Ly Hôn Trong Ngày Sinh Nhật
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Minh Khải, anh hét cái gì? Thẩm bây là tôi nuôi!”
Không ngờ tôi thẳng như vậy, mặt Thẩm Minh Khải tức đỏ bừng.
Trần Y Y lại bước lên, nói:
“Chị Vũ, chị biết anh bận rộn cỡ nào mà. Giờ con chị gây chuyện, không cho ta nói một
“Những năm qua chị có đâu, giờ mới về đã muốn làm mẹ rồi sao?”
Tôi lạnh: dám nhận cái danh ấy đâu. Dù thằng này nhận cô là mẹ, tôi chỉ là con gà ngốc tiền thôi.”
“Đã có bố mẹ chính thức ở đây rồi, tôi xin phép đi
Chuyện mấy đứa nhỏ đánh nhau, cứ vợ này xử lý xong.
Ai ngờ Thẩm đột nhiên hét to: “Mẹ không đưa con về nhà sao?”
nó hoe, ngoan cố nhìn tôi chằm chằm.
“Mẹ không con về sao?”
Về nhà ư? Về nhà nào?
Biệt thự của tôi phải là của nó, mà nhà Thẩm Minh Khải giờ cũng chẳng còn là nhà của nó nữa.
“Được rồi, theo mẹ.”
Tôi đưa Thẩm Trạch về tận rồi định quay người rời đi.
Nó nhẹ nhàng kéo vạt áo tôi: “Mẹ không muốn vì con đánh sao?”
Tôi biết nó muốn nói gì, nhưng vẫn lạnh lùng trả với sự tàn nhẫn của một người trưởng thành: “Chuyện đó để ba mẹ con lo.”
Nỗi buồn trong mắt nó gần như tràn ra “Tụi ‘Địt mẹ mày’, chúng nó chửi như thế lắm.”
“Nhưng từ khi mẹ về, con nghĩ đến mẹ… nên con không kìm được.”
Tôi lặng nó một lúc: “Lần sau đừng như vậy nữa, mẹ không muốn con dùng bạo lực để giải quyết đề.”
Nó hơi bối rối nhìn tôi: “Vậy con làm gì?”
Tôi mỉm cười: “Hãy tìm mẹ. Hoặc tìm Leo, nó hơn con vài tháng, có thể gọi nó là anh.”
Chuyện sau đó tôi xen vào nữa, chỉ biết cứ nhải suốt việc muốn dạy “em trai” chơi bóng rổ.
cẩn thận lấy quả bóng có chữ ký của ngôi sao NBA ra
Tôi nghĩ hai đứa chắc chắn sẽ nhau lắm.
Một đứa như mặt đứa kia lại khao khát hơi
07
Thành tích học tập của Thẩm Trạch tiến bộ vượt bậc, TOEFL đã vượt mốc 100 điểm.
Leo còn đặc biệt rủ nó đi nhà mừng, hai đứa ngồi cạnh nhau, thân thiết chẳng khác gì anh lên từ bé.
lái xe đưa Leo trường nó còn phải tham gia buổi tập đội tuyển.
Thẩm Trạch ngồi trên không còn giữ vẻ rụt rè ban đầu, nó mái tựa lưng vào chủ động với tôi.
“Mẹ dạo này có bận lắm không ạ?”
“Cũng tạm, đôi phải làm thêm giờ.”
“Ồ, dạo thứ hạng của con tăng cô giáo khen con mấy lần liền đấy.”
Nó lén quay sang — ánh mắt chẳng khác nào một đứa nhỏ mong mẹ ôm lấy, khen ngợi câu.
“Con làm rất tốt, muốn mẹ gì nào?”
Nó hơi bất ngờ, có vẻ không tôi chủ động nói vậy.
Sau khi suy nghĩ một lúc, nó nhẹ giọng hỏi: “Con… có thể xin tiền không ạ?”
“Đương nhiên rồi. muốn bao nhiêu?”
Lần này, nó nghĩ lâu hơn, như thể đang tính toán gì đó.
“Ba trăm được không ạ?”
“Với một đứa trẻ vị thành niên thì số tiền hơi nhiều một chút.”
“Nhưng mẹ tôn trọng định của con, mong con sẽ sử dụng nó đúng cách.”
Đôi Thẩm Trạch như bừng sáng: “Mẹ yên tâm đi, mẹ…”
Từ “mẹ” ấy, vẫn là khoảng cách không thể vượt qua giữa chúng tôi. Thời gian có thể che mờ sẹo, nhưng nỗi đau vẫn khắc sâu tận tủy.
khi xe, Thẩm Trạch vui vẻ quay lại nói với tôi: “Tạm biệt mẹ!”
