Người Rời Đi, Trời Xanh Biển Rộng
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tôi không nói một lời.
Giữa đám đông hiếu kỳ, không biết ai bỗng hô lên:
“Đây chẳng phải là cái gia từng ép cô cạo trọc đầu để giúp tam lên vị trí chính sao? Sao còn dám xuất hiện ở đây?”
Chỉ lát sau, những video từ buổi lễ cưới ngày hôm đó được tìm thấy và chia sẻ mạng.
Chưa đầy hai phút, sự chú ý của mọi người nhanh chóng
Hứa Thành mẹ anh trở thành mục tiêu công
Những lời chế nhạo, xúc phạm, khinh bỉ ghét bỏ từ đám đông đổ xuống.
Đứng im lặng từ giờ, cuối cùng, Hứa Tây Thành cũng không thể chịu đựng thêm.
Gân xanh nổi trên đôi mắt đỏ ngầu, anh như một con bị giam cầm lâu ngày, đột ngột lao vào đám đông.
Giơ nắm đấm lên, anh ta lớn: “Mày là cái thá gì mà dám nói về tao? Tin tao khiến mày không thấy được mặt ngày mai!”
ta và người kia vào ẩu đả.
anh ta vội lao đến ngăn cản, nhưng lại bị chính anh túm tóc kéo đất, đè lên, và bắt đầu đấm đá không thương
“Tất cả đều tại bà! Nếu lúc đó bà không hùa theo tiện nhân Lý Niệm Niệm để bắt nạt Chiếu Chiếu, cô ấy làm sao mà bỏ đi? Giờ tôi chẳng còn gì mà bà vẫn còn đây bôi tôi. không vì tại sao Chiếu Chiếu không tha thứ cho tôi? Tại sao tôi lại sống cuộc đời như thế này? Tất cả là lỗi bà! Tôi phải chết bà!”
Hứa Tây Thành hoàn toàn mất kiểm soát. Nửa tích tụ bao nhiêu lực, bỗng bùng nổ.
Mẹ anh ta rỉ trong đớn, tiếng khóc thét thảm thiết vang lên, anh ta nghe thấy.
Chỉ biết giơ tay lên hết lần này đến lần khác, rồi lại mạnh mẽ đấm
“Bà Lý Niệm Niệm đáng chết...Tất cả đều đáng chết!!!”
Đôi mắt anh đỏ rực, đầy tàn nhẫn.
Cuối cùng, cảnh sát đến và anh ta ra.
Hứa Tây Thành bị áp lên xe cảnh sát.
Mẹ ta, bị anh ta đánh co giật, sùi bọt mép, nằm bất mặt đất.
Tôi lấy thoại ra, gọi cấp cứu 120.
Đây có lẽ là động nhân từ cuối cùng mà tôi dành cho họ.
Những chuyện sau đó, tôi cũng chỉ Hạ Dao lại.
Ngày hôm sau Hứa Tây Thành bắt, tôi đã cùng bố quay lại F quốc.
Hạ Dao kể rằng, Tây Thành tay quá mạnh, khiến mẹ anh ta bị thương nặng, phải nhập ICU.
anh ta, cũng phải trả giá cho hành động của mình bị án năm 3 tháng tù giam.
“Chiếu Chiếu, may cậu không cưới anh ta.”
Hạ Dao thở phào, nói: “Thật không ngờ, anh ta lại là một kẻ bạo lực tiềm ẩn. Nếu cậu mà lấy anh ta, không sau này bị bạo hành gia đình không nữa.”
Tôi trong sân, dưới ánh nắng ấm áp, lười nhấp một ngụm cà “Hy ta có thể suy ngẫm lại bản thân trong tù.”
Nói thêm câu với Hạ Dao, tôi cúp máy.
Nghĩ đến Hứa Thành, tôi chỉ thấy tiếc nuối.
Những trong vườn bắt nhú những chiếc lá non đầu tiên.
Trong cơn gió nhẹ, các nhành cây đung đưa, như vươn mình trỗi dậy.
Tôi cầm điện thoại, ghi lại khoảnh khắc đánh dấu khởi đầu của sự sống ấy.
đầu nhìn lên bầu trời.
Mây mây tan, từng đàn chim sải cánh bay qua.
“Mùa xuân ở đây, đến sớm thật.”
Tôi khẽ lẩm bẩm.
Rồi ngẩng mặt lên, mỉm cười rạng rỡ: “Mẹ ơi, viên thả diều!”
“Được thôi, ăn cơm xong, cả nhà mình sẽ cùng đi.”