Món Nợ Mang Tên Cha
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

3
gì? Bà là vợ tôi tuyệt đối không cho
Ba tôi tức đến mức lên, bóp chặt cổ tay mẹ tôi.
hất tay ra, nhanh ngồi lại bên cạnh tôi:
“Ông chuẩn bị giấy tờ đi, mai gặp nhau ở cục dân chính.”
Ba tôi giận dữ đấm mạnh một cái vào ghế sofa:
“Tôi không ngờ bà lại là loại đàn bà vô tình vô nghĩa đến thế! Đừng quên ai đã bà từ nông thôn lên thành phố, đừng quên ai đã cho bà hai đứa con! Nếu không có tôi, giờ bà còn đang cày ruộng kia kìa!”
Mẹ chỉ nhẹ nhàng đáp lại:
“Ồ, vậy ông cũng đừng quên là ai đã nuôi ông ăn học, là ai đã hết nợ cho của ông.”
Ba tôi á khẩu nói được câu
Ông muốn đứng trên lập trường đạo đức để tấn công mẹ, nhưng quên rằng mẹ tôi còn lý do đạo đức lớn hơn để phản bác ông.
Hơn sau từng ấy năm trải qua giông bão, mẹ tôi đã không còn là người nội trợ dễ bị lừa dối như trước.
Bây giờ đôi lúc còn anh tôi xử lý công việc ty, và đang chuẩn bị thi tự học đại học.
Mọi thứ đều đang đi lên.
“Nhưng chúng ta vợ chồng mà, không nên giúp đỡ nhau sao?” – ba tôi không thuyết được bằng lý lẽ, lại giở trò mới, nhéo mạnh đùi mình rồi vắt hai giọt nước mắt đục ngầu.
“Thật mấy năm qua tôi nghĩ thông tiền bạc hay tình yêu phù du chỉ có người hành đến cuối đời mới quan trọng. Sau này chúng ta sống tốt với tôi sẽ lời bà mọi thứ, làm thơ đọc cho bà thì giặt giũ nấu ăn cho tôi, được không?”
Có lúc tôi thật sự chỉ muốn gọi thẳng cảnh sát.
Tôi bật dậy sofa, giận dữ giơ chổi lên: “Im ngay! Cút khỏi đây! Nói thêm một câu nữa là tôi khách sáo đâu!”
Ba tôi bị ép lui cửa, còn lớn tiếng gào lên:
“Con... con... con có thái gì đấy hả? Tôi sẽ mở họp gia phê bình nghiêm túc tưởng sai lệch con!”
Rầm.
Ba tôi va thẳng vào người anh tôi.
Anh mắt lại, từ cao nhìn xuống ba tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí.
Thế mà ba tôi hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm, còn kéo lấy tay áo tôi:
“Tiểu Bân, con rồi! Mau lại em gái con nó hỗn quá mức rồi!”
Anh tôi cười nhếch mép, cong lên một cách đầy châm chọc:
đó, có người đúng là đáng dạy
Ba tôi tức gật đầu lia đúng,
Chưa kịp nói hết câu, cú đấm của anh tôi thẳng vào mặt ông.
4
“Á á á á!”
Ba tôi như bị chọc tiết, mặt lăn lộn
Tôi và người một bên tới, giữ chặt cánh tay anh:
“Đừng đánh
Tuy trong tôi muốn tên cặn bã đó chết quách cho rồi, nhưng tôi sợ anh mình dính vào rối thì không
Mẹ tôi nghẹn ngào, giọng đã lẫn tiếng khóc:
“Tiểu đừng bốc đồng nữa, không đáng để hủy hoại cuộc đời con ông ta.”
Anh giận dữ quát lên:
“Mẹ! Mạn Mạn! Hai buông Hôm nay nhất định đánh chết Kỷ Chí Văn!”
lớn hơn tôi bốn tuổi.
Năm đó ba tôi tiền bỏ anh đang lớp 10.
Đứng trước gánh nặng cả gia đình, anh từng bỏ học trả nợ.
Nhưng mẹ tôi kiên quyết ngăn lại, nhất quyết đưa anh quay lại trường tiếp tục học.
Do chương trình học ở cấp ba rất nặng, anh tôi không có đi làm Còn tôi thì khi đó còn quá nhỏ, chẳng ai dám thuê trẻ con mọi gánh nặng trong nhà đều dồn lên vai một mình
năm đó mẹ tôi khổ sở và vất vả thế nào, anh còn hiểu rõ hơn tôi rất nhiều.
Chính vì vậy, anh mới không thể kiềm chế được trong lòng mà ra với ba tôi.
tôi nằm dưới đất lăn lộn, gào thét ăn vạ:
mất dạy, mày dám đánh cha mày à! Tao khiến thân bại danh liệt, chờ
Anh tôi lùng “Muốn sao thì cùng.”
Ba tôi lồm cồm bò dậy, phun ra ngụm bọt, rồi rút chiếc điện thoại cũ kỹ ra gọi cảnh sát.
Ông ta cố tỏ ra là ông đáng thương, bị vợ ghét bỏ, bị con cái lăng đánh đập tàn nhẫn.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt, đến nhà tôi điều tình
vậy thì tôi cũng chẳng vừa, liền giả vờ đau ôm đầu òa khóc trước mặt họ.
“Chú cảnh sát ơi, chú không biết đâu, ba cháu vừa mới đã làm khó mẹ cháu, còn ra tay đánh nữa!”
Tôi chỉ vào vết bầm trên mình, bịa ra câu chuyện:
“Anh chỉ là vì muốn bảo vệ hai mẹ con nên mới cư xử hơi gay gắt, còn ba là tự trượt chân ngã, chẳng ai động đến ông ta hết.”
nào ba cũng xấu hổ, có thể trắng đen, thì tôi việc gì phải lép vế?
Ba tôi nghe vậy thì nổi
“Tao biết ngay mà, con nhỏ này có gì đẹp cả! Anh cảnh sát, nói dối! Chính nó và thằng anh nó đánh tôi nông nỗi này!”
“Khổ thân tôi, tuổi già sức yếu, mất cả quả thận, mà lại bị cái đối xử Thà chết còn hơn!”
Nói thì nói vậy, thì kêu muốn chết, nhưng đôi mắt ti hí của ông vẫn không ngừng liếc nhìn cảnh sát, cứ đòi công bằng cho bằng
Cảnh sát cũng thấy khó xử.
Đêm thừa phải đã mệt mỏi, còn bị cuốn vào rắc rối nhà tôi.
nhà thì chẳng có mấy ai phân xử nổi cho công bằng, chỉ có thể giáo đôi lời rồi khuyên
Cuối cùng, sau khi hòa giải, tôi và anh trai đồng ý sẽ trả cho ông ta một khoản chu cấp tháng.
Lúc này hài lòng, vỗ vỗ bụi trên rồi mặt nói:
“Bọn bây tưởng tao sợ công an thì không trị được tụi bây chắc? Tao là sinh viên đại nhất làng đấy, thuộc lòng luật Tao là ba ruột tụi bây, bây có nghĩa vụ phải chu cấp cho tao!”
Tôi siết chặt nắm tay.
Hừ... nhưng thưa ba, ngày xưa ba có từng làm trách nhiệm cái không?