Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

"Lớn lên, tôi không làm một người mẹ như vậy. Tôi trước tiên là chính tôi, tôi muốn cho bản thân!"
"Tôi chỉ muốn con bé cứu tôi Nó là con tôi, nó phải cứu tôi
"Tôi sai sao?"
Khi cảnh sát đến, Trần Thu không phản kháng. Bà ta thừa nhận mình không nổi chuyện tôi không hiến thận, đến tìm tôi, nhưng cuối cùng lại chẳng gặp được.
Tức giận cực điểm, bà ta phóng hỏa hết đống tài liệu ôn thi của tôi, thiêu rụi luôn căn cũ kỹ nơi tôi và bà nương tựa.
Vì bệnh tình quá nặng, Trần Thu Yến tạm giam trong buồng y người bệnh.
Nhờ sự giúp đỡ của Hội Liên hiệp nữ, giúp tôi thuê một căn phòng mới, còn giới thiệu cho tôi một công việc dạy thêm.
Tôi vừa bà ngoại, vừa đi dạy kèm.
Mỗi ngày đều rong ruổi khắp các ngóc ngách thành phố, giúp các nhỏ học tập. Nhờ vậy, nhìn thấy rất nhiều tượng mẹ và con.
Có gia đình mẹ hiền con thảo, cũng có cãi vã sòm; có những buổi đùa, cũng lúc nước mắt hờn.
điều không thay đổi là – có một dòng chảy âm ấm họ, khiến người ta vừa ghen tị, yên lòng.
Thì ra… đó mới là cuộc thường giữa mẹ con.
20 ngày sau, bà ngoại xuất viện.
12
xúc ngồi trước màn hình máy tính của cô chủ nhiệm, tra điểm thi đại học.
xong số tôi lại chần chừ, không dám nhấn nút “tra cứu”.
Cứ như đứa ôm mong đợi lâu, đến khi được cầm trên tay lại sợ
Cô chủ nhiệm đặt tay lên vai tôi, vỗ nhẹ:
"Hãy tin bản thân em, em làm được mà!"
nắm tay tôi, ấn nút cứu.
659 điểm!
Cô chủ nhiệm sung sướng đến mức đi vòng vòng quanh phòng:
"Tuyệt vời! Cô đã nói rồi mà, em nhất định làm được!"
Tôi – đã thành công!
Nhìn số mang theo ánh sáng ấy, chẳng kìm được nữa, ôm cô chủ nhiệm bật
thể mọi ấm ức, mọi sở suốt bao năm qua theo từng giọt nước mắt trôi đi hết.
Chỉ mình tôi hiểu giây phút đó có ý nghĩa như thế nào.
Đó một tia sáng tia sáng chiếu rọi tương lai và hy vọng của tôi.
Kỳ nghỉ hè, tôi cật lực làm việc, vừa đủ tiền cho học kỳ đại Cô chủ và các giáo viên trong trường còn góp hỗ trợ tôi.
Khi nhận được giấy báo nhập học, tôi dắt tay bà ngoại vào hành trình mới.
tàu cao tốc khẽ chuyển bánh, mọi người việc thành ấy dần dần lại sau.
Tôi nắm chặt tay bà, trong tĩnh lặng thường, cả người nhẹ bẫng.
Tôi tất cả quá ám, bỏ tất cả những ngày tháng nặng nề sau đón lấy tôi, một tương lai rực rỡ và rộng
Tôi nhà gần trường, vừa chăm bà vừa học, tranh thủ làm thêm việc có thời gian rảnh.
Cuộc sống tuy vả, nhưng mỗi ngày đều ấm áp và đầy hy vọng.
Một kỳ trôi qua, tôi được một cuộc
Là cảnh sát – họ báo tin Thu Yến đã chết.
Bà chết đơn độc trong phòng bệnh, vào đêm khuya.
Khi tá phát hiện thì đã mắt bà ta vẫn mở to, nơi khóe mắt còn chưa khô.
Tôi nghĩ rằng ít ra, khi nghe tin bà ta chết, mình sẽ có một chút lòng.
Nhưng không – hoàn không có.
một chút cảm xúc.
nhiên...
Tôi là máu mủ của Trần Thu Yến.
