.
Thứ chưa thấy, gì chưa chơi?
Chẳng qua là — không còn thích người mẹ này nữa mà thôi.
Tôi đứng cúi xuống nhìn gương mặt con, giọng gần như lạnh băng:
“Thẩm Trạch, từ giờ phút mẹ mình cắt đứt quan
Chương sau ai không load được truyện link ra trình duyệt ngoài bật ẩn danh rồi dán link vào lại đọc giúp nheee