Trang đang được thử nghiệm. Truyện được sưu tầm và dịch bằng Tool AI. Nếu trùng xin vui lòng liên hệ để page tạm thời tắt truyện đó 1 tháng.
Chương trước Chương sau
Chương 2

4

Hai ngày sau, buổi tối, Hạ Đại mang theo một túi vải đến nhà tôi.

mặc váy trắng cổ khoét sâu, trang kỹ lưỡng, mái còn hơi ướt xuống trước ngực.

“Thầy chị An, đây là vải quê em gửi lên, mang sang cho hai người ăn thử.”

Tôi cười nhận hứng thú bóc ra quả.

“Ngọt thật đấy, nhưng tôi thích ăn vải để lạnh nữa tôi cho vào tủ đá rồi tiếp. Cảm ơn nhé.”

Tôi tiện túi cho Trầm Tu Bạch.

Anh ta đón một cách tự nhiên, đem vào bếp, thay túi sạch và chia ra cẩn từng phần một cho vào tủ lạnh.

Hạ Đại chớp mắt, hơi ngạc

“Không ngờ giỏi như thầy Trầm mà nhà cũng thế!”

cười, lấy ướt lau sạch nước trái cây dính trên tay.

Trầm Tu Bạch đúng là rất giỏi việc nhà.

Chăm chỉ, tỉ mỉ, làm gì cũng có thứ tự.

Rất với tính tôi.

Trầm Tu Bạch đi tới, ngồi xuống ghế dài phía bên kia, cầm điện thoại

Chỗ rất gần với ghế đơn nơi Hạ Đại đang hai người gần như mũi giày gần chạm vào nhau.

Hạ Đại ngực lên nhẹ, mắt long lanh ánh sáng.

Tôi nghiêng đầu, mỉm cười cô ta.

“Hôm cô qua đây, chắc không chỉ để mang vải đâu nhỉ?”

Hạ Đại khẽ cong lên, cô ta bật cười.

“Người ta nói cô An tinh tế, thông quả nhiên không sai! Là thế này, dạo này em đầu thấy hứng thú với Lịch sử, nhưng chẳng chút tảng nào, đọc đến đâu cũng thấy mù mịt. Em nghĩ gần nhà có sẵn thầy giỏi, biết có thỉnh nhờ thầy chỉ dẫn được không ạ?”

Vừa ánh mắt cô ta nhìn thẳng vào Trầm Tu

Tu Bạch dường như đang chăm chú nhìn điện thoại, lập tức trả

Hạ khẽ cắn môi dưới.

Trầm Tu Bạch là người rất có năng lực học nhưng cũng kỳ tự cao. Sau khi hai sử học được đánh giá tốt, anh từng bị chủ thích phô trương mời đi dự tiệc.

Lần nào về cũng đầy khó chịu, từ về sau, cứ nhắc đến việc “muốn được chỉ dạy”, anh đều mình bị “dị ứng với sự ngốc”, hoàn toàn không để tâm tới việc có làm phương bẽ hay không.

Lúc này, Trầm Tu Bạch từ từ màn hình điện thoại, liếc nhìn Hạ Đại một giọng điệu bình thản:

“Lịch sử là một môn học sâu rộng phức tạp, cần sự kiên trì và nhẫn nại. Em có làm được không?”

Hạ ngẩng cằm lên, giọng dịu

chắn rồi! Em sẽ không để thầy Trầm thất vọng

Tôi ngả người tựa lưng vào ghế, lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt.

Mái ướt của Hạ thấm ướt chiếc váy trắng phía trước ngực, phần vải mỏng trở nên hơi trong lộ đường cong đầy đặn thoáng.

Cô ta hoàn toàn không nhận ra điều đó, hào hứng nghiêng người tới hỏi sách cần đọc.

Trầm Tu Bạch tiện miệng nói tên từng quyển, cô ta cúi đầu ghi lại từng cái một.

Ánh mắt tôi dừng lại ở chậu phong đỏ ban công.

Rõ ràng tôi đã chăm sóc rất kỹ.

Không sao, dạo gần đây nó lại bắt rũ.

Bất giác, tôi đứng phắt dậy.

Hai người kia đang càng lúc càng xích lại gần nhau, động tác của tôi họ đồng khựng đầu nhìn về phía tôi.

Tôi mỉm cười, giơ chiếc kéo trong lên.

