Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

“Chi phí nuôi dưỡng đến khi con trưởng thành, mẹ cấp đầy đủ. lại, tùy số phận định đoạt.”
03
Tôi đến ngân hàng xử lý lại sản có, đó bắt taxi nhà mẹ đẻ.
Bình chúng tôi rất ít liên lạc. Khi nghe tôi và Thẩm ly tôi cũng không có ứng gì đặc biệt.
Chỉ nhàn nhạt nói câu: “Chuyện của con, con tự quyết định.”
Nhưng khi nghe tôi nói không cần Thẩm Trạch nữa, bà đánh ngay chiếc ấm nước trong tay, “choang” một tiếng trên nền gạch men.
“Con đừng có bốc đồng!”
“Đây là quyết định sau khi đã suy nghĩ kỹ của con. Từ nay về sau, sẽ không quan tâm nó nữa.”
Mẹ tôi không thể tin nổi: “Nó là con trai của con! Con là mẹ nó!”
“Nó con của nhưng con có mỗi đứa con.”
Mẹ tôi sững sờ nhìn tôi: “Ý con là vậy?”
con. Con cũng là con gái của ba con, nhưng ông ấy chưa bao giờ quan tâm đến con. Con vẫn sống đến 30 tuổi thôi.”
Mẹ tôi im một lúc, hỏi: “Con đang mẹ
Tôi bước tới, cúi nhặt từng mảnh vỡ trên sàn, dùng khăn lau sạch nước.
Sau đó, tôi nhẹ nhàng ôm lấy mẹ.
đâu, mẹ. Con chưa từng trách mẹ.”
Vào thời đại ấy, phụ nữ ly hôn đâu dễ sống.
Huống chi, phải nuôi thêm một đứa con vướng bận là tôi.
Cha ruột tôi không tôi, chê tôi là con gái, rồi đi con nối dõi với đàn bà
Chỉ có người phụ nữ nghiệp, gầy gò khắc khổ ấy, ôm chặt tôi giữa cơn gió lạnh, nuôi tôi lớn lên trong tháng ngày thốn.
“Thẩm Trạch nhận tiểu tam làm mẹ ruột, sẽ không bao giờ tha thứ cho nó.”
Tôi không phải bốc đồng hay hành động trong cơn giận nhất thời.
Chính đêm Giáng Sinh giá rét ấy, tôi tận mắt chứng kiến chồng ngoại tình.
Khi về đến điều đón tôi lại là tiếng giận dữ của Thẩm Trạch: “Mẹ, sao mẹ đi lâu vậy? Bánh kem của con đâu?”
Trong nhà thì ấm áp, còn trên đầu tôi, bông tuyết tan thành nước, chảy lạnh theo cổ.
Tôi run rẩy nói: “Mẹ có việc xuất.”
Thẩm Trạch tức giậm “Hừ! Việc gì chứ! Mẹ xấu! Con không thích nữa!”
Nó giật mạnh túi bánh ra: “Bánh lạnh rồi, không ăn nữa!”
Và đó mới chỉ là sự khởi
bức màn gia đình hạnh phúc bị xé toạc, tôi bắt nhìn ra nhiều chi hơn.
Ví dụ:
Thẩm Minh Khải thường phòng khách sạn vào thứ Sáu, đến Chủ nhật lại giả vờ vừa đi công tác thở dài: “Ở bên ngoài anh rất vất
Y Y để lại gì đó trong túi áo ta một cách tình” – như son phấn nền.
Thẩm Khải đã nhiều lần đưa Thẩm đi gặp Trần Y Y, còn dặn con không được lỡ miệng.
Thằng bé ngoan, chưa từng kể tôi, nhưng lại viết vào nhật ký.
Để rèn luyện khả viết từ nhỏ, tôi con nhật ký mỗi ngày, không thì ghi bằng phiên âm.
Hôm đó, khi tôi dọn bàn học tình cờ thấy mấy dòng non
“Hôm nay con rất vui. Con còn muốn chơi cô xinh đẹp
04
Những ngày sau đó, tôi đăng ký một lớp luyện thi TOEFL.
Mỗi tôi đeo ba lô, học từ bài tập, luyện nói.
Cảm giác bận rộn quen thuộc ấy khiến tôi như được trở lại năm hai mươi đầy nhiệt huyết.
Mang theo ước mơ, bước vững vàng.
Tôi băng từng con phố, ngõ của thành phố này, không là vợ của một người ông, không là mẹ của một đứa trẻ.
Tôi chỉ là chính tôi.
tháng trôi qua, tôi nhận được thư trúng tuyển chương trình của Đại học Mỹ.
lên đường, tôi đến gặp đình Thẩm Minh Khải.
Vẫn là biển số nhà quen thuộc ấy, thậm chí thảm trước cửa cũng chưa thay.
“Đinh đoong~~”
Chính Thẩm Trạch ra mở cửa tôi.
