Cuộc gỡ ngờ khiến tôi bối thoáng chốc.
Tôi cúi đầu, ta, nhưng lại bị tiếng gọi níu
“Mua đồ nội thất giảm 100 khi đơn đạt tệ, Xuân Phong.”
Trước mặt tôi hiện một tờ rơi quảng cáo.
Tây Thành hơi cúi người, ngẩng đầu lên nhìn.
Khi nhận ra gương mặt tôi, người anh ta khẽ run lên không kiểm được.
Không còn vẻ như trước, anh ta giờ u và mệt mỏi.
Miệng máy, nhưng nói như bị nghẹn lại cổ họng: “Chiếu Chiếu, lâu rồi gặp.”
Giọng anh ta đục, gương sạm đi nhiều, thậm chí vài sợi bạc đã hiện rõ. Quần áo thì nhăn nhúm, chẳng còn vẻ của một “thiên chi tử” ngày xưa.
“Tôi không ngờ mình lại có thể gặp em lần nữa.”
Hốc mắt anh ta hơi đỏ, theo niềm vui của một cuộc phùng: vẫn luôn muốn sang ngoài em, muốn nói một lời xin lỗi em.”
“Tôi...”
“Ngoan muộn rồi, về nhà thôi.”
giọng nói cắt ngang lời anh ta.
Bên đường, một chiếc xe sang trọng dừng lại, cửa kính hạ xuống, mẹ lên tiếng giục giã.
gia bước xuống xe, lịch sự mở cửa: “Thưa thư, cô xe.”
Tôi quay nhìn thoáng Hứa Tây Thành, rồi bình thản nói: “Xin lỗi thì không đâu. Lời xin lỗi đến muộn chẳng đáng giá một xu.”
Nói quay người bước lên xe, để lại anh đứng khói xe sau.
Hứa Tây Thành đứng ngẩn ngơ chỗ, ánh mắt dán vào xe đang khuất dần.
Tờ rơi trong tay anh đất, bị cơn gió cuốn bay tán loạn khắp nơi.
Ngay sau cú đập mạnh giáng sau đầu anh ta.
“Mẹ kiếp, không chịu làm việc thì cút Tao bỏ thuê mày để làm việc, chứ không phải đi tán gái.”
người đàn ông đẩy mạnh Hứa Tây chửi bới om sòm:
cái bộ nghèo kiết xác của mày đi, phát tờ cả tháng cũng không mua nổi một cái túi của người ta, đừng có mơ mộng hão huyền!
“Cái dạng này, làm trai bao cũng chẳng ai thèm nuôi đâu.”
Hứa Tây siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay kêu lên những tiếng răng rắc. Tự tôn của anh ta, tại khoảnh khắc ấy, bị người nghiền thành tro bụi.
“Tôi khiến ấy tha thứ cho
Anh ta bẩm một mình: “Chiếu Chiếu vốn rất mềm cô ấy chắn sẽ tha thứ cho tôi.
“Đến lúc đó, gia tôi nhất định sẽ lại như xưa.”
Kể từ cuộc gặp gỡ bất hôm đó...
Hứa Thành bắt đầu xuất hiện quanh tôi một cách lường.
cố ý cắt tóc, làm đẹp, chí còn mua một vest không vừa người.
Nhưng dù thế nào, mệt mỏi trên người anh ta vẫn không che giấu được.
“Chiếu Chiếu, em thích bánh kếp nhà họ Lý ở Nam Thành.”
“Hoa tặng em đây, là loại em rất muốn nhận.”
“Nghe nói Tây Thành vừa mở nhà dành cho cặp đôi. Anh đã đặt bàn, tối nay chúng cùng nhé?”
“Chiếu Chiếu, bình minh trên rất Anh dẫn em đi ngắm được không?”
một tuần liền, Hứa Thành liên tục xuất hiện trước mặt tôi, thay đổi đủ gây chú ý.
Tôi lạnh nhạt đối xử với ta, nhưng điều đó làm nguội bớt sự tình của anh ta.
Anh ta lại bắt sử dụng chiêu trò giống như hồi đại khi theo đuổi tôi.
lần này, tôi không định cho anh ta bất hội
“Hứa Tây Thành, anh thật vô vị.”
Tôi lạnh lùng lên tiếng: “Anh nghĩ chỉ cần xin lỗi là mọi chuyện xong sao? những ấm ức phải chịu suốt những năm qua tính là gì?”
“Sao? Không còn Lý Niệm Niệm, còn ai vây quanh tâng bốc anh, nên giờ lại quay tìm
Tôi nhìn anh ta từ trên cao, ánh khinh bỉ: “Nhưng anh, giờ đã không còn xứng với nữa.”
