Trang đang được thử nghiệm. Truyện được sưu tầm và dịch bằng Tool AI. Nếu trùng xin vui lòng liên hệ để page tạm thời tắt truyện đó 1 tháng.

Món Nợ Mang Tên Cha

Chương trước Chương sau
Chương 1

1

Đêm giao thừa, mẹ đang nấu ăn trong bếp, tôi thì phụ giúp bên cạnh.

vừa món ăn ra phòng nhiên nghe chuông điện thoại chói tai vang lên.

Là điện thoại của mẹ tôi.

Mẹ bận, nên tôi nhấc máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng ông khàn khàn:

“Là Thục phải không?”

Tôi không ra giọng người đàn ông đó là nên lịch sự đáp:

“Chú muốn tìm mẹ có việc gì

Người đàn khựng lại một chút, giọng lập tức trở hống hách:

“Ba đây! Tên là Kỷ Chí Văn!”

một gáo nước lạnh thẳng vào người, tôi lạnh cả sống lưng:

“Đồ lừa đảo, cút đi!”

Chưa kịp để tôi cúp máy, người đàn đã vội vàng phân trần:

nói rõ với con mồm còn hôi sữa như mày, đưa điện thoại mẹ đi, đưa anh mày được…”

Tôi tức bật “Có bệnh thì đi chữa, đừng có phát điên trước mặt chúng tôi!”

Nói xong, tôi cúp máy, lập tức chặn và báo cáo làm phiền.

Làm xong mọi thứ, đầu óc tôi bất giác quay những ức từ hơn mười năm trước.

đó, tôi mới mười hai tuổi.

Một hôm, ba tôi đi làm về, mặt mày u ám, thấy cầm bài ra xin chữ ông tát tôi một cái rồi quay lưng vào phòng làm việc.

Sau này mới biết, hôm giỗ ngày mất của “bạch nguyệt quang” người nữ ông từng yêu, cũng là ngày con trai bà bị chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu.

Ba tôi mình phòng, hút liền hai thuốc, rồi đưa một định vĩ đại—

Ông muốn vợ con, đưa con trai của “bạch nguyệt quang” ra nước ngoài chữa bệnh.

Tất mẹ tôi và hai anh em tôi toàn hề hay biết.

Đến khi bạn thân thích kéo tới đòi nợ, tôi mới bàng hoàng phát ba đã bỏ trốn.

Không để lại một đồng.

Toàn bộ tài bị ông chuyển đi sạch sẽ, căn nhà đang ở cũng bị đi thế chưa kể ba tôi còn vay thêm ba trăm nghìn tệ từ người bạn bè.

Mẹ tôi như sụp đổ toàn, điên cuồng gọi điện cho ba tôi.

Tiếc rằng ông đã hủy từ lâu, sống thấy người, chết không thấy xác.

Mãi đến năm sau, mẹ tôi mới nhận được một tin nhắn từ một số

【Đừng trách anh, anh làm tròn trách nhiệm một người đàn ông. Anh có lỗi với Diêu Diêu dưới suối vàng rồi, không phụ lòng con cô ấy thêm nữa.】

gọi là Diêu, chính là “bạch nguyệt quang” lòng ba

đầu thi trượt đại ba tôi suy sụp rất lâu, mãi đến khi người khuyên bảo mãi, ông mới hạ mình” đính hôn với mẹ tôi.

Không ngờ năm sau, ba lại thi đậu đại học.

Ông lập tức dứt khoát bay một thế giới lớn hơn, rồi quen biết Diêu Diêu – Diệp Diêu – ở đại học.

Ba và Diệp Diêu quen nhau yêu nhau, cuối cùng không nổi lực từ xã hội mà chia tay.

Diệp Diêu nghe theo sự sắp đặt của gia đình, kết hôn với một thương gia giàu có môn đăng hộ đối, còn ba tôi thì kể từ đó đóng cửa trái tim, sống lạnh lùng với mẹ tôi một cuộc hôn đầy oán hận, sinh ra anh tôi và tôi.

Tất những chuyện này, mẹ hoàn toàn không hay biết.

Khi đó, mẹ thật lòng tin rằng, người chồng mà mình đã cố gắng ăn học đã thấy được thế giới rộng lớn hơn, vẫn lựa chọn quay cạnh mình.

Sau này, Diệp Diêu ly hôn chồng, một mình nuôi con, không biết bằng cách mà trước khi đời, cô ta lại liên lạc được với tôi.

