Món Nợ Mang Tên Cha
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

9
Tin dữ tiếp nhau dội đến.
Thận của bác cả và ba đều phù với ba tôi, mẹ tôi vậy.
Ba tôi lập tức tỉnh táo hẳn, thần phấn chấn, hào hứng thảo luận với bác sĩ về lịch phẫu thuật.
Có năm triệu tệ cam bác cả và cô ba cũng lập thái độ.
Họ tranh nhau nịnh nọt ba tôi, mong một quả thận lấy vinh hoa phú quý đời còn lại.
tôi phất tay sảng:
“Chuyện nhỏ! Tôi cũng đâu có định không của mấy người. Chỉ cần phẫu thuật công, đừng là năm triệu tệ, có là mười triệu tệ tôi cũng chi
Ánh mắt bác cả và ba lập tức lóe lên thứ ánh sáng vì lòng tham.
Thế nhưng đến sát ngày thuật...
Mẹ tôi bất ngờ xuất hiện, vẻ mặt áy thông báo rằng gia đình đang gặp khó khăn tài chính, cùng lắm chỉ có thể ứng trước vạn tệ, phần còn lại đợi sau sẽ đủ.
Bác cả và cô lập tức nổi điên, cứng rắn từ chối liên tục:
“Năm vạn tệ? Bà tưởng chúng tôi ăn mày chắc? Đã nói rõ là năm triệu tệ thì xu cũng không được thiếu, thì ai thì hiến, tôi không chơi nữa!”
Ba tôi nghe tin này thì giận đến nỗi thổ huyết lần nữa:
“Lũ thấy sữa thì gọi mẹ, phản bội mủ! Tao không tha cho tụi
Ông quay video dài tận mười phút, lên bác cả và cô ba vì tham tiền mà quên nghĩa.
Ông ta khéo léo dụng “nghệ thuật ngôn từ”, giấu nhẹm hết hành vi tệ chỉ nói rằng bản thân là sinh đại duy nhất từng giúp họ xây nhà, đưa con thành phố học hành.
Vậy mà cùng bị chính người thân ruồng bỏ, đến một quả thận nhỏ bé cũng ai chịu hiến.
Ông ta nước mũi tùm lum, nhanh chóng khiến dân mạng dâng trào đồng cảm.
Ngay lập cư dân mạng “bóc info” bác cả và cô ba, kéo nhau vào chửi rủa, công dữ dội.
Hai người họ bị lực đến mức phải chuyển nhà, ba tôi tưởng chừng đã giành được vang dội — nhưng thực chất lại là bại thảm hại.
Ông ta đúng có được thể nhưng lại mất đi quả thận khỏe mạnh.
Không còn lựa chọn khác, lại đến mẹ
“Thục Phân, em với anh thận mà, em cũng nói nhà đang khó khăn, không thể chi nhiều tiền. Chi em hiến thận luôn cho anh, như vậy còn tiết kiệm được tiền điều trị sau mổ.”
Ba tôi vô cùng tự với đề nghị
vì suốt thời gian những gì mẹ đối xử với đều nhìn thấy rõ.
Mỗi của ba đều là thịt cá đầy đủ, cân đối mặn và món rau.
Dù bác sĩ dặn không được uống rượu, mẹ tôi vẫn theo cho ông. Cuộc sống của ta, phải nói là vô sung sướng.
ba tôi chắc chắn một điều: mẹ tôi vẫn là người nữ quê mùa ngốc nghếch của năm xưa.
Chỉ cần ông mở miệng, bất cứ yêu cầu gì mẹ tôi cũng ngoan ngoãn làm theo.
Không mẹ đặt hộp giữ nhiệt xuống, đầu:
“Không tôi không đồng ý.”
10
sao?” – ba tôi hét lên, giọng sắc như tiếng chát
“Rõ ràng đó bà nói sẽ hiến thận tôi! Bây giờ đến sát ngày mổ lại lật lọng là sao?”
Mẹ thản đáp: trách tôi, tôi chỉ làm tròn trách của một Tôi đã không thể cho Mạn Mạn và Tiểu một tuổi hạnh giờ không thể để tuổi trẻ của chúng bị mất đi vì mất mẹ.”
Những lời này, giống hệt câu nói năm xưa của ba tôi.
Ba tôi cũng chợt nhận ra, sắc mặt lập tức trở nên kỳ quặc và cuồng:
“Hay Thục Phân! Bà tốt với tôi như vậy, hóa ra chỉ là để trả thù!”