Tôi... cũng lạnh lùng như bà ta sao?
Thật ra, tôi rất hận bà ta. Hận từ nhỏ đến lớn.
Hận rằng đã không thương tôi, thì tại sao lại tôi ra, bắt tôi chịu đựng ngần ấy đau khổ?
Tôi chưa bao giờ cần bà ta trở thành một người mẹ vĩ đại, hy sinh mọi thứ vì
chỉ cần một người bình – một người có thể ở bên tôi khi tôi lớn lên.
Nhưng bà ta lại không làm được.
Bà ta nói: "Tôi trước tiên là chính tôi, mới là một người mẹ."
Nhưng tôi cũng thể "Tôi là chính tôi, sau đó mới là con của bà!"
Bà ta không phép tôi, đã sinh tôi ra đời lại bỏ rơi không thương tiếc.
Người sự bị thiệt thòi, bị oan tôi – có không?
13
Bốn năm đại học, tôi chưa một lần dám là thành xuất sắc mọi học phần.
Tôi đưa bà ngoại quay lại thành phố năm xưa.
Khi tôi – tư cách nghiệp – đứng cô chủ nhiệm nào, cô xúc đến mức không nói lời.
Cô ôm chầm lấy tôi:
"Con bé ngốc này, cùng cũng quay về rồi."
"Tất nhiên là con phải quay về chứ ạ. đây có những người yêu thương và đỡ con, và con yêu
Tôi tựa đầu vào vai siết chặt vòng ôm lấy đã sưởi ấm tôi những năm tháng tăm tối nhất.
Sau này, trong những năm tháng đứng lớp, tôi cũng như cô – dành cho trò mình những ấm áp và chỗ dựa.
Rồi tôi gặp một người đàn tử tế, luôn đặt tôi ở ưu tiên hàng đầu, tôi trong từng chuyện nhỏ.
Khi anh ấy quỳ xuống cầu hôn, tôi đã nói thật lòng:
"Em sợ lắm… Em sợ mình không có khả năng làm một người mẹ tốt. Nhưng nếu anh vẫn chấp nhận, em đồng ý."
Anh không chút do dự ôm chặt lấy tôi, hét lên đầy hạnh phúc:
"Từ giờ em chỉ làm một cô vợ nhỏ được yêu thương là rồi! yêu chính con người em – phải vai trò người mẹ, chẳng phải người vợ – mà là một em rực rỡ, đầy ánh sáng."
Chúng tôi kết hôn.
Tôi làm cô vợ nhỏ của anh suốt 4 năm – được anh yêu thương đến tận
Bà ngoại hay đùa: "Chắc con hết khổ của trước rồi, nên giờ hưởng hạnh phúc này."
Năm thứ tư hôn nhân, tôi ngờ mang thai.
Tôi băn khoăn rất nhiều: có giữ bé không? Chồng tôi hoàn tôn trọng lựa chọn của tôi.
lúc đó, mẹ của một học sinh bị bệnh nặng, trong những ngày cuối đời, ấy gửi cho vô tin nhắn.
Cầu xin tôi hãy chăm sóc con gái chị, giúp bé qua đau mất
Nhìn cảm thành của một mẹ, tôi bỗng có quyết định.
Có lẽ… tôi thật sự có làm một người mẹ tốt vì tôi từng chứng kiến tử tuyệt vời gian này.
Tôi sẽ dốc toàn bộ cuộc đời mình vì con, nhưng tôi sẽ ra rồi bỏ mặc nó.
Tôi sẽ tranh thủ thời gian rảnh, chơi cùng con, con vang cả căn nhà.
Lắng nghe con gọi tôi giọng non nớt:
"Mẹ là người tuyệt nhất trên này!"
Chữ "Mẹ" – thật sự là thanh âm đẹp đẽ nhất nhân gian, có thể lành thương.
Chồng tôi nghe tôi nói xong thì ôm tôi bật khóc:
tâm, con không chỉ có mẹ thương, mà có cha yêu. Chắc chắn bé sẽ rất hạnh phúc khi được thế giới này!"
Tôi đặt tay lên bụng, ngẩng đầu nhìn ra ngoài sổ.
Trời xanh rỡ một nắng đẹp rạng ngời!
— —