Một lời xin lỗi
Tôi nhìn hồ – giờ rưỡi.
Cũng vừa lúc mấy phóng đài hình ca.
Những tờ photo không mấy nhanh được phát sạch.
Tôi bị vây giữa vòng người, cẩn thận chuyển khoản thanh cho từng người.
Qua tôi thấy người đang chụp lại bằng máy ảnh chuyên nghiệp.
đám đông dần tản ra, có vài tiến đến chỗ tôi: “Chị có thể cho tôi vấn một chút
Cô gái đưa thẻ nhà báo ra: “Tôi là phóng viên đài truyền hình.”
bình tĩnh cười: “Được thôi.”
vấn xong, tôi về nhà mẹ.
Vừa vào cửa, tôi đã nghe thấy tiếng con nức nở.
“Sao vậy con?”
Tôi vội vàng chạy vào phòng, đẩy cửa ra thì thấy con đang vùi mặt vào lòng bà ngoại mà khóc nở.
“Thằng bé chẳng nói gì cả, mẹ hỏi nó cũng không chịu nói.”
Mẹ tôi sốt ruột mà lực: “Văn Văn này, không nói nặng đâu… nhưng con nuôi thằng bé thành ra quá nhút chuyện gì cũng giấu lòng, như là tốt.”
Tôi kéo nhẹ mũ áo hoodie của con: “Thời Viễn, gì vậy con? Nói cho nghe được không?”
tôi vẫn còn nhải bên “Thằng bé y hệt con ngày xưa, cả con đều nội giống nhau. Nhìn xem cháu nhà dì Vương dưới kìa, nhỏ hơn Thời một tuổi mà hoạt bao nhiêu, ai cũng quý…”
“Mẹ!”
Tôi cau mày, không nhịn nữa, nâng giọng lời: “Lúc đang buồn, mẹ đừng nói mấy chuyện vô nghĩa như vậy nữa được không?”
Mẹ tôi khoát tay, rồi bước khỏi phòng.
Cánh cửa đóng lại.
Tôi bên con, cố gắng hỏi giọng nhẹ nhàng “Mẹ chỉ hỏi một lần rốt cuộc là có chuyện gì? Nếu này con vẫn không thì sẽ không hỏi thêm đâu.”
Thời Viễn mặt lên, vai lên từng đợt: “Mẹ ơi… lớp có đội bóng đá, trước đây con cũng được tham gia. Nhưng vừa rồi, đội trưởng nói… không cho con chơi nữa rồi.”
Con trai lau nước mắt, ánh mắt đầy hoang mang: “Mẹ ơi, mẹ bảo con không sai Vậy tại người luôn bị đối xử bất công lại là con?”
Tôi bị câu hỏi ấy làm cho nghẹn lời.
nhiều điều muốn nói, nhưng không sao mở miệng nổi.
Thằng bé mới tám tuổi, làm sao có thể hiểu được mọi chuyện bằng lý của người
“Đội trưởng là bạn thân của Từ Diệu, Từ Diệu nhiều bạn như vậy, cô giáo cũng cậu Nên mẹ ơi, chắc là con không nên bắt cậu ấy lỗi, đúng không?”
Thằng bé nức nở không ngừng: “Nếu con không bắt cậu ấy xin chắc con cũng bị khỏi đội bóng
Tim thình thịch.
Là vì rối loạn, cũng là vì lo lắng.
“Mẹ ơi… con không cần cậu nữa, được không?”
06
Tôi lặng.
Có vì thấy tôi mãi ủi gì, con trai cuối cùng cũng khóc: “Mẹ?”
Tôi ngẩng nhẹ nhìn con: ta tạm gác chuyện này để kể cho con một câu chuyện nhé?”
ngơ ngác gật
“Nhiều trước, có một cô bé, lớn hơn con một chút ba tuổi.”
“Vì tính cách rụt rè, dáng người nhỏ bé, cô bé thường xuyên bị các bạn nữ lớp cô lập. Giáo viên còn chỗ ngồi của cô ngay cạnh thùng rác ở cuối lớp.”
bé ấy gần như vô hình trong lớp học, như chiếc bóng
“Nhưng mẹ biết rõ, ngoài việc học và không khéo ăn nói, cô bé ấy còn có nhiều điểm đáng yêu. Cô ấy được những con bướm nhỏ xinh, màu xanh, màu hồng, còn có cả biết vẫy cánh mà mẹ thích nhất.”