Tôi cười vẫy tay, chú nhìn theo bóng lưng nó đang nhảy chân
“Đinh đinh” — tiếng thông báo tin nhắn vang lên, trợ đến:
“Tổng giám đốc Tống, tài chính của Thẩm Khải vấn Gần đây anh ta liên tục vay mượn lấp chỗ trống, suýt thì làm nổ thẻ tín dụng. Không loại trừ khả biển thủ công quỹ.”
“Nhưng có Trần Y Y biết gì. À, còn một việc — Tiểu Trạch dùng thẻ phụ đặt một chiếc túi hàng hiệu, giá tệ.”
Trạch?” — tôi không kìm được, giọng hẳn mang theo sự lắng mà chính tôi cũng không nhận ra.
“Vâng, còn bản riêng cho sinh nhật nên mới như vậy. em không nhớ ai trong nhà đang có sinh nhật đây.”
Cô lại lắm chuyện: “Không lẽ Trạch có bạn gái rồi? Nhưng cũng đâu tiêu hoang như thế.”
“Em nói này sếp, chị đừng có lạnh như vậy. Ở Mỹ ngày nào cũng nhìn ảnh con trai, về rồi cũng không động mời nó ăn bữa cơm…”
Cô cứ luyên thuyên, tay tôi thì bất giác siết chặt lại.
299.800.
trăm nghìn.
Không ai nhà tôi sinh vào mùa hè, có một người — Y Y.
Tôi nhớ rõ, là đêm oi ả bị mất điện.
Tôi muốn nhờ Thẩm Minh Khải lái xe đưa tôi và Thẩm Trạch đến nhà ngoại, nhưng anh ta cứ loanh quanh phòng thay đồ.
ta nói buổi tối phải đi với đối tác làm ăn.
Tôi thấy anh ta thay đến ba chiếc cà vạt, đeo cả cặp khuy măng-sét cất từ lâu.
Trong lòng tôi mơ hồ dâng lên một dự cảm — tôi không muốn tin.
anh rời đi, Thẩm Trạch lóc, nóng.
Tôi không mình lấy đâu ra dũng khí, ôm con chạy nhà bắt taxi, nói với tài xế: “Tới nhà Tây T.”
Tôi không có phải Thẩm Khải đã tuỳ tiện nói cái tên.
Tôi lúc đó như người đang chìm, bám víu vào khúc gỗ cuối cùng.
Nhưng đã sớm nhìn thấy — dáng vẻ hai người họ, không hề e dè.
Thẩm Trạch ngủ yên trong vòng tay còn tôi thì nước mắt rơi mưa chỉ trong một khoảnh khắc.
ngào nói với tài xế địa mẹ.
“Chị ơi, chị vẫn nghe đó Em có nói nhiều quá không?”
Tôi cố gắng bình tĩnh: sao, tôi hiểu rồi.”
Lý trí mách bảo tôi, Thẩm Trạch sẽ không ngu đến mức lấy tiền của tôi để đi mua túi xách.
Nhưng ảnh bé lòng Trần Y Y mười năm trước vẫn luôn là cơn ác mộng dai dẳng tôi.
Trong cuộc hôn nhân đó, chồng tôi ngoại còn con thì từ chối tôi.
Thật quá thất
Tôi nghĩ sẽ bao giờ gặp lại Trạch nữa — nhưng dường như số đã cho chúng tôi một cơ hội thứ
Tôi phải trân trọng điều đó.
Sau về nhà, Leo lén đến nói nhỏ: “Mẹ ơi, con Tiểu Trạch thích một cô gái đó
“Nó nói với con à?”
“Không, không nói. Con tự quan sát ra thôi.”
Tôi bật cười hỏi: “Vậy con ‘quan sát’ được gì nữa nào?”
“Đừng cười nữa mẹ, Tiểu Trạch cứ nói chuyện với một tài khoản có ảnh đại diện con gái, chắc thật sự đang rồi!”
Trong nửa năm tiếp theo, thành tích học tập của Thẩm Trạch không ngừng tiến lần nào cũng thưởng.
100 300 ngàn, ngàn nó là tôi cho.
Tôi chưa bao giờ hỏi nó dùng tiền làm gì.
Cuối mùa đang nạ thì điện thoại
“Chào cô Tống, con cô là Thẩm Trạch vừa cảnh sát vì bị mẹ kế tống với số tiền lớn. Mong cô đến công an một chuyến.”
