Người Ấy Từng Là Cả Tuổi Thanh Xuân
Nhưng sau khi bố tôi phá sản, tự sát, lâm bệnh nặng qua đời…
Nhà tôi phút chốc vào cảnh trắng tay. ta cũng đột nhiên trở mặt ưa tôi nữa.
Công khai lẫn âm nói tôi là “sao chổi”, đứa mang vận mẹ chết yểu.
Chính vì những lời bóng gió
Tôi từng khoảng cách với Lục Hoài Xuyên, mối hệ tụt xuống tận đáy.
Năm tôi tệ nhất…
Lục Hoài Xuyên đã cãi nhau dữ dội với mẹ mình.
bà nếu còn nói những lời như thế nữa hãy coi như đứa con này.
Từ đó về sau, nhờ có Lục Hoài Xuyên chắn, tôi không còn phải nghe những lời độc mồm miệng ấy nữa.
Tôi cứ bà ta đã thay đổi.
Thì ra, trước kia chẳng là vì nể con nên mới giấu đi sự thật lòng mà thôi.
Nhìn bà Lục trước mặt, vẫn giữ dáng vẻ tao nhã mà miệng lưỡi càng độc địa, tôi bật cười
“Dì cái công ty mà dì là của con trai dì ấy, một nửa số vốn khởi nghiệp là tôi bỏ ra.”
“Là tiền mà bà nội tôi để lại trước khi mất.”
“Bao qua, nếu anh ta đã uống vài vì công ty, thì tôi thức trắng bao đêm nó.”
“Dù dì là mẹ anh ta, cũng không thể phủ nhận một nửa công ty của tôi.”
“Có những tôi khuyên bà nên dừng lại ở đây, biết giữ mình.”
“Nếu còn để tôi nghe thấy công kích cá bôi nhọ, vu khống thêm lần nữa, đừng nói bà năm nay mới 55 tuổi, cho dù bà tuổi, tôi cũng sẽ để sư gửi giấy mời vào tù ăn hộp!”
Bà Lục tức đến run cả người.
Có lẽ để phản đòn, khiến tôi cũng khó chịu, tối hôm đó bà ta đăng vòng bạn bè một tấm ảnh mật, kề mặt với Trầm Mị.
[Chọn con dâu, vẫn hợp mắt, hợp ý mình.]
Tôi nhìn hình vô cảm vài giây, rồi chụp lại hình, gửi thẳng cho Lục Hoài Xuyên, sau đó vị chồng tương lai ấy danh sách chặn.
Lục Hoài Xuyên trả lời tôi bằng một dấu hỏi chấm.
cạn kiệt kiên nhẫn, chẳng còn sức mà dây dưa
[9 giờ sáng mai, nhau ở Dân chính.]
Tôi không ngờ Lục Hoài Xuyên lại đến tận tìm tôi.
Hình như anh ta có uống chút rượu, hơi đỏ
Anh ta tay muốn ôm tôi.
10
Tôi né tránh, khiến anh ta ôm trượt vào khoảng không. Ánh mắt vụt tắt.
“Đường Đường…”
Tôi lạnh lùng: “Đừng gọi tôi như thế nữa!”
Sự dồn nén mấy ngày qua của Lục Xuyên nhiên bùng nổ.
ta đá bay lọ hoa ở cửa ra vào, tiếng vỡ vang chát chúa.
“Ly hôn ly hôn hôn! Em nhất định phải ly hôn mới được sao?! Anh đã nói anh sai rồi, cũng cầu xin em rồi, nhận lỗi rồi, Trầm Mị anh cũng đã đuổi việc rồi, sau này sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa, tại sao em vẫn nhất quyết ly Tại sao?!”
Tôi nói gì, bình tĩnh nhìn anh ta.
“Đúng, chính là ánh mắt này! Em nhìn anh thể anh là thứ rưởi đáng vào thùng!”