Không lâu sau đó, Diệp Diêu bệnh trở nặng rồi qua đời.

Chỉ còn lại đứa con trai mắc bệnh bạch cầu.

tình cảnh đó, ba tôi bỗng “tỉnh ngộ”, cảm thấy mình phải trách nhiệm và dũng khí, thà vứt bỏ tất cả chữa bệnh đứa ấy.

sự đã làm như vậy.

Chỉ khổ cho ba mẹ tôi.

tiền cho tôi học đại mẹ tôi đã không thể tiếp tục học lên cấp ba, mà phải vất vả làm nông và nhận đủ thứ việc lặt vặt để dành dụm học phí.

Đợi đến khi ba tôi mẹ lại ở nhà lo việc bếp núc, sóc mọi sinh hoạt cho chu đáo.

Nhưng mẹ nhận được, lại chỉ là sự ghét bỏ phản bội từ người đàn đó.

Dù vậy, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, mẹ lau nước mắt, dẫn và tôi sống ngày.

Những bó bị người ta ở chợ, mẹ nhặt rửa rồi nấu ăn.

Quần áo rách nát trong thùng rác, mẹ giặt sạch rồi mặc như đồ

thời gian khó khăn chúng gần như chỉ ra đường ăn xin.

May mà cậu không nỡ nhìn tôi quá, cho mẹ một trăm tệ.

Một trăm tệ đó, ba mẹ con sống cự được hai chỉ tiêu mười tệ.

Dù nghèo khổ như vậy, tôi vẫn không từ bỏ việc cho tôi và anh đi học.

tôi từng nói: xưa ba con nhờ hành mới ngẩng đầu lên được với đời, con nhất tiếp học, đừng để người bắt nạt như

Về anh tôi xin được nhiều khoản trợ cấp và học bổng, trong học đại còn khởi thành công, lập ty

thì bằng tiến sĩ, chuẩn bị nhận công tác giảng dạy ở trường đại học.

Cuối cùng, mẹ tôi cũng qua những ngày tháng khổ cực, bắt đầu được sống những ngày tốt đẹp.

Vậy mà cảnh này, ba tôi dày mặt quay về tìm

Đùa gì vậy chứ!

2

tránh mẹ bị kích động đến phát bệnh tôi gọi điện cho trai trước để bàn cách đối phó.

Anh tôi im lặng vài giây, giọng trầm xuống, lạnh như

“Chuyện này em khỏi lo, cứ giấu mẹ đã, còn lại để anh lo.”

“Nhưng mà...” – tôi hạ giọng, nhỏ nhẹ bàn tiếp với anh.

Ngay lúc chúng tôi đang luận làm sao để khiến ba tôi biến khỏi đời chuông cửa vang lên.

Mẹ đang đeo tạp dề, lau lên áo rồi tự nhiên ra mở cửa.

Trước cửa là một ông gầy gò, mặt mày nhợt nhạt, vá chằng vá đụp, rách nát tả tơi.

Mẹ nhìn thấy ông, ánh mắt thương cảm:

“Ngày Tết mà còn phải lang thang, để tôi một bát sủi cảo, cứ từ từ mà ăn.”

ngờ ông già đó đưa tay lau mặt, tức gằn giọng:

“Vương Thục Phân, tôi là chồng đây!”

Nụ cười của mẹ đông cứng lại mặt, không tin nổi mà nhìn chăm khuôn mặt

Tôi tức cúp máy, vội vàng chạy ra phòng khách.

Hình ông già trước mặt dần trùng với ký của tôi, quan và đường nét... là cùng một người.

Ông ta đã gầy đi nhiều, cũng già đi nhiều, hằn những nếp sâu như dao khắc búa đục.

Trên người ông ta mặc một chiếc áo dơ bẩn, xù lông, vừa nghèo khổ vừa rách rưới, chẳng chút phong độ hào hoa của năm xưa.

tôi vì mặc nên nổi giận, xấu hóa giận:

“Nhìn cái mà nhìn! Không biết chóng mời tôi vào nhà à?”

Tôi lập tức nổi đóa, chen lên chắn trước mặt mắng trả:

“Đồ điên, nhà này không hoan nghênh ông, ông mau cút đi, không tôi an bắt ông

Ba tôi nhíu nhìn tôi, mặt đầy chán ghét.

không nói gì với tôi, mà quay sang lớn tiếng mắng

“Nhìn bà nuôi con kiểu gì đấy, gái thì lỗ bất hiếu, y như bà, chẳng gì mấy bà nhà quê!”