Nó mặc áo hoodie cũ, quần jeans xanh thấy lúng
Khẽ nói: “Mời vào.”
Tôi đặt sách đồ chơi mua cho Thẩm ở ngay cửa, rồi bước vào căn phòng bó bao năm trời.
Ngẩng nhìn quanh phòng khách, tôi ngạc nhiên nhận ra nơi này gần chẳng thay đổi gì.
“Thẩm Minh Khải, anh nghèo đến mức lấy vợ mới mà không thèm sửa sang nhà lại sao?”
Tôi thật thể hiểu nổi: “Bọc ghế sofa sắp bung ra rồi, sao không mua cái mới?”
Minh Khải lập tức đỏ mặt, tức tối nói:
“Cô tưởng ai cũng như cô chắc? Y Y đảm đang, biết điều cô nhiều!”
ấy chẳng bao giờ đòi hỏi cái kia, lại rất biết quản lý tài chính.”
Tôi nhìn sang Trần Y.
Cô ta giữ dáng vẻ thẹn như đóa hoa trắng, nhưng khuôn mặt thì tròn hẳn lên.
Trần Y Y xoa nhẹ bụng tựa vào người Khải nói:
“Chị Tống Vũ, quản lý một gia đình thật sự rất vất Em chồng rồi mới làm một người vợ tốt khó đến nhường nào.”
“Huống chi bây giờ Thẩm Trạch có em trai, em lại càng phải tiết
khẽ cười “Thật sao?”
Nếu tôi không nhìn nhầm, trên tủ trưng ngay cửa, đang xếp cả chục hàng hiệu mới nhất trong
Trên cổ và Trần Y Y toàn là trang mới của bộ sưu tập lá đám.
Ngay Minh đã thay thắt thành hàng Hermès.
Nhưng mà, giờ ly hôn rồi, họ tiêu tiền thế nào tôi chẳng có quyền quản.
gọi Thẩm Trạch lại, cẩn thận hỏi tình hình học tập đây.
Khi nghe nó nói kỳ giữa này đứng thứ 15 lớp, tôi không khỏi lo lắng.
Vội vàng lấy tay hỏi: “Con lúc nào cũng đứng nhất, sao lần này lại thế?”
“Con bỏ sót một câu hỏi lớn, không làm.”
nghiêm giọng: “Sao bỏ được? Không phải con tra lại rồi sao?”
Thẩm có vẻ xấu hổ: “Con… con…”
Nhìn nó ấp a ấp úng mãi không nói càng mất kiên nhẫn.
Tiện tay cầm lấy cây roi lông gà quất vào nó.
Còn kịp đánh, Thẩm Trạch đã “oa” khóc òa.
Thẩm Minh Khải tức giật lấy roi từ tay tôi, giận quát:
“Chỉ là một lần thi không tốt thôi mà, gì dữ vậy?”
“Còn định đánh con Như thế sẽ lại bóng ma tâm cho Tiểu Trạch đấy!”
“Chuyên gia đều nói, phải bạn với con, để con học trong niềm vui.”
Trần Y Y bước đến góp lời:
“Đúng đó Tống Vũ, bây là thời nào rồi, chị còn kiểu giáo dục roi sao?”
nào cũng bắt sách, luyện đề, hại mắt đấy.”
Trạch của chúng ta ưu tú như vậy, có gì mà học được chứ.”
hai người này nói toàn lời ba xạo, Trạch cũng ngừng khóc.
Nhưng nó vẫn dùng tay dụi mắt liên tục.
Đó là chiêu trẻ thường dùng — lén người lớn qua kẽ tay để dò xét phản ứng.
Sau đó mới quyết định có nên khóc hay không.
Từ nó đã có tật này, từng bị đánh vài ra trò, sau đó mới không dám tái phạm.
Giờ tái diễn — nhưng, nó còn là con tôi nữa.
Để tránh mang tiếng vợ cũ, mẹ cũ mà can thiệp sâu, tôi rút chiếc thẻ ngân hàng đưa cho Thẩm
Rồi vội vã xuống rời đi.
05
Chỉ là, tôi không ngờ lần gặp Thẩm Trạch mười sau đó.
Nó 16 tuổi, mặc đồng phục học sinh, đang đứng dựa tường cùng mấy cậu bạn ở hành lang.
Một cô đứng ở lang, khóc thít.
Trạch vẫn giữ nét mặt quen thuộc, nhưng ánh mắt đã mang vẻ u uất của tháng.
Bao năm chúng tôi rất ít khi gọi video.
Chỉ những dịp lễ Tết, tôi cho nó những món đồ con tuổi mới lớn thích: giày thể máy chơi game, bàn phím...
lấy bình bước chậm về phía trước.
Tiếng giày cao gót gõ trên nền gạch bóng loáng vang lên rõ ràng. Một cô giáo để thấy tôi, tiến lại hỏi:
“Cô là của Leo phải ạ?”
“Vâng, là tôi.”