“Cứ tiếp tục đi nhé, tôi đi lại cây.”

5

Từ hôm đó, Hạ Đại bắt đầu cách vài ba ngày lại sang nhà tôi.

nào cô ta cũng mang dáng vừa mới tắm xong — hoặc hai ửng hồng, hoặc tóc vẫn còn mỗi lần vào là cả nhà lập tức tràn ngập một mùi nước hoa trộn.

Cô ta sách, dựa vào chiếc ghế đơn, tục hỏi Trầm Tu Bạch đủ câu hỏi:

“Chu U Vương đốt lửa đài chỉ để chọc Phụng Cơ thật sao?”

“Tây Thi sau sống ẩn dật với Phạm Lãi à?”

Thái Tông lại cha chồng Dương Quý Phi?!”

“Em biết Từ Thái hậu làm rồi từng mang thai đó!”

Trầm Tu Bạch trích dẫn đủ điển tích, nại giải thích, trong giọng nói và ánh mắt thấp thoáng sự phấn khích giấu

Vì sự có mặt thường xuyên của Hạ Đại, “giờ đọc sách” mỗi tối giữa tôi và Trầm Tu Bạch bị lùi lại.

Anh đặc biệt thích với tôi:

“Trình Phong nhờ anh để mắt đến Đại. Cô ấy chịu học là tốt rồi, là tối ngoài chơi cũng là ý của Trình Phong.”

Tôi ôm mèo lòng, mắt xuống không đáp.

Anh một lát rồi nói tiếp:

“Hay là thế này, sau này cô ấy anh đưa cô ấy vào để không ảnh hưởng đến không gian của và Điểm Điểm ngoài phòng

Tu Bạch luôn coi trọng thư phòng của mình, bên trong có mấy tủ sách lớn, bàn ghế, đèn bàn và món đồ cổ đều được mỉ đặt.

gọi đó là “lãnh địa tinh thần cụ hóa” mình.

Ngoài tôi ra, anh chưa từng bước vào. Điểm Điểm mấy vô tình chạy vào chơi cũng bị anh dỗ dành đuổi ra.

lặng lẽ ngẩng đầu nhìn anh.

“Anh đã quyết rồi à?”

Anh gật đầu, rồi mỉm cười:

“Dĩ nhiên, anh vẫn muốn nghe ý của em trước.”

Tôi chậm rãi vuốt đầu mèo lười đang nằm lòng, im lặng mấy giây rồi giọng đáp:

“Em không có ý kiến.”

Mùa xuân mùa động dục.

Con mèo lười biết từ nào đã phóng ra khỏi ban công, mấy tôi và Trầm Tu phải chạy khắp khu chung cư để nó.

Tối hôm tôi vừa từ bên ngoài sau vòng tìm thấy Điểm ngồi chơi đồ chơi một mình trong khách.

Lúc tôi xuống nhà, Tu Bạch vẫn còn đang ngồi chơi với con bé.

“Ba rồi?” Tôi hỏi.

“Dì Hạ tới.”

mắt tôi nhìn về cánh cửa sách đang hờ, bên im ắng đến

Tôi từ từ cúi người, thả con mèo trong lòng

Nó lập tức lao nhanh về phía phòng cánh cửa bị đẩy bật mở.

“Ái da!”

Bên trong lên tiếng kêu thanh của Hạ Đại.

Tôi bước vào, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Cái con mèo suốt ngày chạy lung

Trầm Tu đứng bật trên qua một tia hoảng loạn.

Hai má Hạ Đại đỏ bừng, hơi thở gấp

Tôi bế lên, khi quay người ra ngoài, khẽ liếc nhìn Trầm Tu Bạch và dịu nói:

“Tu Bạch, hình như anh bị nhiệt rồi, môi cả ra rồi kìa.”

Trầm Tu Bạch vội vàng đưa mu bàn tay lau giọng khàn khàn nói:

6

“À… đúng rồi, bị nhiệt miệng.”

Cuối tuần, Trầm Tu Bạch đang nấu ăn bếp.

Anh ta rất món sốt xì một món chuối chiên — đều món tôi thích.

Dù việc nhà anh luôn hết, nhưng thỉnh thoảng giúp vài việc đơn giản.

Ví dụ như gọn đống quần áo đã giặt của anh cho vào tủ.

