7
“Địt mẹ mày!”
Ba tôi tức đến mức mất hết lý trí, mở là chửi:
“Mấy thằng nhà quê như tụi bây mà đòi mặt tao? quên là người có bằng đại học! Hiến là vinh hạnh của tụi bây đó!”
mẹ mày đi! Nhờ may mắn mới vào được trường cấp cũng bày đặt vênh váo cái gì!” bác cả không chịu đáp trả ngay.
Đám họ hàng còn lại cũng cuộc, thi nhau mắng ba tôi là đồ vong ân bội
Ba vốn sức đã yếu, nay bị đến mức huyết tăng vọt, ra một ngụm máu
thích thấy cảnh đó thì lập tức giải tán như ong tổ, cuống cuồng chạy ra nhà tôi.
Tôi từ tốn bấm số gọi cứu rồi xuống hỏi ba:
“Giờ ông thấy sao rồi?”
Hai mắt ông giọng đầy oán độc:
“Lũ quê thối tha, tao định tụi nó trả giá!”
Tôi che lại rồi nghiêng người sang một bên nhân viên y tế đưa ông lên
Kết quả khám sức khỏe đã có, tình trạng cơ thể ba tôi cực kỳ tệ Quả thận duy nhất không còn chịu nổi áp lực, đã xuất hiện tình trạng đi tiểu ra máu.
Tôi báo tin này ba, ông sợ quá đến bật khóc:
“Giờ làm sao đây? Có tôi chết trẻ
“Tôi cũng không biết nữa, nhưng nhìn thì thấy hy vọng không cao.” – tôi thở dài đầy “tiếc nuối”.
Ba tôi trừng mắt tôi, nét mặt thêm u
Ông bắt đầu cầu tôi và anh trai huy động tất cả các quan hệ, tài nguyên để tìm nguồn thận ghép cho ông.
Bề ngoài chúng tôi gật đầu đồng ý, nhưng thực thì vẫn cứ ăn uống như thường, chẳng buồn liên lạc với bệnh
Nguồn phù hợp, nên dành cho những bệnh nhân thật sự xứng đáng.
Còn loại người như tôi, không có đó.
Thời gian trôi qua từng ngày, nỗi lo trong lòng ba tôi ngày càng trầm trọng
nằm trong phòng bệnh trọng, ông chẳng nhận được tin tức tích cực nào từ bệnh viện về chuyện ghép thận.
Các bác sĩ, y tá mỗi lần đến thăm khám mang vẻ mặt nghiêm trọng, lắc đầu thở dài nhìn vào hồ bệnh càng khiến ba tôi suy sụp.
Ông dằn vặt trong ân và sợ hãi, từng ngày nên gầy tiều tụy.
Cuối cùng, khi tôi tình nói với rằng, quả thận mà ông chờ đợi bao lâu bị một bệnh nhân quyền lực giành mất, hoàn toàn sụp đổ.
“Tao nuôi tụi bây để làm gì?! Ngay cả một quả thận cũng không kiếm nổi, đúng là lũ vô dụng!”
Tôi khẽ đi ánh sáng hả hê trong mắt, khóe môi một nụ cười lạnh.
Giết chết ba tôi ngay thì được gì?
Phải để ông nếm trải cảm giác tuyệt vọng mà ba mẹ con tôi từng phải chịu.
Giống mèo vờn chuột, từ từ bào mòn hy vọng của ông ta từng chút một.
8
Nhưng ý chí sống của ba tôi còn mạnh hơn tôi và anh trai tưởng tượng rất nhiều.
Cũng đúng thôi, một kẻ ích như ông, suốt đời chỉ biết nghĩ cho bản thân, sao có thể cam chết dễ dàng như vậy?
Một buổi chiều, tôi mang cho ba xương purine – thứ càng làm nặng thêm của ông.
Đột ngẩng đôi mắt đục ngầu lên:
“Bảo mẹ mày đi kiểm tra ghép thận với tao thử xem, dù chỉ còn chút hy vọng, tao cũng muốn thử.”
Nụ cười mặt tôi lập tức biến mất:
“Mẹ không nhóm máu với ông, kiểm tra vô ích thôi.”
“Dù sao thì cũng phải – ba tôi hào hứng nói: “Mẹ yêu nhất, chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn tao chết.”
“Nếu mẹ mày được, gọi bác ba mày, chuyển cho họ vài triệu, tiền nhiều rồi sẽ gật thôi.”
Tôi chẳng trả lời, đặt bát canh xuống quay lưng bước đi.
Nhưng hiểu bằng cách chuyện này lại tai mẹ tôi.
Hôm sau, tôi quay lại định ba đã thất vọng đến đâu rồi, không ngờ lại thấy mẹ đang ngồi bên giường bệnh, gọt cho ông.
Ba tôi cười nịnh:
“Thục Phân, tôi biết bà sẽ không rơi đâu. tôi khỏi bệnh, tôi sẽ mua một xe nhà (nhà di động) chở bà du lịch vòng quanh đất
nhớ tụi mình mới đính hôn, từng nói muốn ra biển chơi. Tiếc là lúc đó tôi bận ôn thi, nhà nghèo, nên chưa có cơ hội cùng bà đi.”
“Bây giờ vừa hay thích hợp để đi hưởng mật.”
Mẹ tôi không nói gì, tay vẫn gọt táo thoăn thoắt, lưỡi lóe bạc.
Một lúc sau, mới lên tiếng:
cũng già rồi, nói mấy lời còn có ích gì? Nếu ông còn chút liêm sỉ, thì đừng dây dưa Mạn Mạn Tiểu Bân đừng khiến tụi nhỏ thêm gánh
Ba tôi chẳng để
“Con nuôi mẹ là đạo lý. Cùng lắm tiền của tụi nó một chút, có mất gì đâu. Tôi đâu có đòi của tụi nó, vậy là tử tế lắm rồi.”
Mẹ bất giác siết chặt cán dao, rồi lại ra.
tôi sẽ nghĩ cách giúp ông.”
“Đây mới đúng là người vợ tốt của tôi!” ba tôi mừng đến nhảy nhót, còn định hôn lên má mẹ.
Mẹ theo phản xạ nghiêng người tránh né, rồi xách rời đi vội vã.
Chưa đầy hai ngày sau, mẹ báo cho ba tôi một tin — bà nói đã thuyết phục được bác cả và cô ba.
Họ đồng ý hiến thận, miễn là phù hợp, được bồi năm triệu tệ.
Ba tôi mừng như bắt được vàng:
“Vẫn là giỏi nhất! À mà này, bà cũng rảnh mà, làm xét nghiệm ghép thận đi, biết đâu mình lại thế thì đỡ tốn năm triệu tệ!”
Mẹ mỉm nhàn “Được.”
Tôi không chịu nổi nữa, lao vào phòng bệnh, bật ra một tiếng hét nghẹn ngào:
“Mẹ! có biết mẹ đang làm không?”
Mẹ không nhìn tôi: “Mạn Mạn, chuyện giữa mẹ và ba, tụi mẹ giải quyết, con đừng lo.”
“Đúng đấy, đúng người lớn làm việc, con nít đừng xen vào.” – ba ngồi thẳng lưng dậy, vẻ mặt đắc chồng vốn là chim liền cánh, mẹ con tình nguyện hy sinh vì ba, tốt nhất đừng chen vào.”
Nói rồi ông nắm tay mẹ tôi một cách dính dáp, tình
mỉm cười.
Chỉ trong nụ cười đó, điều gì đó sâu kín mà tôi hiểu nổi.