"Thương chị quá, em hiểu cảm của chị. ở trong hoàn cảnh đó thì đâu ai biết đau đớn ra sao!"
cười.
Đọc đến đó, tôi không nhịn được
Tôi lập một khoản, đăng lời phản hồi:
"Mẹ à, con không mẹ phải nấu cho con không cần mẹ phải ở bên từng giờ từng phút thì mới lớn lên. con ước gì mẹ có thể thỉnh thoảng nhớ đến con, rằng mẹ còn có một đứa con gái, có cha mẹ già – chứ phải mất suốt 15 năm rồi chỉ quay lại khi cần một quả thận. Mẹ hiểu không?"
"Một người mẹ có trách không có nghĩa phải hy sinh hoàn toàn bản thân. Một tình yêu thương đúng mực không nghĩa với việc phải lo cho ly từng tí."
"Là con, con chưa bao giờ nghĩ mẹ cần phải đánh mất chính mình để làm Ngược lại, con mẹ có hạnh mỗi nhớ đến đứa con dễ thương và cha mẹ già luôn mẹ trở về."
Ngay có nhiều người ấn thích bài đăng của tôi.
Nhiều người lại bình chia sẻ:
"Tôi cũng là mẹ, và tôi chưa bao thấy làm mẹ làm chính mình là mâu thuẫn. mỗi khi nghe bé con của tôi chặt ‘mẹ con yêu mẹ’, thấy đời mình thật đáng giá."
"Nói đi cũng phải nói lại, sinh con thì phải có nuôi dạy. Không thể nào sinh người ta ra rồi 15 năm bỏ mặc, đến lúc cần mới nhớ ra là mình còn con."
Bình luận này nhanh chóng hơn mười nghìn lượt thích, đứng toàn bộ mục thảo luận.
Lúc chỉ còn 2 ngày nữa là đến kỳ học.
ngoại tôi cùng cũng khỏi nguy hiểm, tỉnh Còn tôi thì nhận cuộc gọi từ bệnh thông báo kết quả xét ghép
09
Trần Linh Linh, qua kiểm tra cho thấy em là người viêm B, không thể trở người hiến thận. Xin thông báo em kịp thời kiểm tra sức khỏe và điều trị."
"Chúng tôi cũng em thi suôn sẻ, đạt được điều mình mong
Giọng nói của cô y tá ở đầu dây bên kia nhẹ nhàng và ấm áp, thấm thía vào tận tim tôi.
Tôi bị gan B – điều đó tôi đã biết từ lâu.
Trước năm tuổi, Trần Thu chưa từng chăm sóc tôi tử tế. Tôi ăn uống thất thường, đói no thất thường sức đề kháng kém, cơ thể suy nhược.
Sau ba tuổi, bà ta bỏ tôi cho ông bà ngoại rồi tăm. Bà không đủ mua cho còn dẫn tôi đi nhặt rác kiếm sống.
Nhiều lần nhặt được đồ dư, miễn là còn ăn được thì bà mang về hâm cho ăn.
Tôi vì miễn yếu lại ăn lung tung, nhỏ đã nhiễm virus viêm gan B.
Tuổi thơ của tôi là một chuỗi bệnh tật triền vì nghèo khi đưa bệnh
Mãi đến khi ông ngoại mất, bà mới tích được chút tiền đưa tôi đi khám, và phát hiện tôi đã mang viêm gan B mạn tính. Từ đó tôi uống thuốc điều trị lâu dài.
Ngay từ khi Trần Thu xin thận, tôi lên tra cứu kỹ càng – người mang viêm gan không thể hiến thận.
Nhưng bà ta như kẻ điên cuồng, lại còn lấy tính mạng bà ra ép tôi.
đành thuận nước đẩy thuyền, đồng ý làm xét ghép thận.
thì mọi chuyện đã ràng.
hai nữa, bước vào kỳ thi định tương lai của mình – không vì ai khác, mà vì tấm lưng còng của ngoại, vì chồng sách chất cao như núi, và trẻ của – thứ tôi đã lặng lẽ đốt cháy từng ngày để đổi hy vọng.
Trước thi đại học, tôi bệnh bà ngoại.
Bà nắm chặt mắt lưng tròng, nghẹn nói:
"Lần sau… đừng cứu bà nữa, bà sống đủ rồi, muốn theo ông con. Con cứ yên trên con đường của mình..."
tôi đỏ hoe.