Lúc giáo sư Quản gọi đến, tôi đang lặng lẽ nhìn chằm chằm vào một chiếc áo sơ mi trắng trong tay.

Trên áo có hai vệt son môi đỏ chói, vô cùng rõ

Tôi gấp nó lại thật ngay ngắn, rồi giấu vào trong tủ áo.

“An Trân, sinh nhật sư mẫu con đấy, thầy mời mấy đứa học trò cũ, con đến chơi cho

Tôi đặt chiếc sơ lại như cũ, mỉm cười đáp:

“Vâng, thưa giáo sư, mai con định tới.”

chồng giáo sư Quản đều là học giả lớn trong ngành triết học, luôn xử tốt với tôi.

Buổi tiệc nhỏ đó quy tụ học trò thành danh của thầy – người thì giàu, người thì có tiếng, chỉ có là giảng viên học bình thường.

nắm tay tôi, cảm thán:

“Ban đầu cô cứ con là đứa nhiều chí hướng nhất, không ngờ là người đầu tiên kết sinh con. Nhưng cũng tốt thôi, phụ nữ cuối cùng cũng phải con đường đó. Nói ra thì, lúc trước chính cô là người giới thiệu Trầm Tu Bạch cho con đấy!”

Sư huynh – Tống Văn – bước đến, đưa tôi ly trà phổ nhĩ. Thấy tôi nhận lấy, anh quay sang sư cười đùa:

“Hóa ra sư mẫu cũng mai mối cơ Sớm biết thế con đã nhờ sư giúp lâu rồi.”

Sư mẫu lắc đầu:

thật ra không làm đó Tiểu An hỏi cô để tiến bộ nhanh trong nghiên cứu triết cô nói nên một cộng sự bên ngành sử học. Sau đó bé lại hỏi có ai phù hợp, là cô nhắc đến Trầm Tu Bạch.”

Tống Văn liếc nhìn tôi, bỗng trầm ngâm im lặng.

về, sư mẫu bảo Tống Văn đưa tôi về.

Anh hơn tôi ba khóa, xuất thân triết học nhưng lại lấn sân giờ là một ông lớn trong ngành nghệ, tài sản đã lên hàng chục tỷ.

Trân, anh vừa đầu vào một dự án cứu xã hội, kinh phí không giới hạn, em có hứng thú tham gia

Anh nghiêng đầu, ánh mắt nhìn tôi đầy ý.

Tôi môi, nhẹ nhàng nói: “Khi nào có cơ hội hãy nói nhé.”

“Ha, mấy năm rồi, lần nào cũng thế.”

Anh nhét tay vào quần, cười khẽ, đá nhẹ một viên dưới chân, thể quay lại dáng vẻ của nào.

“Tiểu Trân, giá mà ngày xưa anh học sử học thì biết mấy, đúng không?”

Tôi khẽ cau mày, lặng lẽ nhìn anh, không đáp.

Ánh mắt Văn sâu anh tay định xoa đầu tôi như hồi còn nhưng đến chừng rút tay về, giễu:

vậy, suy nghĩ của em, cả đời này anh cũng chẳng

thở dài một hơi, rồi lại cong cười với tôi:

“Dù sao thì... vẫn muốn đợi thêm vài năm nữa, biết đâu đấy!”

Xuống đến dưới nhà, anh xuống xe mở cửa cho tôi.

Tôi lễ phép chào tạm biệt anh.

“Tiểu Trân.” Anh tôi lại.

Tôi quay đầu.

Anh nhìn rất rồi khẽ thở dài: “Về cái dự án nghiên cứu đó, nếu em không tham gia, cũng có thể giới người khác, sẽ lại một suất cho em. Dự này bên ngoài đang cạnh tranh rất khốc liệt.”

Tôi trả lời, chỉ cười cười, vẫy

“Tạm biệt.”

Lúc xe Tống Văn rời đi, Trầm Tu Bạch gọi tôi.

Anh xách túi đồ ăn bước mặt vẻ bất ngờ: “Vừa rồi có là Tống Văn của Ruifang Tech không?”

Tôi đầu: “Anh ấy là học trò của sư

Trầm Tu lập tức tỏ ra phấn khích: “Anh ta dạo đang đầu mạnh vào các dự án nghiên cứu khoa học xã hội, anh nộp đơn xin tài trợ xong, em anh ta sao?”

mỉm cười, lắc đầu.

Chương trước Chương sau