Người Ấy Từng Là Cả Tuổi Thanh Xuân
nhà, xe, cổ phần… em đều không cần? Muốn quy ra mặt theo giá thị chia một nửa?”
Tôi gật đầu: “Đúng.”
Toàn bộ tài sản đứng tên chúng tôi gần như đều là thành quả từ sự gắng của cả hai.
Một người một nửa, chẳng ai chiếm của ai.
Hoài Xuyên cắn chặt răng.
Một sau, anh ta bất chợt bật cười mũi.
“Vậy là em muốn cắt đứt toàn mọi thứ thuộc về anh đúng không? Giang Sơ, em đúng là tàn nhẫn thật
Tôi vẫn giữ nguyên sắc mặt, đưa bút cho anh ta.
“Ký
Lục Hoài Xuyên nhận lấy, nhanh chóng ký mình, rồi ném tài liệu mạnh vào
Tôi liên hệ luật sư gửi phần giấy tờ của anh ta qua bưu điện.
Tiếp bắt nghiêm túc chuẩn bị cho hoạch du học nước
là việc tôi làm từ 8 năm trước.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã dự định đi học cao hơn ở nước
Nhưng vì muốn ở lại Lục Hoài Xuyên người khi ấy trắng tay bắt khởi nghiệp – tôi đã con đường học vấn.
Nếu cuộc hôn nhân này không kết thúc…
Có tôi sẽ mãi vùi lấp giấc năm nào, sống theo kỳ vọng của nhà họ Lục: sinh con, sống đời phụ nữ của đình.
Bây giờ nhìn mới thấy…
Tôi yêu trẻ con, nhưng không đến mức sinh mọi khả năng khác của cuộc đời chỉ vì điều đó.
Tôi từng mong chờ hôn nhân, nhưng có lẽ, chỉ khi ở một mình, tôi mới có thể đi xa hơn, nhìn thấy nhiều điều hơn.
Vài ngày sau, nhận cuộc gọi từ Lục Hoài Xuyên.
“Đồ của em, lấy
“Vứt đi đi, tôi chẳng còn muốn lấy lại thứ gì nữa.”
Những thứ trọng, tôi đã mang đi hết từ ngày dọn ra khỏi nhà.
Những gì còn lại đều liên quan đến Lục Hoài Xuyên.
Anh ta vẫn giữ nửa nóng nửa lạnh.
“Xin lỗi, tôi nghĩa vụ phải giúp cô dọn rác.”
Tôi đáp: “Vậy thì thuê người thu gom rác đến lấy
Nói xong, tôi dập máy.
hôm đó, tôi nhận được một loạt “ảnh
Nhưng lần này là do Mị gửi đến.
Trên chính giường nơi tôi và Lục Hoài từng đầu gối tay ấp bốn năm…
Trầm Mị mặc những đồ khêu gợi, và đang cùng Lục Hoài Xuyên sinh mệnh” – đúng nghĩa
Có rất nhiều ảnh.
Chụp từ nhiều góc độ
Tôi cảm thấy hai người này thật vị.
có tâm trạng rảnh rỗi mà chụp cả một bộ ảnh thuật gửi tôi “thưởng thức”.
Tôi chụp hình từng tấm, gửi hết cho rồi chặn luôn Trầm Mị.
Tôi tưởng đến nước này, tục ly một tháng sau sẽ không còn gì cản trở.
Nhưng đến ngày hẹn, Lục Hoài Xuyên không đến.
Tôi anh bắt máy ngay.
Lần này, anh ta không còn giọng điệu mỉa mai thường thấy, mà trở với giọng điệu trầm ổn năm xưa.
“Đường Đường, anh vẫn không hôn. Anh sẽ không đi.”
Tôi gần như bật cười vì giận.
“Tại sao? Cho tôi một lý do.”
“Vì anh yêu em. Chỉ đơn giản vậy thôi. Cả đời này, ngoài chưa từng nghĩ đến việc cưới ai khác. Càng chưa từng nghĩ đến ly hôn với em.”
“Anh vỡ khó đến bước này rồi, anh thà làm một người chồng chỉ còn danh cũng không em biến mất khỏi cuộc đời anh.”
“Đường Đường, luôn cảm thấy nếu ly hôn rồi… anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa.”
Không những không chịu ly
Lục Hoài còn bắt đầu thường xuyên xuất hiện trước tôi.
Thậm chí có tôi chỉ xuống mua ly cà phê, cũng có “vô tình” gặp anh ta ở quán.
ta luôn cách vừa duy trì sự diện không vượt giới hạn.
Tôi dọa rằng nếu chịu ly hôn, tôi sẽ công khai chuyện giữa anh và gây ảnh hưởng đến niêm yết công ty.
Anh ta nhún vai:
“Công ty là tâm huyết của hai Em còn chẳng cần thì anh cần làm gì?”
Tính bướng bỉnh, cố chấp của ta toàn chiếm thế thượng phong.
Chúng tôi giằng co như vậy nửa tháng.
cùng tôi cũng hạ tâm.
Hôm đó, lại tình cờ gặp Hoài dưới khi đi đổ rác.
Tôi rút một phiếu xét nghiệm, đập thẳng vào mặt anh ta.
Tôi tận mắt nhìn thấy biểu cảm của Lục Hoài Xuyên chuyển từ bình tĩnh sang kinh rồi vỡ òa trong hạnh phúc.
ta đưa tay muốn ôm tôi.
“Đường Đường, thật sao? có rồi? Là con của ta?”
Tôi sâu một
đã gần ba tháng rồi. Lục Hoài Xuyên, nếu anh không đồng ý ly hôn, tôi phá thai. Sau đó biến khỏi thế này để không giờ thấy
Nụ cười trên mặt Lục Hoài Xuyên đông lại.
Anh ta nhìn đăm đăm rất lâu, rồi giọng khàn hẳn đi, chậm rãi mở miệng…
ly hôn rồi… em sẽ sinh đứa trẻ đó chứ?”
Tôi gật đầu, vành mắt đỏ lên chế được.
“Lục Hoài Xuyên, anh biết mà, tôi còn thân nào nữa… Tôi khao khát hơn bất kỳ ai được có một sinh mệnh mang chung dòng máu, để bầu bạn tôi.”
Lục im lặng rất lâu.
Tôi ngẩng đầu mới phát hiện khóe mắt anh ta rơi một giọt nước.
Anh ta nghẹn ngào: Đường... nhưng mà… nhưng mà anh không muốn…”
“Tôi nói rồi, nếu anh không ly hôn, tôi sẽ giữ lại đứa trẻ này. Tối nay về tôi sẽ uống thuốc phá thai.”
14
Tôi và Lục Hoài Xuyên một lần nữa bước vào Cục Dân chính, hoàn tất việc ly hôn.
Sau khi ra khỏi đó, tài của tôi bỗng nhiều thêm khoản lớn — đủ để tôi sống sung túc cả đời.
Lục Hoài Xuyên nhìn tôi bằng ánh dịu
“Anh đã quy toàn bộ tài sản tên hai đứa ra tiền và hết vào tài của Mỗi năm, từ công ty cũng sẽ được chuyển vào đều đặn.”
vừa định lên tiếng, ta vội vã ngắt lời.
“Đường Đường, đừng anh. Cứ xem như đây là sự bù đắp anh cho và con.”
Tôi môi, cuối vẫn gật đầu.
Tháng sau đó, Lục Hoài Xuyên vô số đồ dùng trẻ em.
Chỉ riêng quần sơ sinh thôi đã mấy chục bộ.
không biết giới tính, nên cả đồ cho bé trai và bé gái anh ta đều mua đủ.