ấy còn bắt chước được tiếng kêu của các vật – tiếng gà, tiếng vịt, chí cả tiếng chim công.”
Tôi ngừng lại, nhìn gương mặt chăm lắng nghe của con: “Con thấy cô bé đó giỏi không?”
Không chút dự, thằng gật đầu: “Mẹ ơi, chắc mẹ là thân của cô ấy đúng Con có từng cô ấy chưa? Con muốn nghe cô giả tiếng thỏ kêu.”
Tôi xoa đầu con: “Cô ấy là bạn thân nhất của mẹ.”
Nhưng cuối cùng tôi gặp người bạn thân là khi tôi mười ba tuổi.
“Mẹ mẹ dẫn con đến gặp cô ấy nhé?”
Tôi cúi đầu: “Cô không nữa rồi.”
Sau kỳ nghỉ hè năm ấy, bé rời đi mãi lặng lẽ như khi cô sống.
tôi “Vì ạ?”
“Vì cô ấy không bao giờ nói với ba mẹ hay thầy cô. Những buồn phiền, những lời từ cả những tổn thương bạn bè gây ra…”
“Cô ấy tưởng chỉ cần nhẫn nhịn thì mọi chuyện sẽ qua. chờ đợi cô ấy, là sự tổn ngày càng Cuối cùng, cô ấy không chịu nổi nữa, và đã chọn cách rời bỏ thế giới này.”
Đôi mắt con tôi mở to kinh ngạc.
“Vậy con vẫn mẹ vì đã bắt con đợi một lời xin lỗi
Tôi thẳng vào mắt con, chữ rõ ràng: “Thời Viễn, con còn muốn một lời xin không?”
Một lúc sau, thằng bé ôm chặt
“Con xin lỗi mẹ…”
Giọng nói kiên định: “Con muốn cậu ấy xin lỗi. Diệu phải xin lỗi con!”
07
Phóng viên của đài truyền hình làm việc rất nhanh.
bản thảo tin tức cho cam đoan nịch rằng, bản tin này sẽ lên trang tin địa phương ngày mai.
Nhưng không hiểu lòng tôi vẫn thấy bất an.
Tám tối, mẹ Từ Diệu gửi tôi một icon “ngón tay cái”: [Cũng khá đấy!]
[Tiếc là… trời còn trời cao hơn. Một bà mẹ đơn thân như chẳng có bản lĩnh gì, định làm được gì chứ?]
Cô ta còn nhắn thêm một câu cuối cùng đầy khiêu khích: [Cô đấu không lại bố của tôi đâu, hí.]
thì cả lớp đều Từ Diệu ghét Thời Viễn rồi Nếu không muốn con mình tiếp tục bị ức hiếp, chóng thu dọn mà chuyển con qua trường công đi là vừa.”
Từng câu từng chữ đầy khiêu khích liên tiếp được gửi tới.
Tôi tắt điện thoại.
rãi nghiền ngẫm ý phía sau từng lời của cô ta.
đó, một tin nhắn nặc danh xuất hiện trên màn hình: [Đừng đôi co với mẹ của Từ Ở trường này, cô không thể thắng cô ta đâu. Người lưng cho phải ai cũng dám động vào.]
sao?
Tôi nhìn chằm chằm những dòng chữ đó mà không lộ cảm xúc.
Đúng, một người mẹ thân. đúng, tôi không có sự nghiệp gì nổi bật.
Trước Thời Viễn vào tiểu tôi thậm chí chỉ một mẹ thời gian, không có việc làm.
Nhưng, dù là như tôi muốn giành quyền lợi chính đáng cho con trai
Họ có xem thường năng lực của tôi, nhưng tuyệt đối không được thường tình mà một người mẹ dành cho
mở tài xã hội cá nhân mà mình tự xây dựng. Dù lượng dõi không nhiều – hơn hai vạn trên Xiaohongshu, chưa đến bốn trên – nhưng tôi quyết định thử một lần.