Ngay lập một giọng nói vang lên
“Mẹ, sao mẹ lại đến? không làm nên chỉ gọi cho dì Cao
Tôi nhìn về phía Leo — thằng bé phục mới tinh, làn rám nắng, dáng người cao rắn rỏi hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa.
Giọng bất giác dịu xuống: “Con mới sợ con chưa quen.”
à, ổn. Chỉ là có chút thuẫn nhỏ với bạn cùng lớp.”
Nó liếc nhìn về mấy cậu trai bên hành lang: “Các bạn đó quấy rối bạn nữ, đó là phạm pháp luật.”
Tôi có chút sững quay sang nhìn giáo viên.
“Chị là mẹ của Leo đúng không, mời chị đến văn phòng một chút.”
“Trong ra chơi, Leo thấy mấy bạn nam kéo tóc và mặt, vai của bạn nữ tên Nhã, nên đã lên tiếng ngăn cản. Hai bên có qua tiếng lại, nhưng không xảy xô xát.”
“Leo kiên quyết đòi báo công an rằng hành vi là trái pháp luật. Nhưng quy định trong nước, trường thường sẽ xử lý nội bộ nên tôi đã mời phụ huynh bên đến.”
Tôi khẽ gật giáo viên rằng đã hiểu.
Leo là một cậu bé gốc Hoa tôi nhận nuôi ở Mỹ. Cha em đã qua đời, em được đưa vào trẻ mồ
Trong những năm tháng tôi khắc khoải nhớ Thẩm Trạch, Leo là chút an ủi nhỏ nhoi cho việc đã từ bỏ chính con ruột của mình.
“Leo, chuyện này tạm thời không cần đưa ra pháp luật xử lý.”
không muốn giảng dài dòng cho Leo về sự khác biệt giữa và thực từng quốc gia, tôi nhắc
“Chúng ta cần nghĩ đến cảm nhận bạn nữ và gia đình bạn
Quả nhiên, nghe vậy Leo lập tức hiểu ra, chỉ gật đầu rồi không nói thêm.
Tôi không giấu vẻ dò xét, đưa mắt nhìn Thẩm Trạch và nhóm bạn của nó.
Nó đứng không ngay ngắn, ràng không phải nhóm, cũng không đủ gan quấy rối bạn
Chắc chỉ là đàn theo cậu đi giày AJ kia thôi.
Tôi khẽ cười lạnh trong lòng — đúng gen Thẩm Minh Khải không khá nổi.
Không lâu sau, phụ huynh các học sinh khác cũng lần lượt đến nơi.
Không ngoài dự đoán, vừa thấy tôi, Thẩm Khải liền trừng mắt, ngạc nhiên lên: “Cô! Cô...”
Tôi giơ tay ra bảo anh ta giữ im lặng.
Quả nhiên, phụ huynh của Minh Nhã chọn cách dĩ hòa vi
Gia đình bên kia có tiền thế, đưa ra một xấp tiền bồi thường, tuyệt nhiên không có một lời xin lỗi.
mọi người rời đi, cuối cùng Thẩm Trạch mới dám ngẩng đầu nhìn mẹ về sao?”
“Ừ, công ty chút việc, mẹ sẽ ở lại trong nước một năm.”
là… là con của mẹ ạ?”
“Leo là nuôi của mẹ.”
Thẩm Minh Khải không “Cô cũng không báo một nhau ở phòng giám thế này có ra gì không?”
lạnh anh ta: đâu định gặp lại các người, là trùng hợp thôi.”
“Cô về mà không định gặp Tiểu Trạch? Thằng bé lớn chừng này rồi, trên làm gì người mẹ nào nhẫn như cô!”
“Hồi đó là nó khóc lóc tiểu làm mẹ! không có con trai
Thẩm Minh Khải nhìn tôi đầy kinh ngạc, dường như không thể tin được tôi lại “ghi thù” đến mức này.
đó nó còn dại, làm hiểu chuyện được.”
Tôi bắt đầu kiên nhẫn: “Thẩm Minh Khải, rốt cuộc anh muốn nói gì?”
Khi xưa thì ôm chặt con, giữ khư khư tiểu tam, quyết không buông tay — giờ lại đổi thái
Giọng Thẩm Minh Khải nhỏ một chút: “Em biết đấy, Trần Y Y sinh cho anh một đứa nữa, bao nhiêu thứ phải tiêu xài, áp lực công việc của anh rất lớn.”
Tôi nhướn mày: “Tiền chu cấp cho Thẩm Trạch, tôi vẫn hằng năm.”
“Tiểu Trạch muốn đi du học, em giúp nó một chút đi. Thẻ lương của anh giờ Trần Y Y giữ, không dễ gì động vào.”
Tôi hiểu rồi — chắc chắn Trần Y Y muốn chi tiền việc du học Trạch, còn Thẩm Khải thì lại bắt đầu trỗi dậy tấm người cha.
“Anh để tiền cho đứa con nhỏ, còn muốn vợ nuôi đứa con lớn à? Lòng tự trọng anh để đâu vậy?”
Một kẻ sĩ diện Thẩm Minh Khải, giờ lại hạ mình đến xin tiền cho con, khiến tôi lạnh cả — chuyện này chắc đơn giản vậy.
Quả nhiên, anh ta cười rồi nói tiếp: “Chuyện này với em khăn gì. Dù sao Trạch cũng là của em
Tôi nhìn khá nó vẫn không dám nhìn tôi, trán lấm mồ hôi.