Sắc mặt anh ta đông cứng lại, hoa tay rơi xuống đất. Phải rất khó khăn anh ta mới mở miệng: “Chiếu Chiếu, em nghĩ anh như vậy sao?”
“Anh yêu em nhiều như thế mà.”
Giọng nói của anh ta đầy ấm ức, giống như một đứa trẻ bị thương.
Tôi nhếch cười miệt:
Tây Thành, đừng diễn vai thương nữa. cố thao túng tâm tôi. Tình yêu của anh chẳng đáng giá xu.”
“Đừng tưởng không biết anh đang nghĩ gì.”
Tôi đẩy cánh tay anh ta đang cố chắn trước mình:
“Anh chẳng phải đang nghĩ cha tôi giàu có, nên muốn lợi dụng quyền của họ để vực dậy sao?”
Có vẻ như lời tôi trần bộ mặt thật của anh ta.
Hứa Tây Thành lúng túng, ánh mắt tránh.
Tôi tiến sát đến, giọng điệu lẽo: “Tất cả những gì xảy ra hôm nay đều là anh chuốc lấy.”
“Nếu tôi tha thứ cho anh, tôi mới là kẻ có vấn đề!”
“Hứa Tây Thành, giữ lại chút mặt mũi cho mình
Nói xong, tôi quay người rời không ngoái lại.
Tôi cứ nghĩ sau chuyện đó, Hứa Tây ngừng làm phiền tôi.
Nhưng không ngờ, anh vẫn như cũ, thậm chí còn dai dẳng hơn.
Tại lối vào bãi đỗ xe tầng hầm, từ xa, đã thấy hai bóng dáng thuộc.
của Hứa Tây Thành trông tiều tụy rất nhiều. mặt đầy những nếp nhăn, mặc bộ đồ rẻ tiền, trên người nồng nặc mùi nước hoa chất lượng.
Hai người cúi đầu, không biết đang thì thầm chuyện gì. Khuôn mặt Hứa Tây Thành đầy vẻ kháng cự.
Bà ta thoáng liếc thấy tôi, đôi lập sáng “Chiếu Chiếu, cuối cùng con cũng về rồi.”
cười giả tạo hiện rõ trên gương mặt, bà ta chạy vội tới chỗ tôi: không đấy thôi, tháng con không ở nhớ con nhiều lắm.”
“Những chuyện đây, dì cũng là nạn nhân. Tất là do con hồ Lý Niệm dì. Chiếu Chiếu, dì thật rất hối hận…”
Bà ta cố lấy tôi, nhưng tôi bình thản né tránh.
Sự lúng túng rõ trên ta, nhưng vẫn tiếp tục nói:
“Thật dì luôn yêu quý Nhìn xem, vừa đẹp, vừa tài tính tình lại dàng. Quan trọng nhất là con rộng lượng. Những chuyện nhỏ nhặt trước đây, dì tin chắc con sẽ không bụng, đúng không?”
ta cố tình nói tiếng, mọi người xung quanh đều thấy.
Tôi khẽ cười, nhẹ nhàng cắt đứt sự giả tạo của bà ta: bà nếu tôi tha thứ, tôi là kẻ hẹp hòi à?”
“Không, không phải vậy…” Bà cuống
“Nếu không phải, vậy thì chúng ta cứ đường ai nấy đi, giữ chút tự
Nói xong, tôi bước qua hai người, thẳng lưng đi về phía nhà mình.
Chưa đi được xa, sau tôi vang lên tiếng lớn.
đó là tiếng khóc lóc thảm thiết.
“Chiếu Chiếu, là có lỗi với con, nhưng Tây Thành thật lòng yêu con. Con không muốn tha thứ cho dì, hiểu mà.”
Bà ta ngồi bệt xuống đất, dáng vẻ của một người phụ nữ chanh chua, vừa khóc lóc vừa lăn lộn:
“Nhưng con không thể giận Tây được! Nó con là cả mạng sống nó. Ngày trước khi con còn một đứa trẻ mồ côi, nó đã dùng cả tính mạng để ép dì đồng ý cho nó cưới con.”
“Bây giờ con thành đạt, gia đình chúng sa cơ, con liền đá ta đi sao…”
ta đầu nói năng lung tung, vừa quỳ gối đập đầu, vừa đảo lộn trắng đen.
Cảnh tượng đó thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Người ta nói rằng, lời đàm tiếu của thế gian là đáng sợ nhất.
Với màn kịch bà ta vừa bày ra, rất nhiều người không rõ chân tướng sẽ đứng phía bà.
Nhưng điều có gì?
Dù sao, tôi bố sắp đi.
Tôi bình đứng nhìn màn diễn xuất của ta, không chút dao