Một lời xin lỗi
01
Ngay khắc nhìn thấy tờ giấy, tay tôi khẽ run lên.
Những ký ức tưởng đã lùi xa bỗng ùa về như thủy triều, cuốn theo cả vị mặn nghèn nghẹn nơi cuống họng tôi khó
Tôi mở cửa sổ, hít một hơi thật sâu bầu không khí lạnh ngoài trời, cố bình tĩnh.
Con trai tôi trong mỗi sáng Bảy thằng bé dậy sớm để học tiếng
Tôi cất đi, rồi lặng lẽ bỏ bộ đồng phục bẩn vào máy giặt.
Mười sáng, con bước ra khỏi phòng học.
Nó mặc bộ đồ ngủ in khủng long xanh, vừa đi vừa nhảy, hỏi tôi buổi chiều có thể đi chơi ở khu vui chơi một lát không.
Tôi dịu dàng nhìn con trai.
Thằng bé nhìn chẳng khác gì mọi ngày.
“Con có thể cho về chuyện ở không?”
Tôi kéo nhẹ cái khủng long trên ngủ của con, không cho nó nhào lộn trên ghế sofa:
“Mấy hôm nay mẹ quá, không tâm đến con nhiều, mẹ mong lỗi cho mẹ.”
Con ngơ ngác nhìn tôi, không hiểu gì đang xảy ra.
đầu con: “Ở cãi nhau với bạn không? Nếu có thì con đã thỏa chưa?”
Thằng bé đột nhiên trở nên lúng túng.
“Mẹ ơi...”
Nó nhỏ giọng đáp: “Con không cãi với bạn nào
Tôi khen con ngoan, rồi hỏi tiếp: “Vậy có bạn nào nạt con
Con sững người, từ từ dịch lại gần tôi, cúi im lặng.
Nhiều lúc, im lặng chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Tôi đã đến liền tờ nát ra cho con xem: “Cái này, con có thể giải thích cho mẹ biết không?”
“Con…”
ấp úng, muốn nói rồi lại
“Mẹ muốn nghe sự thật.”
Tôi nắm lấy bàn tay lạnh buốt của con, chậm rãi truyền cho nó chút hơi “Con còn nhớ lần trước lỡ làm hỏng máy tính mẹ không?”
Con gật đầu.
đó là ngày trước nhật bảy tuổi của con. dọn bàn học, con vô tình làm đổ ly nước nóng, nước tràn vào tôi. Lúc con cuống quýt nhấc thì màn hình đã đen thể bật lại được.
“Hôm đó con lo lắng vì ảnh đến công việc của nên vừa khóc vừa nói thật với mẹ. Rồi mẹ con mình cùng đem máy ra sửa, và người xong rất nhanh đúng không?”
Tôi nhàng nói tiếp: con thấy không, có những chuyện con tưởng rất nghiêm trọng, tưởng rằng nói ra sẽ khiến mẹ buồn, nhưng thật ra không phải vậy. Chỉ cần con nói với mẹ sớm, mẹ nhất sẽ cùng con quyết.”
ngước khuôn mặt nhỏ lên, đôi mắt to long lanh ánh lệ.
“Mẹ ơi… con sợ lắm!”
bé nghẹn ngào kể lại mọi chuyện tới cuối.
Mọi việc đúng như đã nghĩ.
Con tôi là đứa khá nhút nhát, có nhiều bạn ở trường. quả học kỳ hai lớp hai cũng chỉ bình thường. vì đó, cộng thêm thành tích không nổi bật, mà nó mục tiêu dễ bị bắt trong mắt đứa trẻ khác.
“Ngoài việc tiền, bạn đó còn làm gì con nữa không?”
do dự một chút: “Có… họ nói con là đồ ngốc.”
“Mẹ ơi…”
Giọt nước lớn rơi xuống từ mắt con: “Người hay dẫn đầu mắng con là bạn đứng nhì lớp. Cô giáo thường kêu cả lớp noi gương theo ấy, còn nói bạn là tấm gương tốt. Một khi ‘tấm gương’ đã nói gì, thì ai cũng sẽ là có phải không mẹ?”
Toàn thân tôi lên.
Có lẽ vì thói quen suy nghĩ lối mòn, tôi đã mặc rằng mấy đứa bắt nạt con mình chắc chắn là học sinh biệt.
Tôi chợt nhận ra, ngay sống thường ngày, tư duy hội sẵn có cũng có thể dẫn đến những sai lệch đáng
Và điều đáng sợ là, sai ấy rất khó được tin tưởng.
“Mẹ ơi, có phải tại con làm sai gì các bạn mới bắt nạt phải không?”
trai tôi vừa nấc vừa hỏi: “Con không muốn đến trường nữa…”
Tôi nâng khuôn mặt xoe như trái táo của con lên, đặt một nụ má nó.
“Cục cưng, con không sai.”
“Mẹ nói rất nghiêm túc: con hoàn làm sai cả. có sai sót gì, cũng là việc chưa với cô giáo và mẹ sớm hơn thôi, con hiểu không?”
rơm rớm nước mắt gật đầu.
mẹ ơi, cô giáo thực sự rất quý bạn đó…”
Con ngập nói tiếp, nhưng tôi toàn hiểu.
“Con vẫn còn nhỏ, chuyện quyết được thì đã có mẹ giúp con.”
Tôi ôm con lòng: sẽ nói chuyện này với cô cùng bàn bạc để bạn đó phải lỗi con, được không?”
hả mẹ?”
Con ngước đôi mắt đầy hy vọng.
“Thật.”
Tôi trả lời chắc chắn.
“Nếu bạn ấy chịu lỗi, thì con cũng sẽ tha thứ cho bạn ấy.”
Mắt con sáng rực “Tụi con vẫn là bạn tốt.”
Sau khi dành ổn thỏa, tôi suy nghĩ cẩn thận rồi gọi cho cô giáo chủ nhiệm cô Trần – sau giờ nghỉ trưa.
Sau vài câu xã tôi gửi bức ảnh và kể lại toàn bộ việc.
“À, ra là vậy.”
Giọng cô Trần hoàn dửng dưng: “Liệu lầm không? Theo tôi biết thì Từ Diệu là một học sinh ngoan, mức làm như vậy đâu.”
Cô ta ho mấy tiếng rồi nói tiếp: “Chị cũng biết đó, trẻ con ở độ tuổi này thường không biết cách diễn đạt, có khi chỉ là chơi đùa với nhau mà nói chưa thôi.”
Tôi sững lại, vô thức nâng cao giọng: “Con học lớp Hai, tôi nghĩ ở tuổi này nó đã có khả năng đạt vấn đề đầy đủ rồi.”
“Thật sao?”
cô ta như đang cười: “Nhưng tôi là học kỳ trước, bài văn của em Thời Viễn chỉ vừa đủ điểm thôi mà.”
Tôi tức đến cười: “Vậy ý cô Từ Diệu làm gì
“Mẹ Thời Viễn à, tôi không hề nói vậy đâu nhé.”
“Tôi chỉ nghĩ là một tờ giấy thì chưa thể chứng minh điều gì cả.”