Phải rồi, ba tôi chưa từng trọng mẹ tôi, lúc nào cũng lôi cấp và quê quán để chê bai, bà học vấn thấp, xuất nông thôn.

Ông ta quên chính mẹ tôi đã từ con đường học hành kiếm tiền cho ông đi học, cũng quên rằng bản thân ông cũng xuất từ vùng quê, mà lại tự cho mình là người thành cao

Tôi càng nghĩ càng giận.

Nhưng mẹ tôi lại đưa tay tôi lại, bình tĩnh nói với ba:

“Ông đến tìm tôi hôm nay, chỉ để nói mấy lời này thôi à?”

Ba tôi nắm tay phải thành quyền, đặt lên che giấu lúng túng:

“Tất nhiên không phải, vào nhà rồi nói.”

Mẹ tôi bình thản nghiêng nhường đường.

Ba tôi lòng đầu, nghênh ngang vào phòng khách.

“Mẹ!” – tôi định lên tiếng thay mẹ đòi lại công bằng.

Nhưng bà chỉ liếc tôi một cái, ra hiệu tôi đừng vội.

Tôi đành không cam lòng ngồi xuống ghế sofa, dựa vào mẹ, sợ bà mềm lòng giữ lại cặn bã này.

Phòng hướng nam, ánh nắng màu vàng nhạt chiếu xiên bàn ăn, khiến cả gian phòng trông thật ấm áp.

Nhưng ba tôi không vừa lòng, phải soi cho bằng được, lúc thì chê kiểu trang trong nhà quê mùa, lúc thì càm ràm ghế cứng làm mông.

Tôi không chịu nổi

“Nếu ông còn ồn ào nữa thì cút ra Căn nhà này là tôi và anh tôi tiền mua cho mẹ, không tới lượt ông lên tiếng!”

Ba tôi trừng giận đến phồng mang trợn má như con cá nóc:

“Vương Thục Phân, bà dạy con gái à? Cái độ thế này, là uổng phí cả bộ gen tốt của tôi!”

Ông còn định tiếp tục mắng, nhưng khi thấy vẻ mặt mẹ tôi càng lạnh ông do một chút rồi nuốt lại mấy lời thô tục.

sao thì bây giờ ông cũng đang việc cần nhờ vả tôi, không dám làm

Mẹ tôi lạnh lùng lên tiếng:

“Kỷ Chí Văn, ông có thể nói tôi thế nào cũng được, nhưng nếu còn dám nói một câu không phải về Mạn Mạn, thì đừng trách tôi trở

Ba tôi lập tức im cười gượng:

“Thì... tôi chỉ đang dạy con mà…”

“Con bé Mạn Mạn năm nay tốt nghiệp tiến sĩ, học hơn ông, chẳng cần ông dỗ gì cả.” – mẹ tôi ngẩng cao đầu, nói rõ ràng rành mạch.

Ba tôi lời:

“Thế còn Tiểu Bân? Tôi nhớ nó hành không tốt, suốt ngày lười biếng.”

Tôi bật “Anh không cần ông quan tâm, bây giờ ấy rất ổn.”

Cảnh tượng ba tôi mong chờ – ba mẹ con chúng tôi vào ôm ông khóc lóc – hoàn toàn không xảy ra.

Ngược lại, tôi và mẹ ngồi đối diện ông, trong không khí có một vô hình ngăn cách.

Dù vậy, ba tôi vẫn mặt dày bám lại trong nắm tay mẹ tôi cách đầy tình cảm:

“Thật ra người mà tôi tâm nhất là bà đó, Phân, mấy nay bà sống có ổn không?”

Mẹ tôi khẽ cười.

“Khi ông chưa quay tôi sống rất khổ. Bây giờ về rồi, tôi thấy rất vui.”

Ba tôi nghe vậy, tức vẻ tươi cười lộ rõ mặt.

Mẹ tôi tiếp:

“Cuối ông cũng về, vậy thì tôi thể chính hôn ông

📖 Hướng dẫn mở Linh Truyện trình duyệt ngoài (tránh lỗi):

Nhấn vào link truyện trên Facebook.

Nhấn dấu "..." ở góc phải trên màn hình.

Chọn "Mở bằng trình duyệt bên hoặc "Sao chép liên kết".

Mở trình duyệt ngoài (Chrome, Safari...) Dán link vào đọc.

Cách giúp tránh bị lỗi trắng trang, không load được truyện.

Chương trước Chương sau