Người rời bỏ tình yêu
1
Tôi và chồng, Trầm Tu Bạch, là giảng viên cùng một trường đại học.
Anh ta dạy sử, tôi dạy Triết học.
Tu Bạch là người nho chín chắn, làm việc nghiêm cẩn trọng, sống ngăn nắp sạch sẽ, rất làm
Tôi vẻ ngoài tính cách ôn hòa, phong cách ngày giản, thanh lịch, thích nuôi mèo và hoa.
Hoàn cảnh trưởng thành, quá trình học tập, sở thích và điểm sống chúng tôi rất tương đồng, sau bốn năm kết hôn vẫn chưa từng nhau, cuộc sống giản dị mà đều đặn.
Buổi sáng ăn cháo trắng với món mặn đơn buổi tối tôi chuẩn bị nguyên liệu, anh ta vào bếp nấu nướng, xong cả nhà con gái ba tuổi xuống dưới dạo, sau đó mỗi người một góc riêng.
Người thì sách lách, người thì trao đổi chuyện.
Hàng xóm trong tòa nhà đều rất tôn trọng vợ chồng tôi, luôn khách sáo là “thầy Trầm”, “cô An”.
Trầm Tu Bạch đối với người, chuyện gì cũng dung, chỉ duy nhất với một người, thái và lời nói đều đầy khinh thường – hàng xóm đối diện – Hạ Đại.
Khách quan mà nói, Hạ Đại là một người nữ cực kỳ xinh đẹp.
Ngũ sắc nét, thân hình gợi cảm, thường để tóc xoăn và đánh son quần áo thì toàn đồ bó sát ôm trọn vòng ba, từng cử chỉ đều toát ra vẻ quyến rũ ngút trời.
Chỉ cần cô ta vừa đi qua hành lang thang máy, nhất định sẽ để lại mùi nước hoa nồng nặc, lúc gái tôi – Điểm Điểm – sẽ lo
“Thơm quá thơm, con ngửi thấy mùi của dì rồi ạ!”
Trầm Tu khẽ nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng bằng mũi, rõ khó chịu với cái không khí bị chất này.
Tòa nhà này khá đàn ông độc thân, Hạ Đại lại là người hướng ngoại, khi ở nhà, chúng tôi thường nghe thấy tiếng cô ta trò chuyện với mấy anh hàng xóm nam thỉnh còn nghe tiếng cười khúc khích vang từ thang máy.
Có lần, cả nhà tôi dạo về, khu vực máy thì bắt gặp Hạ Đại cười nói vui vẻ với anh Đoạn ở tầng sáu.
Chào hỏi nhau vài câu, mọi người cùng đứng đợi thang
Trầm Tu Bạch trông có vẻ hơi mất kiên nhẫn, lặng lẽ đứng tách một góc xa.
Hạ vén tóc, thì thầm với Đoạn:
“Chậc, dầu mới dạo này ổn, tóc quá
Anh Đoạn cười: “Anh vẫn ổn mà.”
“Ổn mà ổn chứ!”
“Thơm luôn.”
Hạ Đại bĩu môi, khẽ liếc phía Trầm Tu Bạch đang đứng.
Trầm Tu Bạch đứng người nép vào nét mặt lạnh tanh, không biểu lộ chút xúc.
Lúc bước ra khỏi thang máy, giày cao gót Hạ Đại ngờ trượt nhẹ, cả người ngã nhào về phía Trầm Tu mặt cô ta đập thẳng vào anh, hai vệt son đỏ chói trên áo sơ mi trắng.
“Xin lỗi xin lỗi, thầy Trầm, tôi vừa uống chút rượu bên ngoài, choáng quá nên đứng không vững.”
Trầm Bạch mím môi, đáp, sắc mặt đầy khó chịu.
Hạ Đại lập tức lúng túng thấy rõ, có vẻ chưa từng bị đàn ông đối xử lạnh nhạt đến thế.
Tôi thấy vậy, liền cười hỏi:
“Vậy cô một mình ở nhà có ổn không?”
Hạ Đại tóc, cười gượng:
“Biết sao tôi suốt ngày công tác, chẳng trông mong gì. Thật ghen tỵ với hai người, ngày nào cũng có nhau, mặn nồng. Ước gì chồng tôi cũng giống thầy Trầm.”
Về đến Trầm Tu Bạch hiếm hoi ngồi xuống đọc sách lệ, đi thẳng vào tắm rửa.
mê đọc sách thêm một lúc, đến khi anh ta bước ra với mái tóc vẫn ướt
Tôi thoáng ngẩng đầu, có chút ngạc nhiên.
“Anh tắm gì mà lâu vậy?”
lau tóc bằng khăn, vừa thản nhiên “Ừ” một tiếng.
2
“Không trên người có mùi nước hoa.”