“Thẩm Trạch, sao con muốn đi du học? Ở nơi đất khách quê người, rất cực khổ.”
Nó do dự một rồi nói: “Nước ngoài kiện tốt hơn, dễ kiếm việc hơn.”
Thấy tôi không nói gì, nó lại bổ sung: “Trong lớp con cũng có mấy bạn đi du học.”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: 18 tuổi, mẹ vẫn có nghĩa vụ cấp cho con. Nếu con muốn đi du học, mẹ sẽ hỗ trợ.”
Vừa lời, Thẩm Minh Khải cười toe: “Tiểu Trạch, mau cảm ơn con đi, lúc quan trọng vẫn là mẹ ruột mới lo cho con!”
Thẩm Trạch môi, giữa chúng đã lâu lắm rồi không còn cách xưng hô ấy.
Tôi vội đi có việc thì gọi
Leo nhanh nhẹn cầm lấy túi xách của tôi, tiễn tôi bãi đỗ xe.
“Mẹ ơi, Thẩm Trạch sự là ruột mẹ sao?”
“Sao? Con không giống à?”
“Mẹ ơi, con thật sự không giống chút nào, con bối rối quá.”
“Leo, để tâm những chuyện đó. Con học thật là đủ rồi.”
Trên đường quay lại công ty, tôi gọi cho trợ lý Cao Khiết.
tra tình tài chính của Thẩm Minh Khải và Y
Mười trước, Thẩm Minh Khải đã là quản lý trung của một công tài những năm gần đây cũng chưa từng có vấn đề gì lớn.
Thẩm Trạch học tư, học phí hề rẻ, tỏ tài chính anh ta
Vậy lý gì khiến một kẻ hám danh sĩ diện như anh ta lại phải dày mặt nhờ tôi trả tiền?
06
Tôi một căn hộ cấp ở đối diện sắp chỗ ở cho Thẩm Trạch.
Trên đường đi, cả hai chúng tôi đều im lặng.
Tôi cốp xe, lấy túi đồ vừa mua siêu thị, Thẩm vội lại xách
Dọn dẹp xong xuôi, tôi hỏi: “Con xem còn thiếu gì không?”
nhìn tôi, một lúc lâu mới lấy hết dũng khí để nói: “Cảm ơn… mẹ.”
cách do dự của thằng bé khiến hơi bực — tôi nhớ hồi nó không như vậy, thậm chí còn có phần gan lì.
“Những năm ba con đối xử với con thế nào?”
“Ba rất bận, toàn là Trần con.”
“Ồ, cô ta đối xử với con ra sao?”
“Dì ấy… cũng được ạ. Nhưng sau khi em trai đời, dì ấy không còn để ý tới nữa.”
Kết cục Trạch điều một người trưởng thành đã sớm dự đoán được.
Một người cha phản ích kỷ. Một người mẹ kế trèo lên bằng quan hệ bất chính. Họ có thể mang lại cho thằng bé cuộc sống ra sao?
Nhìn lo lắng, an của Thẩm Trạch, tôi thấy có chút thương hại.
Nhưng sự thương hại ấy là thứ cảm thông nhỏ nhoi của lớn dành cho đứa trẻ.
phải là tình yêu thương của người mẹ dành con ruột của mình.
Mãi đến lúc tôi mới ra: thì ra tôi lại người có trái sắt đá vậy.
“Thẩm Trạch, con cứ yên ở đây. ngày sẽ có người việc đến nấu cơm, dọn dẹp. Con chỉ cần học tiếng Anh cho tốt, chuẩn bị nộp sơ đi du học.”
Tôi cầm túi xách lên, nói:
“Mẹ sẽ chịu trách nhiệm cho việc học và sinh hoạt của con.”
Nhưng nhiều hơn nữa... là điều không
Thời gian sau đó trôi qua như chớp mắt, vừa họp xong một cuộc họp dài lê thê, tôi được cuộc gọi đồn
“Xin chào, cô Tống phải không? Con cô – Thẩm đã đánh nhau với bạn học, đối phương bị gãy mũi.”
Tôi vàng theo trợ lý đến, suốt đường đi cứ nghĩ mãi cũng không tưởng nổi dáng vẻ Thẩm Trạch khi đánh người.
Thằng bé như con con bại trận, co rúm ở góc, đồng phục lem luốc, phủ đầy
“Thẩm Trạch, con có bị thương không?”
Nó lắc đầu, vẫn im lặng nói gì.
Tôi quay hỏi cảnh sát: “Chuyện gì ra vậy?”
là Trạch đang nói chuyện bạn trong ngõ nhỏ, đang nói thì xảy ra cãi, đánh nhau.
nguyên nhân cụ thể cả đám trẻ đều không ai chịu nói.
Thẩm Minh cũng tới, còn dẫn theo cả Trần Y.
Cô ta trông đầy đặn không còn yếu đuối như hoa tàn, ngược lại còn xinh hơn vài phần.
Vừa bước vào, Minh đã gào ầm lên: “Thẩm Trạch, con làm ơn ba bớt lo được đi làm kiếm tiền nuôi nhà mà suốt ngày bị con gây chuyện!”
Thẩm Trạch vẫn giữ tư thế cũ, không nhúc nhích, như thể chẳng nghe thấy gì.