Câu nói này như đòn trời giáng khiến tôi choáng váng. Thằng bé này rốt cuộc định làm gì?
Khi đến nơi, Minh Khải lên điên:
“Thẩm Trạch, con đang làm cái quái gì vậy? Muốn tiền thì trả lại cho con là con cảnh sát làm gì chứ?!”
“Các anh công an à, còn nhỏ, không hiểu chuyện, đang bốc đồng Mong các anh lập án!”
cả cảnh sát quanh đều nhìn về phía Thẩm Trạch.
Và lúc này, nó lại thể hiện sự kiên định bất ngờ:
“Dì ta tống tiền Không chỉ vậy, dì ta còn đe dọa tôi, bắt tôi hại chết
“Tôi toàn bộ đoạn ghi âm và tin nhắn lại.”
Nó từ tốn lấy ra một chiếc USB, đưa cho cảnh sát.
“Thẩm Minh Khải, ba bênh dì ta đến mức này, chẳng lẽ bacũng có phần?”
Thẩm Trạch lúc này như một con báo con, đầy khí thế và sát khí.
Leo đi cùng tôi không nhịn được mà thốt đầy khâm phục: “Mẹ ơi, trai ngầu quá trời luôn!”
Tôi kéo Thẩm Trạch ra một đưa cho nó nước ấm.
Vừa nhìn thấy nó òa khóc, nức không tiếng.
Cuối cùng, tôi cũng nối toàn bộ sự thật:
Thẩm Minh Khải thực sự đã biển thủ công quỹ. Trần Y Y vì muốn giúp anh ta chỗ hổng chính nên đã làm liều.
Thấy mua sắm cho Thẩm Trạch rộng tay, cô ta liền nảy sinh lòng tham.
Muốn lợi dụng Thẩm Trạch để moi Thẩm Khải đã ngầm ý.
“Con là không được, vì đó là tiền của mẹ.”
“Con mẹ ở ngoài vất vả con hồi con còn rất hình như lần nào mẹ đi làm về áo cũng ướt đẫm mồ hôi.”
“Con cũng không hiểu sao mình lại được điều đó.”
“Chỉ rằng, ở nước ngoài, mẹ chắc còn hơn nữa.”
Vì vậy, Thẩm Trạch đã “lấy gậy ông đập lưng ông” — dâng hết tiền tôi cho lên tay Trần Y Y, đồng thời giữ đầy đủ chứng cứ.
“Mẹ sư, con rất muốn biết luật là người như thế nào. đã nhiều sách về con biết bà ấy sẽ bị án.”
“Mẹ từ khi mẹ trở về, con không dám nói Con sai rồi, con thật sự sai rồi!”
“Dù khi đó còn rất làm tổn thương mẹ thì vẫn tổn thương.”
“Con sẵn sàng gánh trách nhiệm, mẹ có thể cho con một cơ hội để sửa sai không?”
Nước mắt tuôn đầy gương Trạch, tôi lên không trước mắt chỉ là màn nước, lâu sau tôi mới chạm lên má nó.
Tôi nghe chính mình nói:
09
Tôi đưa Thẩm Trạch trở về biệt thự luôn có căn phòng được chuẩn bị sẵn cho nó từ rất lâu.
Leo cười, nó đi tham quan: “Nhìn xem, Trạch, mẹ chuẩn bị mọi thứ em lâu rồi.”
Thẩm Trạch nhìn bằng ánh mắt phức tạp.
“Tiểu có người mẹ nào là không yêu con của mình cả.”
“Mẹ có tim, cũng đau. Nên phải can đảm hơn một chút, hãy ôm lấy mẹ đi.”
Dưới ánh nhìn khích của Leo, Thẩm Trạch từ từ bước đến, chúng tôi có cái ôm đầu tiên sau mười năm xa cách.
Chuyện Thẩm Minh Khải biển thủ công quỹ bị chính ký của anh ta tố cáo.
Một kẻ ích kỷ, vô tình như anh ta, không nổi lòng người là điều nhiên.
đã viết giấy bãi nại cho Trần Y Y — sao cô ta cũng còn đứa nhỏ.
không phản đối điều đó.
Lỗi lầm của đàn ông, không cần bắt phụ nữ gánh chịu.
năm qua, Trần Y không thể nói là tốt với Thẩm Trạch, nhưng cũng không là quá
Bước ra khỏi biệt thự lần trời trong xanh đến lạ.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm chưa có.
Tất cả tổn thương và phản bội đều để lại dấu vết, tôi từng tự mình xoa thuốc chữa lành trong những đêm cô độc.
tự cứu lấy có thể vượt qua cả.