Thật ra, luôn không – sao lương thiện như bà lại nuôi ra một con gái ích kỷ Trần Yến?
Nhưng rồi tôi câu nói của bà ta:
"Tôi trước tiên là chính tôi, đó là mẹ."
vì bà ngoại chưa bao giờ nghe qua câu nói ấy, cả luôn tin rằng: làm phải cứng cỏi, phải mạnh mẽ, phải hy sinh tất cả vì con.
Và chính hy sinh quá mức ấy Trần Yến lên trong sự bao và nuông chiều, rồi dần dần trở thành kẻ chỉ biết bản thân, đặt cái "tôi" lên hàng đầu.
Vậy nên, là phụ nữ – mẹ và làm chính mình hề mâu thuẫn, quan trọng là bạn biết bằng.
Bạn có thể trở thành một mẹ thành đạt, con mình ngưỡng mộ tự hào.
Bạn cũng có thể là một người bình thường nhưng hạnh khiến con thương và gắn bó.
Nhưng điều kiện quyết là – bạn đã lựa chọn sinh ra một đứa trẻ, phải có trách nhiệm nuôi dưỡng nó.
Sinh mà không dưỡng, bỏ tâm – thì không xứng làm cha mẹ.
Lại càng không đủ cách nói đến mâu giữa "làm mẹ" và "làm mình".
Tôi giúp bà mặt, sinh thân thể, rồi nhẹ mà kiên quyết nói:
"Bà nhỏ, thì con sẽ nuôi bà lúc già. Bà cứ chờ con cho hưởng phúc!"
Về đến nhà, tôi chuẩn mọi thứ cần thiết cho kỳ thi, sẵn sàng nghỉ để có tinh thần tốt nhất.
Cô chủ nhiệm gọi điện
"Linh tối nay đến nhà cô nhé! Sáng mai cô chở em đến điểm thi. đang đến đây."
Nói không cho tôi từ tức cúp máy.
Tôi hiểu, sợ tôi ở nhà một mình sẽ sóc được bản
thật sự quá may mắn!
Dù không một người mẹ tốt, tôi có một người bà tuyệt vời và một cô giáo chủ nhiệm ấm áp.
sớm hôm sau, cô chủ nấu tôi một bát cháo mềm thơm, quả rán đầy thương.
Cô cười cổ vũ tôi!
Khoảnh ấy, tôi thấy trong người ngập sức mạnh, chỉ muốn nhanh lao vào phòng thi, chiến đấu mình.
Vừa ra khỏi nhà, điện thoại tôi reo. Một số lạ gọi
Tim tôi khẽ run, điều gì đó không lành.
Tôi không nghe máy, sợ rằng cuộc gọi thôi sẽ phá vỡ cơ hội mà tôi khó khăn mới có được.
Tiếng chuông cứ reo mãi trong tay, chủ nhiệm nhìn thấy sự do dự trong mắt nhẹ nhàng gật rồi rút điện thoại từ tay tôi, đi ra ban bắt máy.
Tôi nghe thấy cô nói mình là giáo viên chủ nhiệm, tôi đang thi đại học, nếu có việc gì cô có thể thay xử lý.
Rồi là một quãng lặng dài, cuối cùng cô đáp: "Được rồi."
Trở vào nhà, không gì thêm về cuộc gọi, chỉ im lặng đưa tôi ra cổng trường.
Đứng trước cổng, cô vỗ tôi, mỉm cười động viên:
"Hãy vào chính mình. Hơn một ngàn ngày đèn sách cật cây bút hết từng xấp luyện thi chất cao – tất cả là nền tảng vững chắc cho em. Em làm được!"
Hai ngày thi qua, lòng bình lặng.
Tôi tự chiếu đáp án – kết quả không tệ. Tôi mình đã vượt qua thử thách, nắm được một vé đổi đời.
Chính lúc đó, cô chủ nhiệm mới nói cho biết thật.
Đêm trước ngày thi, Trần Thu Yến đến nhà tìm tôi. Bà ta đập phá cửa, rồi lửa đốt sạch đống cương của
nhà kỹ – nơi tôi sống – bị thiêu rụi trong biển lửa.
Hàng xóm kể lại, cơn rừng rực, Trần Thu Yến vừa cười vừa khóc, miệng không ngừng bẩm:
"Từ các người nói là vì tôi, nhưng tôi chẳng hề muốn thứ tình yêu ngột ngạt đó."