Tôi và Trầm Tu Bạch là cặp bạn nghiên cứu ăn ý.
học học vốn có nhiều điểm giao thoa, trong những buổi đọc sách” của chúng thỉnh thoảng lại nảy ra vài cuộc tranh luận học thuật.
lần đang bàn đến “Kinh Dịch”, tôi vừa vuốt con trong lòng, vừa hỏi anh:
“Anh vẫn tin rằng quân phải ‘lấy đức sao lại khắt khe với Hạ Đại như vậy?”
Anh ta im lặng hai giây, rồi trên hiện lên nét mỉa mai:
“Trình Phong vất vả bôn ba bên ngoài kiếm tiền nuôi gia đình, mà cô ta, với cách là vợ, chẳng hề nghĩ đến thể diện chồng mình. Tôi không có ý phụ nữ là tai họa, nhưng lịch sử đã dạy chúng ta vô số lần – có người đúng là như vậy.”
bật cười khẽ.
Trình Phong là bạn cùng phòng đại học với Trầm Tu cũng vì mối quan thân thiết đó mà lúc mua nhà, hai người cố tình chọn sống cạnh
Một năm trước, Trình kết hôn quê, Đại đến sống cùng. Không lâu sau đám cưới, anh ấy bị cử công tác Malaysia hai năm, để lại vợ mình trông
Dù thấy lời của Trầm Tu Bạch hơi nặng nề, nhưng phải thừa nhận, anh là người cố ở một vài phương diện.
Từ sau sự cố hôm đó, Hạ Đại bắt giữ khoảng cách rõ rệt với Trầm Tu Bạch, không còn tươi cười niềm nở như với người khác, mà xử dè dặt, ngoan ngoãn, thậm chí đôi lúc còn có chút ấm ức không nói thành lời.
Còn Trầm Tu Bạch, mỗi khi cô ánh mắt đều đầy khó chịu.
Đến sinh nhật ba người chúng tôi ra ăn mừng, lúc gặp Đại vừa mở cửa ra ngoài.
Cô ta lập niềm nở gọi “Chị còn nhẹ nhàng xoa bé Điểm Điểm, rồi quay sang Tu Bạch, khách sáo chào: “Thầy Trầm”, biểu hiện rõ ràng ranh giới nam
Trầm Tu Bạch chỉ khẽ gật đầu, mắt lạnh lùng nhìn chăm vào màn hình thang máy.
Trong thang máy, Hạ Đại đứng ở góc bên phải.
Trầm Tu Bạch đứng giữa, tôi Điểm đứng phía diện.
Vừa cửa, thang đột ngột rung mạnh, rồi bất ngờ lao xuống với tốc độ cực nhanh.
giác mất trọng lực dữ dội đột ngột ập đến, tôi thậm chí còn chưa kịp lên, theo phản xạ ôm chặt lấy Điểm Điểm.
May mắn thay, thang máy dừng lại ở tầng một, không tiếp tục rơi nữa. Tôi vẫn chưa hoàn hồn, hoảng hốt quay đầu lại.
sững sờ…
Trầm Tu Bạch đang ôm chặt lấy Hạ Đại.
Đầu người sát vào
Anh ta ôm rất chặt.
Chặt đến mức, như thể hòa cô ta vào trong thể mình.
3
“Ba đừng sợ, hết rồi mà!”
Tiếng gọi non của Điểm khiến hai người ôm nhau ngẩng đầu lên.
Ánh mắt Tu Bạch chạm vào đôi mắt thoáng run lên, lập tức tay ra.
“À! Anh tưởng em đứng này...”
Trầm Bạch giọng đầy thố và hối lỗi.
“Ha ha ha, ba đúng ngốc ghê, con với đứng bên này mà!”
Bên cạnh, Hạ Đại còn ngơ ngác nhìn Trầm Bạch, lồng ngực phập trong ánh mắt sửng lại chút hưng khó giấu.
Trên đường đến nhà hàng, Trầm Tu Bạch lái xe, tôi và Điểm Điểm ngồi hàng ghế
nói gì, bầu không im lặng lạ thường.
Trầm Tu Bạch nhìn thẳng phía trước, trầm giọng lên tiếng:
“An Trân, chuyện nãy xảy đột ngột quá, anh hoảng nên nhận nhầm, em đừng... nghĩ nhiều.”
Tôi vừa buộc nốt đuôi tóc cho bằng một chiếc nơ bướm, siết chặt lại, ngẩng đầu hỏi:
“Ừm? Anh nói gì
Trầm Tu Bạch sững người trong giây lát, rồi lúng túng hỏi:
“Em đang gì vậy?”
Điểm Điểm đáp to: “Mẹ đang buộc tóc cho ạ!”
Tôi vỗ nhẹ má con bé, cười nói: “Lúc nãy ôm con, làm mất tóc tết, nên mẹ lại cho con đấy.”
Tu Bạch nhìn tôi qua gương chiếu hậu, giọng hơi do dự:
nãy em không là vì buộc tóc cho Điểm Điểm à? Anh cứ tưởng em...”
Tôi nhìn ra ngoài cửa
Đèn neon rực màng như mộng.
“Em là hơi đói rồi, nghe nói nhà hàng đó đông lắm, chắc không phải đợi lâu nhỉ…”