“Đúng, em trong sạch, em đạo đức, em giữ mình cuộc hôn nhân có em là đúng!”
“Giang anh căm ghét ánh mắt đó của em!”
Khóe mắt anh ta đỏ ửng, nhưng ánh nhìn lại đầy dữ dằn và dữ.
Anh ta giận tôi cứ bám chặt lấy lỗi sai “chút xíu” của kết án
“Nhất ly đúng không?”
Tôi đáp: “Đúng.”
“Được! Ly thì ly!”
Nói xong, Lục Hoài Xuyên đập mạnh cửa rồi đi.
Tôi dựa lưng vào cánh cửa, cùng buông mình ngồi đất.
Toàn thân run rẩy không ngừng.
Không biết đã ngồi bao lâu.
Chiếc điện thoại bị tôi siết chặt trong lòng bàn tay bỗng sáng lên.
Lục Hoài gửi đến bức ảnh.
Trong ảnh, Trầm Mị như thân, đang cưỡi trên người anh ta.
[Giờ em hài lòng chưa?]
Ngón tay run bẩy, không soát.
Thậm chí không còn sức cầm lấy thoại, để mặc nó rơi xuống sàn, phát ra tiếng khô khốc.
Trái tim như bị ai đó toạc ra khỏi ngực, đau đến tôi co người như một bóng rách.
Làm sao mà tôi không đau cho được?
Đó là con trai mà tôi yêu từ năm mấy tuổi.
Tôi không quên những ngày tháng bị làm phiền đến mất ngủ, không yên.
Chính anh ta đã ở bên tôi suốt ngày đêm, che chắn cho tôi trước biết bao ác ý và nỗi sợ vô
Tôi cũng không thể quên mẹ tôi qua đời…
Ngoài trời như trút nước, anh ôm tôi trong lòng, nhẹ nhàng vỗ về vai tôi như mẹ làm.
“Khóc đi Đường khóc ra rồi sẽ ổn sẽ có người thay dì tiếp tục yêu em.”
Tôi cũng không thể nào quên được đêm tỏ ấy, đôi mắt trong trẻo của kia đầy ắp hình bóng
Anh ta nâng hôn nhẹ lên khóe môi
Từng lời son sắt: “Anh sẽ mãi mãi ở bên em.”
Lời thề của tuổi trẻ thật đẹp.
Chỉ tiếc, mãi mãi… quá xa.
Những tháng năm thiếu niên âm thầm bảo vệ, đôi tai rực vô tình chạm tay dưới gầm bàn, và nụ hôn dịu dàng dưới ánh đèn ngày hạ cuối cùng vẫn không chống lại nổi cái gọi là “ham muốn thể với thân thể mới mẻ.
Ngần ấy năm qua…
Tôi đã sớm đi qua mưa tầm tã của tuổi trẻ ấy.
Nhưng chàng trai từng ôm tôi lòng, che tôi ngày đó… cuối cùng vẫn đi lạc mất.
11
Sáng hôm sau, giờ, Hoài đến đúng hẹn.
Anh ta trông có vẻ mệt mỏi.
Nhưng trên khóe miệng lại mang theo một cười nhạt đầy giễu cợt.
đăng ký ly hôn, anh không thèm liếc một cái, nhanh chóng ký đưa giấy tờ cho nhân viên.
Bước ra khỏi cửa Cục Dân chính, anh ta sải như thể không chút nhẫn nào để ở cùng không gian với tôi.
Tôi gọi lại: “Đợi
Lục Xuyên khựng lại.
Quay đầu nhìn tôi, nụ cười sâu, giọng điệu càng mỉa mai.
nào? Hối hận rồi à?”
Tôi đưa anh ta bản thỏa thuận ly hôn đã nhờ luật sư từ sớm.
“Anh xem đi, không có vấn đề gì thì ký vào.”
Lục Xuyên nhận lấy.
Vài giây sau, anh ta ngẩng lên, nhìn tôi như muốn thiêu đốt.