“Tôi sẽ bà và hai đứa nghiệt kia được toại đâu! đưa chuyện này lên thông, để mọi người bộ mặt thật hèn của bây!”
vùng vẫy, lấy điện thoại trên giường, miệng vẫn ngừng rống lên.
Mẹ tôi nhanh tay điện thoại, ném thẳng vào hộp giữ nhiệt. Bịch một tiếng, điện thoại chìm nghỉm trong nước
“Ông tưởng tôi sẽ ông cơ làm tổn nữa sao?”
Không đâu.
Người nữ yếu đuối, hiền lành năm xưa, đã chết từ cái mùa đông mười mấy năm trước.
Chết vào đúng cái đêm mà người chồng cô bỏ nhà ra đi vì “tình yêu đích
Nụ cười không biến mất, nó chỉ chuyển sang khuôn tôi và anh trai.
thong thả vào phòng tựa vào vai mẹ, nhìn ba nói:
“Bác sĩ bảo không nghe lời, tình ngày càng nặng, tiếp tục điều trị cũng vô ích. Tôi và anh trai đã làm xong thủ tục xuất cho ông rồi, đi
“Biến đi! Đừng có đụng tao! Tao có chết cũng phải chết trong bệnh này!”
Cuối cùng ba tôi nhận ra ý của tôi không hề tốt đẹp, hoảng hốt vùng vẫy chống cự.
Nhưng khi đó ớt, đâu đối thủ của vệ sĩ chuyên nghiệp.
Tôi ra cho vệ sĩ khiêng ba lên xe, đặt ở ghế phụ, rồi đưa thẳng tới viện dưỡng lão nơi tôi còn cẩn thận chọn người hộ lý dữ dằn nhất để “chăm sóc” ông.
đó về sau, ba tôi sống không bằng chết.
Thận yếu khiến ông phải dậy đi tiểu nhiều đêm, có khi còn tiểu dầm.
Không sao cả, hộ lý có thể “giúp” bằng vài cú đấm chuẩn lực đạo vừa đủ.
không ngon, ngủ không yên, lại còn thường xuyên bị đánh bệnh của ba nhanh chóng chuyển nặng và chẳng sau, ông đời.
Tôi và anh trai giả vờ rơi vài giọt nước mắt lấy lệ, rồi quay đem tro cốt của ông đổ xuống cống thải.
Cả đời chỉ xứng đáng yên trong thối và bùn lầy.
Tin ba tôi qua đời nhanh chóng lan rộng.
Bác và cô ba lần nữa lộ rõ bản chất, tìm tới tận nơi để đòi tiền.
“Ba mày lúc sống nói nói cuội trên mạng, làm hại nghiêm trọng đến tiếng tụi tao. Giờ ổng chết rồi, nợ cha phải Tụi bây phải bồi thường, một triệu tệ, một xu cũng không được thiếu.”
Tôi khoanh tay, cười nhạt: tôi không trả sao?”
Bác cả vẻ tự tin:
thì tao báo công an bắt tụi bây! Đừng tưởng tụi tao không biết Chí Văn chết thế nào — rõ ràng là tụi cấu kết giết người!”
Trời ơi, “sợ quá trời luôn”!
Sau đó tôi quay người lại, lập tức tố cáo, lấy tội danh tống tiền cưỡng đoạt để tống bác cả ba vào tù.
Cười mất, tro cốt của ba tôi giờ đã lẫn với bùn lầy hôi thối dưới cống rồi, còn quan tâm tới ông ta nữa?
Mọi chuyện thúc tháng Tư, khi xuân về rực khắp
Mẹ tôi đến đồn công an làm thủ tục xóa hộ khẩu của ba, từ giờ chính thức trở thành người độc thân đúng về luật — sẵn sàng bắt đầu một cuộc rực rỡ mới.
“Mẹ, ở đây nè!”
Tôi nhấn chiếc xe phát ra tiếng “bíp bíp”.
Mẹ tôi nở một nụ cười tươi rói: “Đến rồi à.”
Anh trai điện cho tôi, nói đã nấu sẵn canh ở nhà, bảo tôi đưa mẹ về sớm để cùng nhau ăn.
Những ngày tháng hạnh phúc… chỉ vừa đầu. dõi fanpage https://www.facebook.com/share/1E43QiPgJE/ để cập nhiều truyện